Biết rồi. Không vui thì tắt máy đi, đừng làm phiền ta làm sườn.

Còn điều ta không biết là. Trong góc yến tiệc ngắm hoa, một kẻ trông như thị vệ không đáng chú ý đã nhìn thấy tất cả mọi chuyện. Đêm đó, một bức mật thư được gửi ra khỏi kinh thành bằng tốc độ tám trăm dặm hỏa tốc.

Trên thư chỉ có một dòng chữ: "Bẩm Vương gia, Thế t.ử đọc một bài văn trong yến tiệc ngắm hoa. Nội dung là khen ngợi kế thất. Tóc của Thế t.ử vẫn còn xoăn. Phụ: Thế t.ử béo lên hai cân."

6

Hệ thống im lặng suốt ba ngày. Ta tưởng nó nhận mệnh rồi, kết quả sáng ngày thứ tư, nó quay lại, mang theo một sự điên cuồng như cá chế-t lưới rách.

"Ding——Phát hiện ký chủ liên tục lợi dụng kẽ hở quy tắc để hoàn thành nhiệm vụ. Hệ thống đã cập nhật khẩn cấp lên phiên bản 2.0. Nhiệm vụ mới sẽ áp dụng 'mô tả chính xác', ngăn chặn mọi sự hiểu lầm."

Ta: "…"

Sau đó nhiệm vụ mới hiện ra.

[Nhiệm vụ 5: Khiến Bùi Thời Diễn khóc. Không giới hạn cách thức, nhưng bắt buộc phải chảy ra nước mắt sinh lý. Phần thưởng hoàn thành: Nhan sắc +15. Phạt nếu không hoàn thành: Rụng tóc ba ngày.]

Nó học khôn rồi. Nước mắt sinh lý, không có không gian hiểu lầm nữa.

Rụng tóc ba ngày. Ta vô thức sờ lên mái tóc của mình. Tóc của cơ thể này đen, sáng, nhiều, là một trong những ưu điểm hiếm hoi của chủ cũ. Rụng tóc ba ngày? Thế chẳng phải ta sẽ hói thành đầu đinh sao?

Nhưng khiến một đứa trẻ năm tuổi khóc——

Ta thực sự không muốn nó khóc vì sợ hãi hay đau đớn. Đời nó đã đủ khổ rồi.

Ta ngồi bên cửa sổ suy nghĩ rất lâu.

"Nước mắt sinh lý."

"Sinh lý."

Những nguyên nhân gây chảy nước mắt sinh lý là gì?

Bi ai, đau đớn, sợ hãi——những cái này ta không làm.

Còn gì nữa?

Cắt hành tây. Ngáp. Bị gió thổi. Cười đến chảy nước mắt. Cách cuối cùng. Ta chọn cách cuối cùng.

"Thời Diễn! Lại đây! Mẹ kể chuyện cho con nghe!"

Chiều hôm đó, ta kể chuyện cười cho tiểu Bùi Thời Diễn cả buổi chiều.

Câu chuyện cười thứ nhất, nó mặt không cảm xúc. Câu chuyện cười thứ hai, khóe miệng nó động đậy. Câu chuyện cười thứ ba, nó quay mặt đi, vai khẽ run lên. Đến câu chuyện thứ mười bảy——

Ta bịa ra một câu chuyện cười ngớ ngẩn về việc "một con rùa cõng một con thỏ trên lưng đi chợ, kết quả đi được nửa đường thì trời tối". Nó cuối cùng không nhịn được nữa.

"Phụt——"

Nó cười thành tiếng. Đó là lần đầu tiên ta nghe thấy nó cười kể từ khi xuyên không đến. Trong trẻo, pha chút khàn khàn, tiếng cười không chút phòng bị của một tiểu nam hài năm tuổi. Nó cười đến gập cả người, tay nhỏ ôm bụng.

Sau đó——

Nước mắt lăn ra từ đôi mắt tựa hắc diện thạch đó. Cười ra. Nó cười đến chảy cả nước mắt.

"Ding——Phát hiện Bùi Thời Diễn sản sinh nước mắt sinh lý. Nhiệm vụ 5 hoàn thành."

Giọng hệ thống mang theo một sự run rẩy khó tin.

"…Ký chủ, ngươi làm nó cười đến khóc?"

"Ngươi đâu có quy định không được vì cười mà khóc."

"..."

Thanh thông báo của hệ thống hiện lên một dòng chữ đỏ: "Hệ thống số 009 vận hành bất thường. Đang tiến hành tự chẩn đoán. Xin ký chủ hãy kiên nhẫn chờ đợi."

Nó lại bị ta làm cho sụp đổ rồi.

Sau khi tiểu Bùi Thời Diễn cười xong, lau nước mắt, hơi ngại ngùng. Rồi nó làm một động tác khiến tim ta ngừng đập. Nó chìa bàn tay nhỏ bé ra, kéo kéo tay áo ta.

"Mẹ."

"Hửm?"

"Ngày mai còn kể nữa không?"

Giọng nó rất nhẹ, nhẹ đến mức như sợ bị người khác nghe thấy vậy.

Mũi ta cay xè, vội quay mặt đi. Không được, ta không thể khóc. Ta là kế mẫu độc ác. Kế mẫu độc ác không khóc.

"Kể. Ngày mai lại kể tiếp."

"…Vâng."

Nó buông tay áo ta ra, lúc quay người bước đi, bước chân nhanh hơn bình thường một chút.

Thúy Trúc đứng ở cửa đã nhìn đến ngây người. Nàng ấy há miệng, muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ lấy tay áo lau khóe mắt.

7

Bước ngoặt đến nhanh hơn ta dự tính. Sau khi hệ thống im hơi lặng tiếng được hai ngày, nó không phát nhiệm vụ thường quy nữa. Thay vào đó, nó chơi một vố lớn.

Sáng hôm đó, ta đang dạy tiểu Bùi Thời Diễn bảng cửu chương – nó đã đọc đến ba bảy hai mươi mốt rồi – Thúy Trúc bỗng hốt hoảng chạy vào.

"Phu nhân! Đại sự không ổn rồi! Tam phu nhân tới!"

Tam phu nhân, Tề thị. Một vai phụ cao cấp trong nguyên tác, thê t.ử của thứ đệ Nhiếp chính vương, bề ngoài đoan trang, thực chất lại là kẻ gây chuyện.

Trong cốt truyện nguyên tác, nàng ta chính là người chạy đến trước mặt Nhiếp chính vương mách lẻo, thêm mắm dặm muối nói Tô thị đã ngược đãi Thế t.ử.

Nàng ta đến làm gì?

Ta còn chưa kịp nghĩ, Tề thị đã dẫn theo một đám nha hoàn bà t.ử nghênh ngang xông vào.

Nữ nhân ngoài ba mươi, bảo dưỡng thỏa đáng, mặc vàng đeo bạc, nụ cười viết đầy chữ "ta đến để gây sự".

"Ồ, tẩu tẩu."

Nàng ta thong thả đi vào chính sảnh, ánh mắt dạo quanh tiểu Bùi Thời Diễn một vòng. Khi thấy mái tóc xoăn kia, nụ cười của nàng ta cứng lại trong giây lát.

"Đây, đây là kiểu tóc gì?"

"Tóc xoăn lười kiểu Pháp." Tiểu Bùi Thời Diễn không thèm ngẩng đầu, tiếp tục gẩy hạt bàn tính, "Tam thẩm cứ nhìn là được rồi, không học theo được đâu."

Nụ cười trên mặt Tề thị nứt ra một đường.

Ta suýt nữa bật cười. Đứa trẻ này, miệng lưỡi thật là độc địa. Đúng là đại phản diện cuối cùng sau khi trưởng thành trong nguyên tác, mới năm tuổi mà đã có thiên phú cà khịa người khác.

Tề thị rõ ràng cũng bị nghẹn một chút, nhưng rất nhanh đã khôi phục nụ cười. Nàng ta ngồi xuống, nâng chén trà lên, từ tốn mở miệng.

Chương 5 - Xuyên Thành Kế Mẫu Độc Ác, Ta Và Bạn Thân Khiến Hệ Thống Tự Hủy - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia