Trái Tim Khương Tuế Đập Thình Thịch, Cô Cảnh Giác Nhìn Nó.
"Trò chơi sắp bắt đầu rồi đấy." G.i.ế.c ch.óc giả trước mặt cười hì hì nói,"Ngươi mau đi hội họp với đồng đội đi, ta rất mong chờ được chơi trò chơi với ngươi."
Khương Tuế nhạy bén nhận ra điểm bất thường:"Hình như ngươi quen biết tôi."
"Hì hì, ta quả thực biết ngươi." G.i.ế.c ch.óc giả cười, trườn một vòng quanh Khương Tuế, dáng vẻ vô cùng vui sướng,"Nhưng mà các cô ấy bảo ta không được nói lung tung, nếu không sẽ mất vui."
Khương Tuế không hỏi "các cô ấy" là ai, bởi vì cô biết, đó là những G.i.ế.c ch.óc giả khác.
Khu ô nhiễm này cũng giống như thị trấn Xem Tinh, có một lượng lớn Vật thể ô nhiễm giống như con rối, nhưng bọn chúng hiển nhiên cao cấp hơn cư dân thị trấn Xem Tinh rất nhiều. Bọn chúng không chỉ có ý thức riêng, mà còn có thực lực cường hãn, hung ác và tàn bạo.
"Mau quay về đi." G.i.ế.c ch.óc giả cười nói,"Trò chơi sắp bắt đầu rồi đấy, hì hì."
*
Khương Tuế quay lại địa điểm thức tỉnh ban đầu. Ba người kia quả nhiên rất nhanh đã tỉnh lại. Nhìn thấy G.i.ế.c ch.óc giả đang đứng bên cạnh, tất cả mọi người nháy mắt sợ đến trắng bệch mặt mày.
Vốn dĩ trên người mọi người đều mang theo v.ũ k.h.í và một ít thức ăn, nhưng hiện tại đồ đạc trên người đều biến mất, trong túi ngay cả một viên kẹo cũng không còn.
Bốn người nhìn nhau. Tuy mọi người chỉ là từng gặp mặt, quan hệ hoàn toàn không thân thiết, nhưng trong tình huống hiện tại, bản năng bầy đàn của con người khiến họ theo phản xạ lựa chọn ôm đoàn.
Họ lập tức nhỏ giọng giao tiếp, hỏi han tình hình của nhau.
Khương Tuế không lên tiếng, cô vẫn luôn quan sát địa hình xung quanh.
G.i.ế.c ch.óc giả vẫn luôn đứng bên cạnh, khuôn mặt tươi cười nhìn bọn họ trò chuyện và tự giới thiệu. Thành phố u ám, tăm tối, đập vào mắt đều là màu đen xám xịt, duy chỉ có Vật thể ô nhiễm với sáu cánh tay sắc như lưỡi đao kia là toàn thân trắng bệch, nguy hiểm lại vô cùng bắt mắt.
Giống như kẻ đi săn duy nhất thống trị thành phố màu đen này.
Khương Tuế liếc nhìn nó một cái, nó lập tức quay đầu lại, mỉm cười với Khương Tuế.
"Thời gian xấp xỉ rồi..."
Giọng điệu của G.i.ế.c ch.óc giả đầy hưng phấn. Nó đong đưa chiếc đuôi rắn được tạo thành từ những đôi chân người, trườn quanh bốn người Khương Tuế, bắt đầu phổ biến nội dung và quy tắc trò chơi.
"Thời lượng của vòng trò chơi đầu tiên là 30 phút. Trong 30 phút này, giữa bốn người các ngươi, bắt buộc phải có một người c.h.ế.t. Nếu không, ta sẽ đến g.i.ế.c c.h.ế.t các ngươi."
G.i.ế.c ch.óc giả giơ những cánh tay sắc bén như lưỡi đao của nó ra cho mọi người xem.
Lưỡi đao đầy tính uy h.i.ế.p lướt qua cằm và cổ của những con người, lưu lại một luồng hàn khí lạnh lẽo.
"Trong khoảng thời gian này, các ngươi có thể tùy ý hoạt động trong thành phố, lẩn trốn, thu thập vật tư, thậm chí là..."
