“Tạ Huyền Ngưng nén sự xao động trong lòng, chờ đợi thời cơ.”
Đêm khuya.
Ngạc Lê dần thoát khỏi trạng thái nhập định, mở mắt ra liền thấy Tạ Ngọc cuộn tròn trên giường, phần đuôi rắn mang theo vài phần nôn nóng, không ngừng cọ xát lắc lư trên mặt đất.
Dường như nhận ra động tĩnh của nàng, người trên giường ngẩng mắt, đôi đồng t.ử đen láy nhìn nàng đắm đuối, giây tiếp theo, đứng dậy trườn về phía nàng.
Tạ Huyền Ngưng không sư mà thông, điều khiển đuôi rắn với tốc độ cực nhanh trườn vào lòng nàng.
Ngạc Lê vẫn đang ngồi, không kịp phòng bị, đón trọn người vào lòng.
“Tỷ tỷ…”
Tạ Huyền Ngưng giả vờ như mình đầu óc choáng váng, hai tay khoác lên sau cổ Ngạc Lê, ôm c.h.ặ.t lấy Ngạc Lê, đầu tựa vào hõm cổ nàng, thấp giọng kêu lên bên tai nữ t.ử.
Trạng thái của đối phương rõ ràng không đúng.
Ngạc Lê hơi nghiêng đầu, sờ thử nhiệt độ trên má y, rõ ràng là cao hơn mức bình thường.
E là tác dụng của hồng ngọc quả rồi.
Sớm đã bảo là có vấn đề, nhưng y cứ ch-ết sống không nghe.
Ngạc Lê cũng chẳng quản Tạ Ngọc nghĩ thế nào nữa, cầm truyền âm ngọc truyền âm cho sư bá Mộc.
Tạ Huyền Ngưng thấy động tác của nàng, vội vàng quấn đuôi rắn lên eo người bên cạnh, cái đuôi vòng qua eo sau của Ngạc Lê, lại vòng qua chính mình, quấn c.h.ặ.t lấy hai người một vòng.
“Tỷ tỷ…”
Ngạc Lê cảm nhận được sự đè ép của vảy lạnh lẽo trên eo, nhìn cái đuôi rắn đen láy quấn c.h.ặ.t lấy mình và Tạ Ngọc mà câm nín.
Tiện tay đặt truyền âm ngọc sang một bên, cố gắng kéo đuôi Tạ Ngọc ra, nhưng đuôi rắn của y quá to, Ngạc Lê căn bản không có điểm tựa, lại không muốn dùng linh lực làm bị thương đối phương.
Chỉ đành vỗ vỗ mặt Tạ Ngọc:
“Tạ Ngọc, đệ tỉnh táo lại chút đi!
Buông cái đuôi của đệ ra!”
Tạ Huyền Ngưng chỉ cảm thấy cảm giác hai người bị trói c.h.ặ.t lấy nhau khiến nội tâm y đạt được sự thỏa mãn cực độ.
Khi tay Ngạc Lê đặt trên đuôi y, y càng không nhịn được mà toàn thân run lên, ch.óp đuôi rơi trên mặt đất vô thức phát ra sự lắc lư đầy vui sướng.
“Tỷ tỷ…” giọng đối phương mang theo vài phần mê man, “Tiểu Ngọc cảm thấy kỳ lạ quá…”
Dứt lời Tạ Ngọc liền sát lại gần hõm cổ Ngạc Lê hơn, nắm lấy quần áo trên vai Ngạc Lê, khóc thút thít nói:
“Tỷ tỷ… sờ đuôi Tiểu Ngọc có được không…”
“Tiểu Ngọc hơi khó chịu…”
Tạ Huyền Ngưng một nửa diễn một nửa nhẫn nhịn, nhân lúc Ngạc Lê không chú ý, cái đuôi khẽ quét, truyền âm ngọc bên cạnh nàng lập tức trượt đi thật xa, lăn vào dưới tủ quần áo gỗ đàn hương chạm trổ.
Ngạc Lê nghe người bên cạnh làm nũng mang theo tiếng khóc mà đau đầu, đi sờ truyền âm ngọc, phát hiện sờ vào chỗ không.
Cúi đầu nhìn xuống, bên cạnh trống trơn.
Ánh mắt quét quanh phòng vài vòng, không thấy bóng dáng đâu.
Không nhịn được nhíu mày:
“Có phải đệ quẫy đuôi đụng trúng truyền âm ngọc rồi không?”
Tạ Huyền Ngưng căn bản không sợ, chỉ đỏ mắt ngây ngốc đáng thương ngẩng đầu.
Ngạc Lê thấy bộ dáng gì cũng không biết này của y mà nhất thời không biết nên trách ai.
“Thôi bỏ đi.
Ngoan một chút, Tiểu Ngọc buông tỷ tỷ ra, được không?”
