Vừa tỉnh dậy, tôi đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành mẹ của nữ phụ pháo hôi.

Đúng lúc cả thôn đang chờ công bố điểm thi đại học.

Nhớ lại trong nguyên tác, Lâm Tinh Vãn không những bị nữ chính trọng sinh cướp mất suất thi đại học, mà còn bị gã tra nam lừa lấy mất công thức món kho gia truyền.

Cuối cùng dẫn đến việc nhà họ Lâm phá sản, bố Lâm bị đột quỵ, mẹ Lâm gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ phải cắt cụt cả hai chân.

Tôi cúi đầu nhìn đôi chân trắng nõn của mình, rùng mình một cái.

Ngay lập tức, tôi tiến vào đám đông, giơ tay tát cho Trần Nhân Nhân một cái bạt tai.

"Điểm thi của con gái tôi, sao lại đổi thành tên của cô rồi!?"

1

Tôi xuyên sách rồi.

Xuyên vào một cuốn tiểu thuyết trọng sinh, trở thành Vương Tú Lan - mẹ của nữ phụ pháo hôi Lâm Tinh Vãn.

Hôm nay là ngày công bố điểm thi đại học, bảng tin ở đầu thôn đã đông nghịt người, ai nấy đều đi xem điểm thi năm nay.

Trong nguyên tác, hôm nay Trần Nhân Nhân sẽ cầm bảng điểm đã được sửa đổi, hớn hở tuyên bố mình đỗ thủ khoa tỉnh.

Sau đó, cô ta tráo điểm của Lâm Tinh Vãn xuống còn hơn hai trăm điểm, thay thế suất vào Thanh Bắc của con bé.

Không chỉ vậy, cô ta còn lừa lấy công thức món kho của nhà họ Lâm tôi.

Cuối cùng, Trần Nhân Nhân dựa vào suất đó vào Thanh Bắc, quen biết con cháu quan chức cao cấp, từng bước leo lên cao.

Còn nhà họ Lâm lại phá sản, bố Lâm đột quỵ, mẹ Lâm vì t.a.i n.ạ.n giao thông mà phải cắt cụt cả hai chân.

Nhà họ Lâm nợ nần chồng chất, Lâm Tinh Vãn chỉ có thể vào xưởng làm thuê, hai mươi mấy tuổi đã lao lực mà c.h.ế.t.

Nghĩ đến đây, tôi cúi đầu nhìn đôi chân trắng nõn của mình, rùng mình một cái.

"Công bố điểm rồi! Công bố điểm rồi!"

"712 điểm! Nhân Nhân là thủ khoa khối Văn của tỉnh đấy!"

Nghe thấy thế, tôi chẳng thể ngồi yên được nữa.

Tôi nhanh ch.óng đứng dậy, chen qua đám đông, liếc mắt cái là thấy ngay hai bảng điểm.

Sau tên Trần Nhân Nhân là 712 điểm, b.út đỏ ghi rõ là thủ khoa tỉnh.

Còn điểm số sau tên Lâm Tinh Vãn là...

280!

"Nói láo! Chuyện này không đúng!"

“Trần Nhân Nhân thi thử cao nhất mới có 380, con gái tôi thi thử lần nào cũng đứng đầu khối, 712 điểm mới là điểm của con bé.”

Tôi quay đầu nhìn Lâm Tinh Vãn, hốc mắt con bé đỏ hoe, còn chưa kịp để tôi mở lời, nước mắt đã lã chã rơi xuống.

"Mẹ, con xin lỗi, là do con thi không tốt..."

Con gái ngốc của mẹ ơi, con thi tốt lắm rồi.

Chuyển tầm mắt, Trần Nhân Nhân đang cúi đầu ở bên cạnh, cười tủm tỉm thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về nhà khoe khoang chiến tích vĩ đại của mình.

Một lát sau, cô ta thấy tôi đi tới, ánh mắt lóe lên, cố nặn ra một nụ cười thân thiện: "Dì Tú Lan, dì cũng tới xem điểm à? Cháu... cháu không ngờ mình lại vượt chỉ tiêu, thi tốt như vậy."

Khi thấy tôi không nói gì, cô ta lại đổi sắc mặt, ánh mắt chợt lộ ra vẻ tiếc nuối, nụ cười trên mặt cũng nhạt đi: "Học lực của Vãn Vãn vốn rất xuất sắc, chỉ là... Thật đáng tiếc. Nhưng dì Tú Lan à, dì cũng đừng trách cậu ấy nữa, lần này không thi tốt, lần sau..."

Chát!

Chưa đợi cô ta nói xong, tôi đã không nhịn được mà vung tay tát cho cô ta một cái đau điếng.

Trần Nhân Nhân lập tức sững sờ tại chỗ, ôm mặt nhìn tôi đầy kinh ngạc: "Dì Tú Lan, dì đ.á.n.h cháu làm gì?"

Thím Vương nhà hàng xóm bỗng nhiên xông ra che chở Trần Nhân Nhân ra sau lưng: "Nhà họ Lâm kia! Bà tự dưng đ.á.n.h con bé Nhân Nhân làm gì? Con gái mình không bằng người ta thì không cho nói à?!"

Nói xong, Trần Nhân Nhân núp sau lưng thím Vương bắt đầu rơi nước mắt: "Dì Vương, tất cả là do cháu ăn nói không hay, khiến dì Tú Lan tức giận. Cháu mồ côi mẹ sớm, nếu mẹ cháu còn sống thì nhất định sẽ không để cháu bị người ta bắt nạt thế này."

Hàng xóm láng giềng đầu làng đều vây quanh, trách móc tôi.