Nó trườn đi, dừng lại trước mặt Khương Tuế, nhìn cô, cười hì hì nói tiếp,"Đi tìm người bạn, người thân, người yêu mà các ngươi tin tưởng nhất. Đi hợp tác với hắn, cầu xin hắn bảo vệ, hoặc là..."
G.i.ế.c ch.óc giả cúi người, khuôn mặt trắng xanh thối rữa lướt qua trước mặt từng người, dường như muốn nhìn rõ biểu cảm và phản ứng của họ.
"Hoặc là... đi g.i.ế.c c.h.ế.t hắn."
Trong lòng Khương Tuế tức khắc giật thót, nhịn không được lại nghĩ đến Tạ Nghiên Hàn. Nếu bọn họ thực sự chạm mặt trong Khu ô nhiễm này, Tạ Nghiên Hàn có ra tay với cô không?
G.i.ế.c ch.óc giả không nói thêm gì nữa. Nó cười hì hì, cơ thể chậm rãi ẩn nấp vào con hẻm tối tăm, u ám, chỉ để lại một câu.
"Trò chơi bắt đầu rồi, hẹn gặp lại sau 30 phút nữa, những con người đáng yêu."
Bóng dáng G.i.ế.c ch.óc giả biến mất, chỉ còn lại bốn người đưa mắt nhìn nhau.
Đây là vòng trò chơi đầu tiên, tất cả mọi người vẫn còn ôm tâm lý ăn may, cho rằng quy tắc trò chơi sẽ không tàn khốc đến vậy, hoặc là bọn họ có thể trực tiếp tìm được cách rời khỏi Khu ô nhiễm này.
Nhưng Khương Tuế biết, những G.i.ế.c ch.óc giả đó sẽ không bỏ qua cho bất kỳ kẻ nào lợi dụng sơ hở, càng không để con người dễ dàng tiếp cận ranh giới của Khu ô nhiễm. Thậm chí, còn có khả năng đụng phải đại BOSS của Khu ô nhiễm này ở ngay ranh giới, trực tiếp bị hạ gục trong nháy mắt.
Cô ảo não vì lúc đó mình không đọc kỹ nguyên tác, không biết rốt cuộc nhóm nhân vật chính đã làm cách nào để thoát khỏi Khu ô nhiễm G.i.ế.c Chóc Đô Thị này.
Nhưng tiếp theo phải làm gì, cô rất rõ ràng.
"Tôi đề nghị mọi người tách ra hành động."
Khương Tuế lên tiếng,"Như vậy, cho dù 30 phút sau chúng ta không hoàn thành nhiệm vụ, G.i.ế.c ch.óc giả cũng chỉ có thể đi tìm từng người một, có thể kéo dài thời gian ở mức tối đa."
Ba người còn lại nhất thời không tiếp lời. Trước đây bọn họ chưa từng vào Khu ô nhiễm, đối với nơi này tràn ngập sự kiêng kỵ và sợ hãi. Bây giờ bảo bọn họ tách khỏi đồng đội, sau đó hành động đơn độc, nghe thế nào cũng không giống một cách hay.
Khương Tuế chỉ đưa ra lời khuyên của mình, lựa chọn thế nào là tùy bọn họ. Nói xong, cô liền xoay người rời đi.
Ba người ở lại nhìn cô, rồi lại nhìn nhau, thế nhưng lại ăn ý giữ im lặng.
Nếu quy tắc trò chơi là bốn người bắt buộc phải c.h.ế.t một người, vậy Khương Tuế một mình rời đi, chẳng phải vừa vặn có thể trở thành người đó sao?
Bọn họ không có ý định g.i.ế.c Khương Tuế, nhưng hy vọng 30 phút sau, G.i.ế.c ch.óc giả sẽ trực tiếp đi tìm Khương Tuế, chứ không phải đến tìm bọn họ.
*
Khương Tuế men theo con phố đen kịt bước đi.
Diện tích của thành phố với những kiến trúc thấp bé này không hề nhỏ, lớn hơn thị trấn Xem Tinh khá nhiều. Chỉ là toàn bộ tường ngoài của các tòa nhà đều mang một màu đen xám xịt, hôi bại, thiếu đi những điểm mốc đặc trưng, đối với người mù đường mà nói, rất dễ bị lạc.