Khi còn nhỏ, mỗi lần bố cậu ta uống say đều thích đ.á.n.h cậu ta.
Có một lần, cậu ta thực sự không chịu nổi nữa nên bỏ nhà đi, suýt c.h.ế.t đói bên đường.
Là Diệp Thư Dao đã cho cậu ta một chiếc bánh màn thầu.
Từ đó, cậu ta luôn nhớ mãi không quên cô ấy.
Chỉ tiếc là theo những gì tôi biết, Diệp Thư Dao đã sớm không còn nhớ chuyện này nữa.
Là một nữ chính lương thiện, hồi nhỏ Diệp Thư Dao không biết đã từng giúp đỡ bao nhiêu người.
Trần Mặc chẳng qua chỉ là một người trong số đó, nhỏ bé đến mức chẳng đáng để cô ấy nhớ đến.
04
Tôi đặt cả xấp đề thi trước mặt cậu ta, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu ta:
“Giảng cho tôi đi, đây là bài tôi vừa làm hôm nay.”
Cậu ta khựng lại, nhìn xuống đề, khóe miệng hơi giật giật.
“Một đề mà sai đến hai phần ba.”
“Cậu đúng là thiên tài né tránh đáp án đúng.”
Tôi không phục:
“Trước đây chẳng qua là tôi không chịu học hành nghiêm túc thôi. Một khi tôi đã học rồi, phút chốc là có thể đ.á.n.h bại cậu!”
Trần Mặc không tỏ ý gì.
Những bong bóng đen trên đầu vẫn không ngừng phun ra lời châm chọc, nhưng ngoài miệng cậu ta đã bắt đầu giảng bài.
Một khi nghiêm túc, trông cậu ta đúng là ra dáng học bá.
Giảng bài cực kỳ cẩn thận, hoàn toàn không hề qua loa.
Được cậu ta giảng một lần, vậy mà tôi lại dễ dàng hiểu được.
Trình độ này đúng là còn giỏi hơn giáo viên nữa!
Tôi không nhịn được bật cười.
Cảm giác như mình vừa nhặt được một món hời lớn.
Nhưng vừa nghiêng đầu sang, tôi mới phát hiện Trần Mặc đang nhìn mình.
Trong đôi mắt đen nhánh của cậu ta lóe lên thứ ánh sáng khó đoán.
Nụ cười trên môi tôi lập tức tắt ngấm.
【Trông cô ấy hình như thật sự học được rồi.】
【Không ngờ lúc cô ấy yên tĩnh lại trông cũng khá là… đẹp… (nghiêm túc gạch bỏ)】
【Mình đang nghĩ cái gì vậy? Chắc mình mù rồi mới thấy cô ấy đẹp.】
Tôi nuốt nước bọt.
Được trùm phản diện cảm thấy mình đẹp, tuyệt đối không phải chuyện tốt.
May mà tôi thoát được một kiếp.
【Ừm? Cô ấy đang nhìn cái gì vậy?】
【Đỉnh đầu mình…?】
【Trên đầu mình có gì sao?】
Cậu ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên.
Tim tôi thắt lại.
Khả năng quan sát của tên phản diện này cũng quá tốt rồi đấy?
“Trần Mặc.”
Tôi nghiêm túc lên tiếng:
“Trên đầu cậu có một cô bé buộc tóc hai bên.”
Trần Mặc lập tức cứng đờ, sắc mặt trắng bệch:
“Vẫn… vẫn còn sao?”
Tôi gật đầu, đột nhiên nghiêng người về phía trước, thổi một cái lên đỉnh đầu cậu ta, sau đó cười nói:
“Bây giờ không còn nữa rồi!”
Trần Mặc im lặng một lúc.
Sau đó đột nhiên quay mặt sang chỗ khác, gật đầu.
Vành tai dường như hơi đỏ lên.
05
“Tan học rồi, cún con, ngày mai gặp nhé!”
Tôi ném cho Trần Mặc một nụ hôn gió mang ý hữu nghị, đeo cặp sách chạy ra khỏi phòng học.
Đến sân trường, tôi đột nhiên nghe thấy có người đang bắt nạt nữ chính nên không khỏi chậm bước lại.
“Diệp Thư Dao, chẳng qua mày chỉ là một đứa nghèo kiết xác! Thành tích có tốt thì sao? Nhà họ Lục sẽ không đồng ý cho mày bước chân vào cửa đâu!”
“Buồn cười c.h.ế.t mất! Mấy hôm trước tao còn nhìn thấy cô ta lau giày cho đại tiểu thư. So với đại tiểu thư, một người ở trên trời, một người dưới đất, vậy mà cô ta cũng dám quyến rũ anh Lục Triết sao?”
Ban đầu tôi không định xen vào chuyện của người khác.
Nhưng bọn họ lại nhắc đến tôi, còn muốn làm tổn hại danh tiếng của tôi.
Chuyện này thì tôi không thể khoanh tay đứng nhìn được.
Đúng lúc ấy, có người đá nữ chính một cái.
Lửa giận trong tôi lập tức bùng lên.
Tôi xông thẳng tới, cầm cặp sách đập mạnh mấy cái vào đầu bọn họ.
“Trong trường không được phép đ.á.n.h nhau!”
“Ở trong trường bắt nạt người khác, coi tôi không tồn tại à?”
Mấy người kia vừa nhìn thấy tôi, lập tức lộ vẻ không thể tin nổi:
“Đại tiểu thư, chẳng phải chính chị bảo bọn em thỉnh thoảng cứ bắt nạt Diệp Thư Dao sao?”
“Bọn em chỉ làm theo lời chị thôi mà.”
Tôi lập tức hiểu ra.
Đây là “việc tốt” mà nguyên chủ đã làm.
Là đại tiểu thư của Học viện Hoàng gia Thánh Anh, con gái của vị hiệu trưởng quyền lực, nguyên chủ có tay sai ở khắp nơi.
Trước đây, cô ta không ít lần sai bọn họ đi bắt nạt Diệp Thư Dao.
Nhưng tôi không phải nguyên chủ, đương nhiên tôi không nhận.
Tôi lập tức nghiêm túc phủ nhận:
“Đừng có vu oan cho tôi nhé. Tôi nói câu đó bao giờ? Tôi nói cho các người biết, Diệp Thư Dao là em gái kết nghĩa của tôi. Nếu các người còn dám bắt nạt cô ấy, tôi sẽ không khách sáo đâu.”
Đuổi bọn họ đi, tôi vừa quay đầu lại thì nghe thấy một giọng chất vấn:
“Tô Anh, cậu lại bắt nạt Thư Dao sao?”
Một nam sinh đỡ Diệp Thư Dao đứng dậy, nhìn tôi với ánh mắt không đồng tình.
Chính là nam chính Lục Triết.
Đồng thời cũng là vị hôn phu được hai nhà đính ước từ nhỏ của tôi.
Xem tình hình hiện tại thì… anh ta đã thay lòng đổi dạ rồi nhỉ?
Nói thật, tôi chẳng có chút thiện cảm nào với Lục Triết.
Anh ta và nguyên chủ là hôn ước do hai gia đình định sẵn.
Hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ, từng cùng nhau trộm gà bắt ch.ó, trèo tường lợp mái, nghịch ngợm phá phách đủ thứ.
Quan hệ tốt đến mức không thể tốt hơn.
Nhưng sau khi gặp nữ chính, anh ta liền thay đổi.
Anh ta dồn toàn bộ sự chú ý lên người nữ chính, hoàn toàn phớt lờ nguyên chủ. Chính điều đó khiến nguyên chủ sau này ghen tuông, tức giận, rồi làm ra một loạt chuyện xấu.
Về sau, trong một vụ bắt cóc mà anh ta buộc phải lựa chọn một trong hai người, anh ta đã chọn nữ chính.
Còn kết cục của nguyên chủ trong nguyên tác ấy à?
Cô ấy bị bọn bắt cóc hành hạ đến c.h.ế.t.
Một bụng tức giận không thể nuốt trôi, tôi chẳng muốn chiều theo anh ta:
“Lục Triết, mắt có vấn đề thì về mà chữa đi. Đừng có như lợn rừng, thấy ai cũng húc loạn lên.”
Mặt Lục Triết đỏ bừng vì tức:
“Đồ đàn bà chanh chua! Bắt nạt người khác mà còn cho rằng mình có lý sao?”
Diệp Thư Dao vội vàng ngăn anh ta lại:
“Anh Lục Triết, đừng hung dữ với chị Tô Anh như vậy. Vừa rồi chính chị Tô Anh đã giúp em đuổi những người đó đi!”
Đôi mắt cô ấy sáng long lanh khi nhìn tôi, vẻ mặt tràn đầy ngưỡng mộ:
“Chị Tô Anh, vừa rồi chị ngầu quá!”
Đây chính là nữ chính sao? Ngay cả nụ cười cũng ấm áp đến thế, giống như một mặt trời nhỏ vậy.
Cảm giác được mặt trời nhỏ khen ngợi… thật sự quá sướng.
“Khụ khụ.”
Tôi ưỡn thẳng lưng:
“Chuyện này có đáng gì đâu? Sau này nếu còn có ai bắt nạt em thì cứ tìm chị. Chị đảm bảo sẽ giúp em đ.á.n.h đuổi bọn họ!”
“Vừa rồi thật sự là cậu giúp cô ấy sao?”
Ánh mắt Lục Triết nhìn tôi cứ như đang nhìn một người ngoài hành tinh.
Tôi thở dài.
“Định kiến trong lòng mỗi người chính là một ngọn núi lớn.”
“Lục Triết, có lẽ trước đây mắt tôi không tốt nên mới từng thích cậu. Nhưng bây giờ mắt tôi đã chữa khỏi rồi. Hôn ước giữa chúng ta chấm dứt từ đây.”