Tạ Huyền Ngưng bên này cũng khó mà nhẫn nhịn, y thực sự bị sự kiên định của nàng khuất phục.
Y đã diễn đến mức này, nếu đổi thành người đàn ông khác đã sớm không xong rồi, tại sao nàng lại có thể nhẫn nhịn đến mức đó?
Nghe lời?
Y làm sao có thể nghe lời?
Liền dứt khoát làm bộ tùy hứng bĩu môi lắc đầu:
“Không, Tiểu Ngọc thích tỷ tỷ ôm Tiểu Ngọc.”
“Tiểu Ngọc không muốn buông…”
Dù sao y là người sống lại một lần, lại không hiểu làm như vậy có vấn đề gì.
“Đệ làm vậy là không đúng, hiểu không?”
Ngạc Lê nhíu mày.
“Không đúng?”
Ngạc Lê liền thấy người trước mặt đôi đồng t.ử long lanh khẽ mở, nghi hoặc:
“Tại sao không đúng?”
Nói xong liền khóc lên:
“Tiểu Ngọc chỉ là muốn tỷ tỷ ôm Tiểu Ngọc thôi, tại sao lại không đúng chứ…”
“Còn nhớ lời tỷ tỷ nói với đệ lần trước không?
Chỉ có người rất thân mật mới được như vậy.”
“Vậy Tiểu Ngọc muốn làm người thân mật nhất của tỷ tỷ!”
Tạ Ngọc c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt.
“Đệ và ta không được.”
Ngạc Lê cố gắng giảng đạo lý.
Giây tiếp theo người trong lòng liền giở quẻ, cái đuôi thu c.h.ặ.t hơn, trên mặt lại ủy khuất khóc lóc:
“Không, Tiểu Ngọc cứ muốn làm người thân mật nhất của tỷ tỷ…”
Y tựa vào hõm cổ Ngạc Lê, khát vọng mãnh liệt khiến y không nhịn được nắm lấy tay Ngạc Lê đặt lên đuôi mình.
“Ưm…” y hừ nhẹ thành tiếng, sau đó rưng rưng nước mắt nhìn Ngạc Lê, “Tỷ tỷ sờ đuôi Tiểu Ngọc có được không…”
Ngạc Lê nhíu mày từ chối, bên tai Tạ Ngọc cứ khóc không ngừng.
Nhìn y như vậy, Ngạc Lê lại thấy rất khó giải quyết.
Tạ Huyền Ngưng sắp cảm thấy mình nên bỏ cuộc rồi, thì bàn tay ấm nóng phủ lên trên vảy của y.
Dù kiếp trước là người, nhưng bị kiểm soát bởi giống loài khác nhau.
Dù chỉ là cái đuôi, nhưng Tạ Huyền Ngưng trong một thoáng, đã á khẩu không nói nên lời, phục trên hõm cổ Ngạc Lê nín thở.
“Tỷ tỷ…”
Tạ Ngọc ôm lấy cổ Ngạc Lê khẽ gọi.
Ngạc Lê tùy ý lướt nhẹ trên những lớp vảy lạnh lẽo dưới tay.
Dứt khoát mặc kệ.
Vô tư thôi.
Chỉ là một cái đuôi, coi như sờ thú cưng cũng được.
Sờ thành thói quen, Ngạc Lê lại cảm thấy ra vài phần thú vị, nhìn những lớp vảy đen xếp hàng ngay ngắn phản chiếu ánh sáng này, lại thấy có vài phần đẹp mắt.
Tạ Huyền Ngưng phục trong lòng Ngạc Lê, ngửi mùi hương trên người nàng, thỉnh thoảng trong cổ họng lại tràn ra vài tiếng gọi “Tỷ tỷ”.
Đồ nhi ch-ết cứng nhắc, tay cứ đặt vào một chỗ, cũng không quan tâm chỗ khác của y, Tạ Huyền Ngưng đành phải tự mình điều khiển đuôi di chuyển.
Cuối cùng, lại thấy chưa đủ, chủ động cuộn ch.óp đuôi lại, đưa vào tay Ngạc Lê.
Ngạc Lê nhìn ch.óp đuôi chủ động sát lại gần, cúi đầu:
“Đệ đúng là…”
Tạ Huyền Ngưng ngẩng đầu đỏ hốc mắt làm nũng gọi:
“Tỷ tỷ…”
“Được rồi, câm miệng đi.”
Ngạc Lê khẽ quát, sau đó nhấc tay phủ lên.
Chóp đuôi tương đối mảnh, Ngạc Lê dễ dàng nắm lấy, ngón cái vuốt vài cái.
Chóp đuôi càng nhạy cảm hơn, Tạ Huyền Ngưng lập tức lại á khẩu không nói nên lời.
Dỗ dành hồi lâu.
Theo yêu cầu của Ngạc Lê, Tạ Huyền Ngưng mới không tình nguyện buông cái đuôi đang quấn lấy hai người ra.