Vào ngày đầu tiên ghi hình, ba cặp mẹ chồng con dâu cùng nhau chuyển đến một căn biệt thự ở nông thôn để trải qua cuộc sống tự cung tự cấp trong ba ngày hai đêm.
Đây cũng là lần đầu tiên tôi được gặp trực tiếp Giang Hoài Hy.
Không hổ danh là nữ chính hào quang rực rỡ – cô ấy ngoài đời vô cùng xinh đẹp, càng nhìn tôi càng thấy vừa mắt, lòng ngập tràn vui sướng. Hai cô con dâu nhà bên cũng thuộc hàng mỹ nhân, nhưng khi đứng cạnh Giang Hoài Hy thì lập tức bị lu mờ, trở nên mờ nhạt hẳn.
Có lẽ vì tôi nhìn chằm chằm quá lâu nên Giang Hoài Hy rõ ràng có chút căng thẳng, rụt rè lên tiếng:
"Cháu chào dì, cháu là Giang Hoài Hy ạ."
Ngay khi cô ấy vừa dứt lời, kênh chat trực tiếp của chương trình lập tức bùng nổ.
【??? Tai tôi có nghe nhầm không thế?】
【Không phải Giang Hoài Hy và Tống Niên Niên đã đăng ký kết hôn rồi sao? Sao vẫn gọi là dì?】
【Cặp mẹ chồng con dâu này nhìn gượng gạo thật đấy. Xem ra tin đồn Giang Hoài Hy không được nhà chồng hào môn thừa nhận là thật rồi. Nàng Lọ Lem muốn bước chân vào cửa nhà giàu đúng là không dễ dàng gì!】
Trái ngược với bầu không khí khách sáo, xa cách bên phía tôi, hai nhóm còn lại lại vô cùng rộn ràng, đã sớm bước vào công đoạn tặng quà ra mắt cho mẹ chồng.
Hai bà mẹ chồng kia lần lượt là Dư Minh Minh – một giáo sư nổi tiếng trên mạng, và Chu Tĩnh – một cựu diễn viên gạo cội.
Con dâu của Dư Minh Minh là Đỗ Mẫn, cũng xuất thân từ một gia đình trí thức, trông rất dịu dàng và trí tuệ. Món quà cô ấy tặng mẹ chồng là một chiếc vòng tay ngọc bích chế tác tinh xảo, nhìn qua là biết bà Dư vô cùng ưng ý.
Còn con dâu của Chu Tĩnh là Khâu Lộ, một ngôi sao đang lên. Trong nguyên tác, cô ta thầm thương trộm nhớ Tống Niên Niên từ lâu, luôn xem Giang Hoài Hy là cái gai trong mắt và thường xuyên ngầm giở trò đ.â.m sau lưng cô ấy trong giới giải trí.
Khâu Lộ tặng mẹ chồng một sợi dây chuyền hồng ngọc, Chu Tĩnh liền đeo ngay tại chỗ. Với vẻ mặt ngây thơ hồn nhiên, Khâu Lộ chạy đến chỗ Đỗ Mẫn, đầu tiên là trầm trồ khen ngợi chiếc vòng ngọc bích, sau đó khéo léo khoe chiếc vòng cổ của mẹ chồng mình.
Xong xuôi, cô ta tò mò chạy sang phía chúng tôi, hào hứng hỏi: "Hoài Hy ơi, thế mẹ chồng cậu tặng quà gặp mặt gì cho cậu vậy? Mau lấy ra cho mọi người cùng chiêm ngưỡng với nào!"
Sắc mặt Giang Hoài Hy thoáng chút khó xử, còn ánh mắt Khâu Lộ thì lấp lánh vẻ đắc ý.
Đúng lúc này, điện thoại của Giang Hoài Hy bỗng vang lên. Cô ấy bắt máy, nghe xong liền tỏ vẻ ngơ ngác:
"Cái gì cơ ạ? Xe chở hàng Lalamove* á? Tôi có gọi xe chở đồ nào đâu?"
(Chú thích: Bản gốc là Huolala - ứng dụng gọi xe chở hàng tương tự Lalamove).
"Là mẹ gọi đấy." Tôi bình tĩnh lên tiếng.
"Quà gặp mặt mẹ chuẩn bị cho con nhiều quá, tự xách không hết nên mẹ đành thuê hẳn một chuyến xe tải chở thẳng tới đây. Mẹ thấy giới trẻ các con bây giờ thích cái thương hiệu Hermès này lắm, nên tiện tay mua mười mấy cái túi xách đủ màu, coi như quà mọn tặng con đeo chơi."
Lúc này, máy quay của chương trình lập tức lia ra phía cổng biệt thự. Khán giả chỉ thấy các nhân viên vận chuyển đang rầm rộ khênh từng thùng đồ, bên trong xếp đầy những chiếc hộp cam Hermès đắt đỏ, xếp thành một ngọn núi nhỏ.
Kênh chat lại một lần nữa nổ tung:
【Mẹ kiếp! Người ta tặng quà bằng tay, còn mẹ chồng nhà này tặng quà bằng xe tải!】
【Đây là bà mẹ chồng thần tiên phương nào vậy! Bác ơi bác còn tuyển con dâu không ạ? Loại chỉ biết ăn với đi vệ sinh ấy!】
【"Tiện tay mua mười mấy cái Hermès đeo chơi"! Đúng là thế giới của người giàu, tôi khóc ngất mất!】
Giang Hoài Hy đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ, đôi mắt mở to đầy vẻ hoài nghi. Tôi mỉm cười bước tới, chủ động nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô ấy:
"Hoài Hy, con và Niên Niên đã nhận giấy chứng hôn rồi, sao vẫn gọi mẹ là 'dì' thế? Tuy hai đứa chưa kịp tổ chức hôn lễ, nhưng con cũng khách sáo quá rồi đấy. Đổi cách xưng hô đi nào, gọi một tiếng 'mẹ' đâu có cần phải đợi đến ngày cưới!"
Giang Hoài Hy hoàn toàn bị sự nhiệt tình của tôi làm cho choáng váng, cô ấy để mặc tôi dắt tay, lắp bắp gọi một tiếng: "Mẹ... ạ!"
"Ngoan lắm!"
Tôi vui vẻ đáp lời, hoàn toàn ngó lơ ánh mắt ghen tị đến nổ mắt của Khâu Lộ ở phía sau, kéo Giang Hoài Hy đi thẳng vào trong biệt thự.
Sau khi vào nhà, mọi người phân chia phòng ngủ và thu xếp hành lý. Trong phòng vệ sinh – nơi duy nhất không lắp camera giám sát, Giang Hoài Hy lặng lẽ đi đến bên cạnh tôi, nhỏ giọng nói:
"Mẹ ơi, thực ra mẹ không cần phải vì anh Niên Niên mà làm đến mức này đâu ạ. Đợi sau khi chương trình kết thúc, con sẽ gửi trả lại số túi xách đó cho mẹ."
Tôi nghe vậy liền bật cười:
"Thứ nhất, mẹ làm vậy hoàn toàn là tự nguyện, từ tận đáy lòng mẹ. Trên đời này chẳng có ai ép được mẹ làm điều mẹ không thích cả. Thứ hai..."
Tôi dừng lại một chút, nhìn thẳng vào gương mặt đang ngập tràn kinh ngạc của Giang Hoài Hy, dịu dàng nói tiếp:
"Mẹ thừa nhận trước đây mẹ từng có thành kiến với con, nhưng có vẻ như con cũng đang dùng định kiến đó để nhìn mẹ. Vì vậy, trong chương trình tạp kỹ này, mẹ hy vọng hai mẹ con mình có thể xóa bỏ hết những chuyện không vui trước kia để bắt đầu tìm hiểu lại từ đầu. Bởi vì trước đây, chúng ta chỉ là 'những người xa lạ quen thuộc nhất' qua lời kể của người khác mà thôi, đúng không?"
Ánh mắt Giang Hoài Hy d.a.o động, biểu cảm vô cùng phức tạp, có lẽ cô ấy vẫn chưa kịp tiếp thu lượng thông tin này trong một thời gian ngắn. Nhưng cuối cùng, cô ấy vẫn khẽ gật đầu: "Vâng ạ, mẹ, con hiểu rồi."
Tiếng "mẹ" lần này của cô ấy đã tự nhiên hơn rất nhiều, khiến lòng tôi nở hoa vì sung sướng và mãn nguyện. Không hổ là nữ chính, tính cách quả nhiên rất rộng lượng, phóng khoáng. Tôi càng thêm quyết tâm phải bao bọc cô con dâu này thật tốt.
Lúc này, tổ đạo diễn lên tiếng thông báo nhiệm vụ đầu tiên. Nội dung rất đơn giản: Các gia đình tự chuẩn bị bữa trưa hôm nay.
Cư dân mạng xem phát trực tiếp bắt đầu để lại bình luận đầy tò mò:
【Hào môn phú bà mà cũng phải tự xuống bếp nấu ăn cơ à?】
【Lầu trên không biết rồi, Khâu Lộ từng tham gia show ẩm thực đấy, tay nghề nấu nướng của cô ấy chắc chắn rất đỉnh!】
【Oa, tổ chương trình chơi lớn vậy? Nghe nói chi phí ăn uống của các gia đình hào môn lên tới cả triệu tệ một tháng, không biết họ định nấu món gì đây.】
Hừm, nhắc đến chuyện nấu nướng thì tôi hoàn toàn chịu trói. Chẳng là từ khi gả vào nhà họ Tống đến nay đã mười mấy hai mươi năm, tôi chưa từng phải bước chân vào bếp lấy một lần. Chồng tôi – lão Tống, tuy tính tình có chút tư bản bóc lột, nhưng lại luôn tự hào về việc "vợ mình thì mình phải nuôi". Câu cửa miệng của ông ấy là: "Cưới vợ về để yêu thương, chứ bắt vợ nấu cơm thì thuê giúp việc làm gì?".
Thế nên, nếu bảo tôi đi ăn tiệm gọi món thì tôi rành lắm, chứ bảo tôi nấu ăn thì tôi chịu c.h.ế.t.
Tôi quay sang nhìn Giang Hoài Hy, nở một nụ cười ái ngại: "Hoài Hy à, lát nữa có gì ăn nấy thôi con nhé. Mẹ già rồi, ăn uống thế nào cũng được, không kén chọn đâu."
Nói là vậy chứ trong lòng tôi cũng không ôm hy vọng gì nhiều. Dù sao Giang Hoài Hy cũng là ngôi sao nổi tiếng lịch trình dày đặc, làm sao có thời gian mà học nấu cơm.
Lúc này, Khâu Lộ ở bên cạnh đầy tự tin bước tới mở cửa tủ lạnh, thảo mai nói: "Bác Phó ơi, lát nữa nếu bác không chê thì qua thử tay nghề của cháu nhé. Trước đây tham gia chương trình thực tế cháu có học được vài món đấy ạ."
Thế nhưng, lời còn chưa nói hết, nụ cười trên mặt cô ta đã cứng đờ.
Tủ lạnh hoàn toàn trống rỗng!
Đúng lúc này, bà Dư Minh Minh cũng đi tới hỏi chúng tôi: "Bên các cô có thức ăn gì không? Bên bếp nhà tôi vừa kiểm tra rồi, chẳng có một cọng rau nào cả."
Khâu Lộ ấm ức ra mặt: "Không có gì đâu ạ, tủ lạnh sạch bách luôn. Tổ chương trình làm ăn kiểu gì không biết, chuẩn bị thiếu sót quá!"
"Sao lại thế được? Không có nguyên liệu thì chúng ta nấu cơm kiểu gì?"
Trong lúc mọi người còn đang bàn tán xôn xao, Giang Hoài Hy đã tinh mắt lục tìm một lượt quanh tủ lạnh. Cuối cùng, cô ấy tìm thấy một tờ giấy nhắn dán ở góc khuất!
Trên giấy viết: [Tất cả nguyên liệu nấu ăn đều được giấu xung quanh căn biệt thự này. Mời các gia đình tự đi tìm kiếm.]
Ồ, tổ chương trình xem ra cũng biết tạo nét đấy chứ!