"Tú Lan! Bà bị làm sao thế, Nhân Nhân là đứa trẻ ngoan, lại còn là thủ khoa tỉnh năm nay đấy!"

"Ôi chao, nhà họ Lâm ghen ăn tức ở nên giở thói hành hung kìa!"

....

Đúng là quân tiểu nhân!

Tôi trừng mắt một cái, sau đó tiến lên túm lấy Trần Nhân Nhân kéo qua.

Trước mặt dân làng, tôi hét thật lớn: "Mới tí tuổi đầu mà giỏi diễn kịch ghê! Cô nói xem, điểm thi của con gái tôi, sao lại đổi thành tên của cô rồi?!"

2

Lời vừa dứt, cả làng im phăng phắc, quay đầu nhìn về phía chúng tôi.

Mặt Trần Nhân Nhân trắng bệch, nước mắt lại rơi càng dữ dội hơn: "Dì Tú Lan, ý dì là sao? Dì không thể vì oán hận cháu thi tốt hơn Vãn Vãn mà vu oan cháu sửa điểm được?"

Cô ta khóc như vậy, khiến người trong làng lập tức lên tiếng bênh vực cô ta.

"Tú Lan, đừng làm thế, con bé Nhân Nhân đáng thương, từ nhỏ đã không có mẹ, khó khăn lắm mới đỗ thủ khoa, bà đừng làm khó nó."

"Đúng đấy, Tinh Vãn dù có thi kém thì nhà bà cũng có tiền, tìm cho con bé việc làm là được, đừng ép đứa nhỏ."

Lâm Tinh Vãn cũng kéo cánh tay tôi, thì thầm: "Mẹ, mẹ đừng vu oan cho Nhân Nhân, cậu ấy không phải người như vậy đâu."

Tôi tức đến mức chọc vào đầu Lâm Tinh Vãn, giận con bé không biết nhìn người: "Con đúng là ngốc!"

Sau đó, tôi hét về phía đầu thôn: "Trưởng phòng Lý, ông qua đây một chút!"

Hôm qua tôi đã thấy bất thường, nên nhờ người tra trước điểm ở phòng Giáo d.ụ.c huyện, tình cờ hôm nay Trưởng phòng Lý xuống đây để đối chiếu thông tin.

Trưởng phòng Lý cầm bảng điểm chính thức đi tới, liếc nhìn bảng tin, cau mày: "Không đúng! Ai dán cái bảng điểm giả này vậy? Lâm Tinh Vãn được 712 điểm, thủ khoa khối Văn của tỉnh, không sai được. Trần Nhân Nhân được 327 điểm, vừa đủ điểm sàn cao đẳng."

Trưởng phòng Lý vừa nói vừa giơ bảng điểm chính thức lên, ánh mắt cả làng đều dồn cả vào Trần Nhân Nhân.

"Còn không chịu nói?" Tôi nhìn chằm chằm vào Trần Nhân Nhân, đột ngột cao giọng: "Nói!"

Giây tiếp theo, chân Trần Nhân Nhân mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất, khóc lóc nói là có người hãm hại cô ta.

"Trần Nhân Nhân, cô tự ý sửa điểm thi đại học là phạm pháp, sau khi báo cảnh sát, cô cứ chờ ngồi tù đi!"

Nghe đến hai chữ "ngồi tù", Trần Nhân Nhân lập tức lao đến dưới chân tôi, khóc lóc xin lỗi và cầu xin tôi tha thứ.

"Người cô cần xin lỗi không phải là tôi, mà là Tinh Vãn."

Nói xong, tôi không thèm quan tâm đến đứa đang khóc lóc t.h.ả.m thiết dưới đất nữa, quay người kéo Lâm Tinh Vãn - người vẫn còn chưa hoàn hồn, rời đi.

"Đi về nhà, mẹ làm món kho con thích."

Bố Lâm, Lâm Lão Thực, đã đợi sẵn ở nhà, anh vốn còn lo con gái thi kém, giờ biết là thủ khoa, anh vui mừng không ngậm miệng lại được.

Tối đến, tôi ngồi trong phòng khách, lật xem sổ sách của gia đình.

Nguyên chủ vốn biết làm đồ kho, trước kia ở thị trấn có mở một cửa tiệm, thu nhập cũng khá.

Sau này vì lo cho việc học của con gái nên mới đóng cửa tiệm. Nhưng mà, tôi vốn là chủ của chuỗi nhà hàng ở kiếp trước, giờ làm lại nghề cũ cũng chẳng phải chuyện khó.

Tôi tựa lưng vào ghế, thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Con gái đã đỗ vào Thanh Bắc, cái chân này coi như được giữ lại rồi.

Việc tiếp theo là tập trung làm ăn, kiếm tiền đóng học phí cho con, tốt nhất là phải thâu tóm được vườn cây ăn quả của nhà họ Trần kia.

Tôi nhớ trong nguyên tác, năm sau giá cam tăng mạnh, chắc chắn sẽ kiếm được một khoản lớn.

Sáng sớm hôm sau, trước cửa nhà tôi đã đông nghịt người.

Trần Lão Căn, bố của Trần Nhân Nhân, dẫn theo con gái tới thẳng trước cửa nhà tôi rồi quỳ xuống: "Tú Lan, tôi cầu xin bà, hãy tha cho Nhân Nhân đi. Con bé còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, nếu bị bắt đi tù thì cuộc đời nó coi như bỏ rồi."

1 - Xuyên Thành Mẹ Của Pháo Hôi, Ta Mở Tiệm Đồ Kho Kiếm Sống - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia