"Đây là tiền hôm nay lấy được từ chỗ Mã thị, có ba trăm văn, thím cứ cầm lấy, đứa nhỏ này cần cẩn thận nuôi dưỡng một thời gian, thật sự không được thì đưa về thôn Tây, bên kia ít người cũng thanh tịnh, có thể dưỡng bệnh cho tốt. Nếu thiếu cái gì có thể đi tìm ta, tuy rằng bên chỗ ta cũng không có đồ tốt gì, nhưng còn có thể nghĩ cách."
Chu thị cầm túi tiền sắc mặt đỏ bừng: "Đại tẩu, nếu không phải tỷ thì Mã thị cũng sẽ không đưa số tiền này, ta..."
Giang Ninh trách cứ cắt ngang lời bà ấy: "Bảo thím cầm thì thím cứ cầm, khách khí với ta làm gì! Lại nói, ta thật đúng là không hiếm lạ gì cầm tiền của mụ đàn bà thối tha kia!"
Sau khi Giang Ninh đi, Chu thị thu dọn một chút vội vàng dẫn hai đứa nhỏ đi thôn Tây.
Thời tiết này phơi nắng là thoải mái nhất, chân Dương lão nhị không cử động được, trong phòng lại lạnh, Lý thị liền dìu hắn ra trong sân ngồi, bản thân ở bên cạnh làm việc.
Nhìn thấy bọn họ tới, Lý thị vội vàng hỏi: "Đã đi thăm đại tẩu con chưa? Nó sẽ không phải thật sự không bình thường rồi chứ!"
Chu thị dở khóc dở cười: "A nương, đừng nghe những người đó nói bậy! Đại tẩu tốt lắm, tỷ ấy chính là muốn làm chút đồ, lại không biết làm thế nào, cho nên mới làm nhiều vỏ cây một chút, căn bản cũng không phải là đang chơi. Còn về việc đại tẩu muốn làm gì tỷ ấy cũng không nói, có lẽ bát tự còn chưa viết xong nét nào, nói cũng bằng thừa.
Ngược lại là Phú Quý có chút vấn đề, con phải nói với mọi người."
Lý thị và Dương lão nhị theo bản năng nhìn về phía Dương Phú Quý, thấy sắc mặt nó có chút không tốt, không khỏi lo lắng.
Dương lão nhị càng là vẫy vẫy tay với Dương Phú Quý, bảo nó đi qua.
Dương Phú Quý sợ hãi trốn ở sau lưng Chu thị, gắt gao nắm lấy y phục của bà ấy.
"Đệ muội, Phú Quý nó..." Dương lão nhị khiếp sợ, còn có chút tổn thương, trước kia con trai rất thân với hắn, thậm chí còn thân thiết hơn so với Tiền thị, hiện tại ánh mắt nhìn hắn thật xa lạ.
Chu thị thở dài, ngồi xổm xuống an ủi Dương Phú Quý hai câu, để Dương Lai Quý dẫn nó vào nhà chơi, lúc này mới chậm rãi nói: "Hôm qua con nói với đại tẩu một số chỗ kỳ lạ của Phú Quý, đại tẩu liền nói hôm nay dẫn chúng con lên trấn tìm đại phu.
Đại phu khám cho nó một chút nói không có vấn đề gì, cố tình lúc này y quán xảy ra loạn, Phú Quý bị kích thích phát bệnh, đại phu mới phát hiện vấn đề. Theo lời đại phu nói, Phú Quý là bị kích thích tính tình đại biến, tình huống này của nó cần tĩnh dưỡng, không thể lại bị kích thích, mọi người cũng biết chuyện của nhị tẩu làm ầm ĩ lớn bao nhiêu.
Những người trong thôn kia nói chuyện khó nghe lắm, con lo lắng Phú Quý tiếp tục ở lại bên kia không tốt cho nó, liền muốn đưa nó về bên này, ít nhất không cần nghe những lời phiền lòng kia, cũng không có ai lôi kéo nó nói xấu a nương nó."
Lý thị nghe vậy, đau lòng đến mức trực tiếp lau nước mắt: "Tiền thị cái thứ đáng c.h.ế.t kia, nếu không phải ả, Phú Quý cũng sẽ không đáng thương như vậy..."
Hốc mắt Dương lão nhị phiếm hồng, móng tay cắm vào trong thịt, hít sâu một hơi, nói với Chu thị: "Cảm ơn đệ muội, cũng cảm ơn đại tẩu, Phú Quý cứ để ở chỗ ta, sau này ta tự mình trông, chắc chắn sẽ không để nó xảy ra chuyện nữa."
Chu thị nhẹ nhàng thở ra, lấy ba trăm văn kia ra, thuận tiện cũng nói một chút lai lịch.
Lý thị vừa nghe là bồi thường, lập tức thu tiền, về phòng làm một rổ rau giao cho Chu thị: "Một phần con mang về, còn lại đưa cho nhà lão đại, hôm nay vất vả cho nó rồi, đầu xuân ta định nuôi một ít gà vịt ở bên chỗ lão nhị, chờ gà vịt đẻ trứng lại đưa cho lão đại một ít."
Chu thị nghe lời này sao cảm thấy có chút không đáng tin cậy: "A nương, người cũng đừng chờ nuôi gà đẻ trứng nữa, khi nào người muốn bắt gà con có thể giúp đại tẩu bắt một ít, con cảm thấy tỷ ấy chắc chắn muốn."
Giang Ninh thế nhưng đã quy hoạch một chỗ chuyên môn nuôi những thứ này, hiện tại bên trong còn để trống đấy.
"Được! Quay đầu con hỏi nó một chút, xem nó cần bao nhiêu, ta bắt cho nó." Lý thị sảng khoái đáp ứng.
Dương lão nhị ở bên cạnh chậm rãi nói: "A nương, tiền kia..."
"Được rồi! Ta biết con muốn nói cái gì, trong lòng ta hiểu rõ, con cứ dưỡng tốt chân trước đã, chờ cha con và lão tam cuối năm trở về rồi nói sau." Lý thị trong lòng cân nhắc sự tình, căn bản không tiếp tục cùng Dương lão nhị dây dưa, xoay người vào nhà đi xem cháu trai.
Giang Ninh vừa về liền đi thẳng đến xưởng, lúc này đoán chừng là thời gian làm việc, bọn nhỏ không đọc sách mà là đang làm vôi vỏ sò.
Giang Ninh đẩy cửa ra, thấy Dương Nhị Đản cũng ở đó, vội hỏi: "Việc bên Cao bổ đầu còn phải làm bao lâu?"
Dương Nhị Đản bận rộn tranh thủ trả lời: "Sắp rồi, a gia rất lợi hại, chỉ dùng hai ngày đã phát hiện mọi người am hiểu cái gì, tận lực sắp xếp việc của mỗi người kín kẽ, cả nhà Cao bổ đầu rất hài lòng. Thôn dân Cao Gia trang nhìn thấy nhà a gia xây tất cả đều ngứa ngáy trong lòng, chuẩn bị chờ thành quả cuối cùng.
Con đoán đơn của Cao bổ đầu làm xong sẽ còn có người tìm chúng ta làm việc, chính là không biết có bao nhiêu."
Dương Nhị Đản nói xong trong mắt bộc phát ra ánh sáng ch.ói mắt, Giang Ninh nhìn nó thần thái phi dương như vậy cũng thay nó cao hứng: "Vậy các con làm cho tốt, chỉ cần làm tốt, chúng ta không lo không có việc, bất quá a nương muốn cho con một số đề nghị.
Hiện tại việc này chỉ có ba người các con nhận, những người khác đều là các con tìm đến giúp đỡ, ngắn hạn chắc chắn không sao, nhưng muốn lâu dài ăn bát cơm này thì không được! Con cần bồi dưỡng đội ngũ của mình, chính là nhân thủ, ví dụ như tìm mấy người trạc tuổi con, con tin được bọn họ, bọn họ cũng nguyện ý làm cùng con.
Chúng ta nói một vấn đề thực tế nhất, hiện tại có Tam Thiết bọn nó giúp con trông coi xưởng, còn có Dương Hán thúc con hỗ trợ vận chuyển vỏ hàu, chúng ta còn có thể cung ứng đủ nhu cầu, một khi nhận việc nhiều lên cứ làm thế này thì không được! Cái xưởng này phải mở rộng, ít nhất cần ba bốn người lâu dài ở lại xưởng nung vôi vỏ sò, còn có đập gạch mộc các loại, cũng cần nhân thủ.
Mặt khác chính là vấn đề tiền bạc, chia thế nào? Hoặc là trả tiền công thế nào, những cái này đều là có chú trọng, con cảm thấy a nương nói có đạo lý hay không?"
Dương Nhị Đản vẫn là lần đầu tiên nghe được cách nói này, phảng phất mở ra suy nghĩ mới, cả người đều ngây ngẩn cả người: "A nương, dựa theo người nói như vậy việc này của chúng ta còn có thể làm lớn?"
"Vậy bằng không thì sao? Việc này nếu là không có triển vọng ta cũng sẽ không để con lãng phí thời gian ở trên đó!" Giang Ninh buồn cười nhìn Dương Nhị Đản, sủng nịch xoa xoa đầu nó: "Được rồi, a nương chỉ là để trong lòng con hiểu rõ, rảnh rỗi nhớ cùng A Phong nhận mặt mấy chữ, biết viết biết đọc là được, đối với con chắc chắn có chỗ tốt."
Dương Nhị Đản nghe được trong lòng một mảnh lửa nóng, lập tức gật đầu thật mạnh, hô với Điền Phong: "A Phong, tôi muốn học chữ với cậu, một ngày cậu dạy tôi nhận mười chữ... không, năm chữ được không?"
Điền Phong ngồi ở cửa bếp đốt củi lửa, trên mặt còn có một vệt tro, chật vật trợn trắng mắt: "Cậu buổi sáng cũng nói với tôi như vậy, kết quả đến bây giờ ngay cả một chữ cũng chưa nhận rõ!"
Dương Nhị Đản ngượng ngùng gãi gãi đầu, cười ngây ngô nói: "Từ bây giờ trở đi, ta nhất định học chữ với ngươi cho tốt, không, tối nay ta sẽ ở lại bên này, chắc chắn học cho tốt!"
Sắc mặt Điền Phong lúc này mới đẹp hơn không ít, nói với Giang Ninh: "Đại nương, Tam Thiết và Tứ Trang, Tiểu Nha, Tiểu Hoa hiện tại đều có thể nhận biết hai mươi chữ rồi, đặc biệt là Tứ Trang và Tiểu Nha, hai đứa nó thập phần thông tuệ, một chút liền thông, cũng có thể tĩnh tâm đọc sách. Tiểu Hoa cũng không tệ, bất quá muội ấy không thể cả ngày tới đây, cho nên học chậm hơn một chút. Tam Thiết thông minh thì thông minh, chính là ngồi không yên, nhớ nhanh quên cũng nhanh."
Giang Ninh vui mừng lại cảm khái: "Có thể thấy được đứa nhỏ này là thật sự để tâm, mới mấy ngày như vậy đã nắm rõ tính tình của bọn nó, đại nương có tin tức tốt nói cho con."
"Tin tức tốt?" Điền Phong vẻ mặt kinh ngạc.