“Vậy lần trước nữa thì sao? Lần tôi ném vở bài tập của em xuống hồ ấy.”
Diệp Thư Dao mím môi cười:
“Lần đó là em không đúng. Đáng lẽ em không nên làm đổ nước lên chiếc váy mới của chị. Chị chỉ muốn trút giận một chút thôi.”
“Vậy còn lần trước nữa? Lần tôi sai người chọc thủng lốp xe đạp của em.”
“Lần đó cũng là lỗi của em. Em đã chở anh Lục Triết đi ngang qua trước mặt chị, khiến chị không vui.”
Tôi im lặng.
Cô gái này… đang ôm hết mọi lỗi lầm về phía mình sao?
Thấy tôi im lặng, Diệp Thư Dao tưởng rằng tôi vẫn chưa tha thứ cho cô ấy, vội vàng nói:
“Em có thể giải thích mà. Lần đó là vì anh Lục Triết nói chân anh ấy bị trẹo, nên em mới chở anh ấy. Thật ra em không thích anh ấy chút nào.”
Tôi càng im lặng hơn.
Không đúng.
Diễn biến này không đúng.
Tôi hỏi hệ thống:
“Chuyện gì vậy? Sao nữ chính lại không có tình cảm với nam chính?”
Hệ thống kiểm tra lại những chuyện đã xảy ra trước đó:
“Ồ. Nữ chính lần đầu nảy sinh thiện cảm với nam chính là vào hôm qua. Khi đó nữ chính bị người khác bắt nạt, nam chính ra tay anh hùng cứu mỹ nhân.”
“Nhưng màn anh hùng cứu mỹ nhân đó đã bị tôi cướp mất rồi.”
Tôi khóc không ra nước mắt:
“Biết trước thế này thì tôi đã không xen vào chuyện bao đồng.”
Nhưng…
Tôi nhìn nữ chính mặt trời nhỏ bên cạnh, cô ấy lúc này chẳng khác nào một chú Samoyed tràn đầy ánh nắng, cái đuôi lớn phía sau còn đang ra sức vẫy tới vẫy lui.
Sao tôi lại cảm thấy cô ấy đáng yêu thế này?
Tôi không nhịn được đưa tay xoa xoa mái tóc mềm mại của cô ấy:
“Yên tâm đi, chị cũng không thích Lục Triết. Sau này chúng ta mặc kệ anh ta, làm bạn tốt của nhau nhé.”
Mắt Diệp Thư Dao lập tức sáng lên.
Cô ấy ngoan ngoãn gật đầu:
“Được ạ! Em sẽ làm bạn tốt với chị!”
10
Trần Mặc rất… im lặng.
Cho dù chỉ ngồi bên cạnh cậu ta, tôi cũng có thể cảm nhận được bầu không khí u ám, không vui quanh người cậu ta.
Cậu ta lại biến thành một chú cún u ám rồi.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên đỉnh đầu cậu ta.
Phía trên xuất hiện hai chữ khổng lồ:
“KHÓ CHỊU!”
???
Khó chịu cái gì?
Tôi nghi hoặc nhìn chiếc bánh quy trong tay, “rắc” một tiếng, lại c.ắ.n thêm một miếng.
Hai chữ trên đầu cậu ta lập tức biến thành:
“CỰC KỲ KHÓ CHỊU!”
Tôi lập tức hiểu ra.
“Ăn cùng không?”
Tôi đưa hộp bánh quy ra trước mặt cậu ta:
“Có bánh quy hình gấu nhỏ, bánh quy hình mèo nhỏ, bánh quy hình cáo nhỏ, còn có cả bánh quy hình cún con nữa!”
Sắc mặt Trần Mặc càng khó coi hơn.
Không biết tôi đã vô tình chạm phải từ khóa nào, trên đầu cậu ta lập tức xuất hiện hàng loạt bong bóng:
【 Cậu ấy có cún con khác rồi.】
【Còn biết làm bánh quy nữa, nhưng mình thì không biết.】
【Nhà nghèo như vậy, căn bản chẳng có cơ hội học làm bánh quy.】
Hóa ra là nữ chính có kỹ năng mà cậu ta không có, khiến cậu ta tự ti sao?
Tôi không biết phải an ủi cậu ta thế nào, đành nói:
“Giảng bài đi.”
“Học tập khiến con người vui vẻ.”
“Chỉ cần chăm chỉ học, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp.”
Trần Mặc khựng lại.
Biểu cảm trên mặt đột nhiên trở nên kỳ quái.
Tôi lập tức nhận ra có gì đó không ổn.
Toang rồi.
Tôi lại vô thức trả lời suy nghĩ của cậu ta nữa rồi!
“Cái đó…”
“Tôi nói là, sắc mặt cậu trông khó coi quá. Có chuyện gì buồn sao?”
Tôi nở một nụ cười thân thiện:
“Đừng lo nhé, cún con bảo bối của tôi. Chỉ cần học hành, nhất định mọi chuyện sẽ tốt đẹp!”
11
Trần Mặc giảng cho tôi những câu sai, dường như cậu ta không nghi ngờ gì.
Cảm giác… tên này cũng dễ lừa thật đấy.
Môn Toán thực sự quá khó, một đề mà tôi sai hơn phân nửa số câu trắc nghiệm. Khác với tôi, Trần Mặc đặc biệt nhạy bén với môn Toán.
Trên đỉnh đầu cậu ta xuất hiện một bong bóng khổng lồ, gần như chiếm hết một nửa phòng học, bên trong tràn ngập đủ loại ký hiệu và công thức toán học.
Mỗi khi ánh mắt cậu ta lướt qua một câu hỏi, những ký hiệu và công thức ấy lại nhanh ch.óng vận hành, biến hóa đến mức hoa cả mắt, khiến tôi hoàn toàn không hiểu nổi cậu ta đang làm gì.
Nhưng có thể nhìn ra, cậu ta thật sự rất giỏi.
“Trần Mặc, đến câu tiếp theo rồi nhé.”
Không hiểu sao, cậu ta cứ như có như không lén liếc nhìn tôi, giống như đang suy nghĩ điều gì đó.
“Ồ.”
Trần Mặc thu hồi ánh mắt, đột nhiên nói:
“Lần này tôi muốn kiểm tra cô.”
“Câu cuối phần trắc nghiệm, cô cảm thấy đáp án thực sự là câu nào?”
Tôi nhìn câu hỏi đó.
Tôi chọn A, nhưng đã bị Trần Mặc đ.á.n.h dấu X, rõ ràng là sai.
Tôi lấy giấy nháp ra, ngồi tính toán hồi lâu bên cạnh, nhưng mãi vẫn không tính ra được.
Đến khi ngẩng đầu nhìn cậu ta, thấy Trần Mặc đang nhìn chằm chằm vào tờ giấy nháp của tôi, tôi đột nhiên cảm thấy hơi xấu hổ.
“Không được nhìn!”
Tôi đưa tay che tầm mắt của cậu ta.
Khoảnh khắc làn da chạm vào nhau, cơ thể Trần Mặc dường như cứng lại một chút.
Tôi cũng giống như vừa bị bỏng, vội vàng buông tay, hơi gấp tờ giấy nháp lại để che tầm mắt cậu ta, hai má đỏ lên nói:
“Giấy nháp là quyền riêng tư của một người, cậu không được lén nhìn!”
“Cậu còn biết có quyền riêng tư cơ à?”
Câu này có ý gì?
Tôi khó hiểu nhìn cậu ta.
Nhưng Trần Mặc đã thu hồi ánh mắt, im lặng nhìn chằm chằm xuống mặt bàn của mình.
Cứ như thể chỉ thuận miệng nói vậy thôi.
Tôi kỳ quái liếc cậu ta một cái, lại nhìn lên đỉnh đầu.
Nhưng lúc này trên đầu cậu ta chẳng có gì cả.
Thôi kệ, tôi lại tiếp tục tính toán.
Tình trạng căng thẳng kéo dài rất lâu.
Cuối cùng, Trần Mặc lên tiếng:
“Đại tiểu thư.”
“Với chút trí thông minh ít ỏi hiện tại của cậu, không tính ra được cũng là chuyện rất bình thường.”
“Không cần sĩ diện. Câụ có thể hỏi tôi. Cún con bảo bối ba triệu của cậu rất sẵn lòng phục vụ.”
Hai má tôi đỏ lên, trong lòng không cam tâm bị cậu ta coi thường.
Đầu óc tốt thì ghê gớm lắm sao?
Cậu có đầu óc, tôi còn có cả bàn tay vàng nữa đấy!
Tôi lại nhìn lên đỉnh đầu cậu ta.
Có lẽ Trần Mặc cũng vừa hay đang suy nghĩ về câu hỏi này, trên đầu cậu ta xuất hiện một chữ “D” khổng lồ, giống như sợ tôi không nhìn thấy, chiếm trọn một phần ba phòng học.