Ta lập tức gửi tin nhắn cho Giang Lộc.

"Lộc Tử! Nhiếp chính vương về sớm rồi! Hệ thống làm đấy! Bên ngươi thì sao?"

Ba giây sau Giang Lộc trả lời.

"Trùng hợp thật. Thẩm Hạc Xuyên cũng về rồi. Hệ thống nói, giờ Ngọ hôm nay đến."

"Ngươi có sợ không?"

"Sợ cái rắm." Nàng ấy gửi một biểu tượng cảm xúc đang húp b.ún, "Ta thẹn với lương tâm chỗ nào? Cùng lắm thì bị hưu thôi, hưu rồi ta còn bớt phải nuôi một nam nhân, lãi đậm."

"... Ngươi tỉnh táo lắm."

"Ngươi thì sao? Sợ không?"

Ta nhìn tiểu Bùi Thời Diễn đang gẩy bàn tính trong sân. Ánh nắng chiếu lên mái tóc xoăn lười kiểu Pháp kia, vàng óng ánh.

Nó lẩm bẩm trong miệng: "Bốn chín ba mươi sáu, năm chín bốn mươi lăm..."

Ta hít sâu một hơi.

"Không sợ."

"Ta lại chẳng làm sai chuyện gì."

Giờ Ngọ. Tiếng vó ngựa truyền đến từ cuối phố. Người làm cả Vương phủ đều đang run rẩy.

Bọn họ biết tính khí Vương gia tệ thế nào. Lần trước Vương gia hồi kinh, vì một gã sai vặt làm rơi chén trà, trực tiếp bị đá-nh hai mươi gậy đuổi đi. Lần này trở về, nếu phát hiện Thế t.ử bị ngược đãi——

Mọi người đều không dám nghĩ.

Khoảnh khắc cánh cửa lớn bị đẩy ra, ta đứng trong chính sảnh. Phía sau đứng Thúy Trúc và mấy nha hoàn, đều đang run.

Ánh sáng ngoài cửa đột nhiên tối sầm lại. Một bóng dáng cao lớn đi ngược sáng vào.

Bùi Sùng Uyên. Miêu tả về hắn trong nguyên tác là "mặt như ngọc, mắt như sao lạnh, toàn thân sát khí, khiến người không dám nhìn thẳng". Khoảnh khắc nhìn thấy người thật, ta chỉ có một suy nghĩ——

Mẹ kiếp, tiểu thuyết không lừa ta. Người này đẹp trai quá mức, nhưng cũng lạnh lùng quá mức.

Hắn khoác bộ giáp màu đen vẫn chưa cởi, sải bước đi vào, mỗi một bước đều mang theo sát khí mang về từ chiến trường. Ánh mắt quét qua toàn bộ chính sảnh, cuối cùng rơi trên người ta. Lạnh như da-o.

"Tô thị."

Hắn gọi họ của ta. Không phải "phu nhân", không phải tên, mà là "Tô thị". Cách gọi này ở thời cổ đại, cơ bản bằng với "ta đã không coi ngươi là thê t.ử nữa rồi".

"Nhi t.ử ta đâu?"

Giọng nói cũng lạnh, mỗi một chữ như là được bới ra từ hầm băng.

Ta mở miệng, còn chưa kịp nói chuyện——

"Cha!!!"

Một quả pháo nhỏ từ sân sau lao ra.

Tiểu Bùi Thời Diễn chạy nhanh như gió, cắm đầu vào chân Bùi Sùng Uyên. Bùi Sùng Uyên vô thức ngồi xổm xuống, hai tay đỡ lấy nó. Sau đó cả người cứng đờ. Hắn nhìn thấy mái tóc xoăn lười kiểu Pháp kia. Lại nhìn thấy khuôn mặt trắng hồng của nhi t.ử. Còn cả đôi mắt sáng lấp lánh, hoàn toàn không có thù hận và sợ hãi kia.

Tiểu Bùi Thời Diễn ngẩng đầu, cười lộ ra hai chiếc răng khểnh.

"Cha! Ngài xem tóc con này! Có đẹp không! Mẹ uốn cho con đấy!"

Biểu cảm của Bùi Sùng Uyên, cả đời này ta cũng không quên được. Đó là một sự chuyển biến vi diệu từ sát ý sang hoang mang sang nghi ngờ nhân sinh sang phủ định bản thân, đi hết năm giai đoạn trong vòng ba giây.

Hắn mở miệng:

"... Cái gì?"

"Uốn ạ! Dùng gậy đồng! Mẹ nói đây gọi là tóc xoăn lười kiểu Pháp! Cả kinh thành chỉ mình con có!"

Tiểu Bùi Thời Diễn nói xong, còn cố ý lắc lắc đầu. Tóc xoăn nảy lên dưới ánh mặt trời, hiệu quả đạt mức tối đa.

Bùi Sùng Uyên chậm rãi quay đầu, nhìn về phía ta. Ánh mắt kia không còn lạnh nữa, là ngơ ngác. Hoàn toàn, thuần túy, toàn diện ngơ ngác.

"Nàng... uốn tóc cho nó?"

"Ừ." Ta cố gắng để giọng mình bình tĩnh, "Tóc xoăn lười kiểu Pháp."

"... Kiểu gì?"

"Kiểu Pháp."

Hắn lại cúi đầu nhìn tóc nhi t.ử, sau đó lại nhìn ta, nhìn qua nhìn lại ba lần.

Phó tướng đi theo phía sau tiến lại gần nhỏ giọng nói: "Vương gia, 'Thế t.ử bị kế mẫu uốn tóc' trong mật báo, có lẽ... chính là ý này."

Thái dương Bùi Sùng Uyên giật giật.

"Uốn tóc?"

"Có vẻ... là vậy."

Toàn trường im phăng phắc. Ta nghe thấy răng của Bùi Sùng Uyên nghiến vào nhau, không biết là muốn cười hay là muốn giế-t người.

9

Bùi Sùng Uyên không phát tác ngay tại chỗ, nhưng hắn cũng không đi. Hắn ngồi trên ghế thái sư trong chính sảnh như một bức tượng, nhìn tiểu Bùi Thời Diễn lạch cạch gẩy bàn tính trước mặt hắn.

"Bốn chín ba mươi sáu, năm chín bốn mươi lăm, sáu chín năm mươi bốn——"

"Chờ đã." Bùi Sùng Uyên ngắt lời nó, "Con đang tính cái gì?"

"Bảng cửu chương." Tiểu Bùi Thời Diễn không thèm ngẩng đầu, "Mẹ dạy."

"... Bảng gì?"

"Bảng cửu chương. Một một là một, một hai là hai—— Cha có muốn nghe không? Con có thể đọc từ đầu đến cuối."

Bùi Sùng Uyên nhìn về phía ta. Ánh mắt đó, nói sao nhỉ. Đại khái là một nam nhân cả năm sát phạt trên chiến trường, đột nhiên phát hiện phương thức vận hành của thế giới hoàn toàn không giống với cách hắn hiểu, đó là sự ngơ ngác không biết làm sao.

"Nàng dạy nó?"

"Ừ."

"Nàng còn dạy nó cái gì?"

"Cờ vây. Nhận chữ. Toán học cơ bản. Còn kể chuyện nữa."

"Mật báo nói nàng không cho nó ăn no."

"Ta cho nó ăn no bảy phần. Dinh dưỡng cân bằng, chia nhỏ bữa ăn." Ta chỉ vào mặt tiểu Bùi Thời Diễn, "Lúc đến nó gầy đến mức thấy cả xương sườn, bây giờ béo thêm ba cân rồi. Ngươi tự nhìn đi."

Bùi Sùng Uyên cúi đầu nhìn nhi t.ử. Quả thực béo lên rồi, trên má thậm chí còn có chút bụ bẫm của trẻ con. Lông mày hắn nhíu c.h.ặ.t hơn, không phải kiểu nhíu vì giận dữ, mà là kiểu "ta chuẩn bị một bụng chất vấn nhưng giờ một chữ cũng không thốt ra được".

"Trong mật báo còn nói, nàng làm nhục nó trước công chúng ở yến tiệc ngắm hoa."

"Ta bắt nó đọc một bài văn."

Chương 7 - Xuyên Thành Kế Mẫu Độc Ác, Ta Và Bạn Thân Khiến Hệ Thống Tự Hủy - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia