Học tập muôn năm!
Vậy thì cùng nhau thi Thanh Bắc thôi!
14
Phòng tự học vốn dành cho hai người, đột nhiên biến thành bốn người.
Cũng may phòng vẫn đủ rộng, không đến mức chật chội.
Chỉ là cách sắp xếp chỗ ngồi hơi kỳ quái.
Tôi bị kẹp ở giữa Trần Mặc và Diệp Thư Dao.
Lục Triết một mình lặng lẽ ngồi phía sau.
Đương nhiên, ban đầu anh ta vốn muốn ngồi cạnh Diệp Thư Dao, nhưng Diệp Thư Dao chê anh ta sẽ làm ảnh hưởng đến việc học của cô ấy.
Theo quan sát của tôi, nữ chính hiện tại hoàn toàn không yêu nam chính.
Lục Triết âm thầm nghiến răng:
“Đều xa lánh tôi đúng không? Lần sau tôi sẽ thi đứng nhất cho các người xem!”
Nhưng không có đầu óc thì vẫn là không có đầu óc.
Lần sau, anh ta nhất định vẫn sẽ tiếp tục thất bại.
Chúng tôi liều mạng học tập, âm thầm cạnh tranh, ngay cả kỳ nghỉ cũng không ngoại lệ.
Đến kỳ nghỉ hè, bọn họ hẹn nhau đến nhà tôi ở.
Nhà tôi là một biệt thự kiểu trang viên rộng hai nghìn tám trăm mét vuông.
Riêng tầng dành cho phòng khách đã chiếm trọn một tầng.
Đừng nói là ba năm người, cho dù toàn bộ bạn học trong lớp đến mở tiệc cũng vẫn thừa sức chứa.
Mẹ tôi bảo người hầu cắt trái cây để tiếp đãi mọi người.
Khi nhìn thấy Trần Mặc, mẹ tôi mỉm cười:
“Ta nhớ cháu. Cháu là cậu nhóc lần trước tìm đến phòng hiệu trưởng đúng không? Cháu đã tìm được người mà cháu muốn tìm chưa?”
Hóa ra ban đầu Trần Mặc không học ở Học viện Hoàng gia Thánh Anh.
Sau này nghe nói Diệp Thư Dao ở đây, cậu ta mới tìm đến phòng hiệu trưởng để thương lượng chuyển trường.
Lúc đó bố mẹ tôi đều có mặt.
Nói vậy thì… cậu ta đã gặp bố mẹ tôi từ sớm như thế rồi à?
Khoan.
Tôi đang nghĩ gì vậy?
Ý nghĩ này nguy hiểm quá rồi!
Sợ tôi hiểu lầm, Trần Mặc kéo tôi đến một góc không có người, vội vàng giải thích:
“Anh Anh, ban đầu khi tôi đến Thánh Anh, đúng là vì Diệp Thư Dao. Bởi vì cô ấy từng giúp tôi, tôi muốn báo đáp cô ấy. Sau đó thấy cậu luôn bắt nạt cô ấy, tôi mới đối xử không tốt với cậu.”
Đúng vậy.
Trước khi tôi xuyên đến đây, Trần Mặc đã không ít lần chơi khăm nguyên chủ.
Ví dụ như bôi keo đặc chế lên ghế của cô ta, hoặc nhân lúc cô ta đang đi đường thì đột nhiên duỗi chân ngáng ngã, khiến nguyên chủ chỉ trong một tháng đã phải đến phòng y tế tận mười lần.
Nhưng nguyên chủ cũng đâu phải người dễ bắt nạt.
Hơn nữa, người bị cậu ta bắt nạt cũng không phải tôi.
Tôi cần gì phải tính toán?
Tôi cười nói:
“Tôi biết mà, Trần Mặc. Tất cả… đều là vì một chiếc bánh màn thầu.”
Trần Mặc lập tức đỏ bừng mặt.
Tôi lại nói:
“Nhưng không sao. Tôi sẽ cho cậu nhiều bánh màn thầu hơn. Chỉ cần cậu muốn.”
Nuôi cún con của mình mà, đó là chuyện đương nhiên thôi.
Thế nhưng Trần Mặc chẳng biết đang nghĩ gì, nụ cười trên môi lại rạng rỡ đến ch.ói mắt.
Kỳ lạ thật.
Cún con u ám của tôi sao lại biến thành một chú ch.ó vui vẻ rồi?
15
Mấy người chúng tôi bắt đầu những tháng ngày học tập bất kể ngày đêm.
Nhưng tôi chỉ thỉnh thoảng mới gặp được Diệp Thư Dao và Lục Triết.
Mỗi ngày Trần Mặc đều dậy thật sớm, đến trước cửa phòng tôi gõ cửa, mang bữa sáng đến cho tôi.
Ăn xong, cậu ta lập tức dẫn tôi đi tìm chỗ học.
Mà mỗi lần lại tìm một nơi khác nhau.
Có đôi khi gặp phải Diệp Thư Dao và Lục Triết, cậu ta cũng nhanh ch.óng dẫn tôi tránh đi.
Làm cứ như đang đ.á.n.h du kích vậy.
Chỉ trong một thời gian ngắn, cậu ta thậm chí còn quen thuộc địa hình nhà tôi hơn cả tôi.
Về chuyện này, cậu ta giải thích:
“Hai người đó ồn ào quá, sẽ ảnh hưởng đến việc học của đại tiểu thư. Nếu đại tiểu thư không thi đỗ Thanh Bắc thì phải làm sao? Chẳng lẽ lại học lại rồi tìm một cún con khác?”
Nói đến đây, cậu ta mím c.h.ặ.t môi, vẻ mặt có chút tủi thân.
Tôi lập tức mềm lòng, đành chiều theo cậu ta mà làm loạn cùng.
Trần Mặc ở nhà tôi dường như rất được yêu thích.
Chẳng bao lâu, cậu ta đã thân thiết với đám người hầu trong trang viên.
Ngay cả bố mẹ tôi hình như cũng rất thích cậu ta.
Tên này chẳng lẽ lén bỏ bùa gì cho họ rồi sao?
Thời gian nhanh ch.óng trôi đến năm cuối cấp.
Đến năm cuối cấp, Lục Triết thậm chí còn mang đến những chiếc băng đô có viết dòng chữ “Thề phải đỗ Thanh Bắc”, mỗi người một chiếc.
Bộ dạng chúng tôi đội băng đô lên đầu, nỗ lực phấn đấu học tập còn được nhà trường chụp lại, dán lên bảng thông báo để tuyên truyền làm gương.
Vô số học sinh nhờ chúng tôi mà khơi dậy ý chí chiến đấu.
Không biết từ lúc nào, chúng tôi đã trở thành bộ mặt đại diện của trường, trở thành niềm hy vọng cho những học sinh đang chạy nước rút để thi vào Thanh Bắc.
Đến kỳ thi tháng cuối cùng của giai đoạn cuối năm lớp 12.
Tôi đứng thứ hai toàn khối.
Nhận được bảng xếp hạng, tôi hơi không cam lòng:
“Đáng tiếc, tôi vẫn không vượt qua được cậu.”
Trần Mặc khẽ cười:
“Đương nhiên rồi, cậu là đồ ngốc mà.”
Tôi tức giận giơ nắm đ.ấ.m định đập cậu ta.
Nhưng vừa nhìn thấy bong bóng trên đỉnh đầu cậu ta, tôi lại sững người.
Không biết từ lúc nào, bong bóng của cậu ta đã biến thành một màu hồng ngọt ngào:
【Anh Anh đáng yêu thật đấy.】
【A, thật muốn hôn cậu ấy quá. Thật muốn ôm cậu ấy quá.】
【Nhưng vẫn không được… Mình sợ sẽ dọa cậu ấy. Cậu ấy sẽ thích mình sao?】
【Nhà cậu ấy rất giàu.】
【Còn mình… không có tiền.】
【Mình không xứng với cậu ấy.】
Tôi đột nhiên thấy đau lòng cho cậu ta.
Những ngày qua, tuy ngoài miệng Trần Mặc lúc nào cũng độc miệng, nhưng trong lòng cậu ta không ít lần khen tôi. Tất cả những điều đó tôi đều biết.
Ngoài miệng có lạnh lùng đến đâu thì trong lòng cậu ta vẫn tự ti mà.
Tôi đột nhiên bước lên, nhẹ nhàng ôm cậu ta một cái.
Đến lúc buông ra, mặt tôi nóng bừng.
Nhưng còn chưa kịp nói gì, Trần Mặc đột nhiên ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
“Trần Mặc…”
Trong vòng tay thiếu niên mang theo một mùi hương trong trẻo, sạch sẽ, cơ thể cậu ta tỏa ra hơi ấm.
Hơi thở của Trần Mặc phả bên tai tôi, có chút ngứa ngáy, lại mang theo một thứ cảm xúc bị kìm nén nào đó.
Một lúc lâu sau, cậu ta khẽ cọ cọ vào tôi rồi từ từ buông ra.
“À, đây là cái ôm tình bạn đúng không?”
Ôm tình bạn sao?