Ngồi trên xe lăn, sự chú ý của Cố Ngữ Cầm lập tức bị thu hút. Cô ra hiệu cho bảo mẫu đẩy mình lại gần, cười mềm mại chào hỏi:
“Cô là bạn gái của Tiểu Ngư à? Tôi là Cố Ngữ Cầm, dì út của nó. Cô tên gì?”
“Chào cô, tôi là Lý Đường Lê.”
Khác với vẻ sắc lạnh của Cố Thục Phượng, Ngữ Cầm trông dịu dàng hơn rất nhiều. Lý Đường Lê thầm cảm kích vì lời chào đúng lúc giúp cô bớt khó xử.
Ngữ Cầm hỏi tiếp:
“Ồ, thế cô làm nghề gì?”
“Dạ… hiện tôi làm phục vụ ạ.”
“Phục vụ gì? Làm ở đâu? Mỗi ngày đi làm mấy giờ? Công việc cụ thể là gì?”
Những câu hỏi dồn dập, lan man, không kiêng nể. Lý Đường Lê cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không đúng, mím môi một cái. Cảm giác riêng tư bị xâm phạm khiến cô khó chịu.
Cô không muốn trả lời nữa.
Nhưng Cố Ngữ Cầm vẫn cười tủm tỉm chờ đáp án; mà trong phòng chỉ có tiếng bản tin kinh tế từ TV vang lên đều đều.
Khoảnh khắc ấy,
cả nhà họ Cố
ngầm duy trì một sự im lặng kỳ quái—giống như tất cả đều mặc nhiên để mặc việc xâm phạm cô diễn ra trước mắt.
Lý Đường Lê sợ mình làm không khí khó xử, bản tính nhút nhát lại nổi lên. Cô ngoan ngoãn đáp:
“Ở khu Spring Fortune, trong nhà hàng buffet ạ. Mười giờ bắt đầu. Thì… dọn bàn, thu đĩa, lau chùi, sắp xếp ghế bàn, mấy việc linh tinh…”
Mắt Cố Ngữ Cầm càng nghe càng sáng bừng.
Đôi tay ban nãy giấu dưới tấm chăn cũng vì hứng thú mà thò ra, đan vào nhau trước n.g.ự.c:
“Vậy là mỗi ngày cô đều được nói chuyện với rất nhiều người, thú vị quá! Cô thích công việc đó không?”
Lý Đường Lê sững lại:
“Cũng… cũng được ạ. Không hẳn là thích…”
Cố Ngữ Cầm ngạc nhiên thật sự, hệt một đứa trẻ:
“Không thích thì sao còn làm?”
Ánh mắt ngây thơ, tò mò đến mức khiến người ta bối rối.
Lý Đường Lê cúi đầu, thì thầm:
“Vì… phải kiếm tiền ạ.”
Nằm trên sofa chơi game, Kỷ Gia Dự là người đầu tiên mất kiên nhẫn. Anh bực dọc quăng ra:
“Dì đang điều tra hộ khẩu đấy à?”
Thấy con trai lên tiếng, Cố Thục Phượng mới chậm rãi hắng giọng:
“Được rồi, Ngữ Cầm. Chơi đủ chưa?”
Bà không hề chỉ trích em gái đang dồn ép cô gái lần đầu đến nhà. Thậm chí “khách” một chữ cũng không buồn nói.
Một câu “chơi đủ chưa” nhẹ như không, nhưng lại hoàn toàn mặc định Lý Đường Lê chỉ là
một món đồ
để người nhà họ Cố mua vui.
Cố Ngữ Cầm hình như không hiểu ẩn ý khinh miệt đó. Cô lại mỉm cười, chìa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Lý Đường Lê.
Lý Đường Lê run lên. Ngón tay Cố Ngữ Cầm lạnh buốt như đá băng.
Cố Ngữ Cầm không hề nhận ra cô đang run, ngược lại còn nắm c.h.ặ.t hơn.
Lý Đường Lê kiêng dè, không dám giật tay ra khỏi người bệnh, đành để mặc cô nắm.
Rồi cô nghe Ngữ Cầm nũng nịu:
“Chị ơi, em muốn dẫn cô ấy đi dạo nhà kính. Được không?”
Cố Thục Phượng thẳng thừng:
“Không. Người chăm mới chưa đến, nhà kính vừa sửa xong còn bụi lắm. Đợi hai ngày nữa. Nghe lời.”
Cố Ngữ Cầm lập tức rũ mặt, mắt ngấn lệ:
“Vâng… vậy em không đi nữa. Em vốn nên chỉ ở trên tầng thượng thôi. Dù gì em là phế nhân, chẳng làm được gì, đi đâu cũng chỉ thêm phiền cho chị với anh…”
“Em nói linh tinh gì đấy?”
Dù biết em gái có nửa phần diễn trò, Cố Thục Phượng vẫn đau lòng không chịu nổi.
Ba anh em nhà họ Cố, chỉ có Cố Ngữ Cầm là giống mẹ nhất.
Sinh non, cơ thể suy nhược, phần lớn tuổi thơ đều trong viện điều dưỡng.
Khi cha mẹ mất, cô còn chưa trưởng thành.
Từ nhỏ đến lớn, Cố Ngữ Cầm đều chỉ nhận giáo d.ụ.c tại nhà, hầu như chưa từng đi học chính quy. Người ngoài cô gặp được cũng chẳng có bao nhiêu, nói gì đến bạn bè. Vì thế hôm nay thấy Lý Đường Lê, cô mới hiếm khi vui vẻ đến vậy.
Nghĩ đến chuyện gần một năm nay tình trạng sức khỏe của em gái khá ổn định, Cố Thục Phượng mềm lòng, chịu nhượng bộ:
“Được rồi, mặc thêm áo vào. Mũ, khẩu trang mang hết.”
Liếc sang Lý Đường Lê—người đang bị kéo tay đứng đó với vẻ hơi hoang mang—bà lại bổ sung thêm:
“Nhất định phải để dì theo sau. Nghe rõ chưa?”
Khi ngồi trong xe vào đây, Lý Đường Lê đã biết trang viên này rất lớn. Nhưng với trí tưởng tượng nghèo nàn của cô, làm sao ngờ rằng sau căn biệt thự còn có cả một hồ nước nhỏ!
Bên cạnh hồ chính là nhà kính trồng hoa. Nhà kính vừa được tân trang nửa tháng trước, các loài hoa được bày biện đẹp mắt, kính trong suốt lung linh dưới ánh mặt trời.
Cố Ngữ Cầm để xe lăn ở ngoài nhà kính. Cô có thể đi lại bình thường, chỉ là thể lực quá kém, đi vài bước đã mệt. Nhưng hôm nay tâm trạng tốt, cô cố gắng đứng dậy đi bộ.
Cô tiếp tục hỏi:
“Thế lúc đi làm hay hồi đại học, cô có gặp chuyện gì thú vị không?”
Lý Đường Lê khựng lại:
“Tôi… không học đại học.”
Cô từng muốn học đại học. Nhưng cho dù là trước khi xuyên hay sau khi xuyên, cô đều chưa bao giờ thực hiện được.
Sau khi mẹ bị chẩn đoán u.n.g t.h.ư phổi, đứng trước lựa chọn “đi học hay đi làm kiếm tiền”, Lý Đường Lê chỉ do dự rất ngắn ngủi.
Khi biết con gái muốn nghỉ học, mẹ cô tức đến phát run, quát cô quay lại trường ngay.
Nhưng cô gái ngoan ngoãn, ít lời, nhút nhát ấy—lần đầu tiên—không hề cúi đầu nhận sai.
Cô sợ đến mức run rẩy, nhưng vẫn kiên định, mắt đỏ hoe:
“Mẹ… con không thể đứng nhìn mẹ c.h.ế.t được.”
Từ khi mẹ nhập viện, cô ngày ngày ngồi xe buýt giữa nhà máy và bệnh viện.
Xe buýt đi ngang qua một trường đại học, sinh viên lên xe ríu rít bàn chuyện lát nữa đi ăn ở đâu, đi chơi gì.
Mà cô—người bằng tuổi họ—lại rúm ró ngồi cuối xe như một con chuột, cúi đầu nuốt vội miếng bánh bao nguội ngắt.
Cô chạy ngược chạy xuôi, vất vả bươn chải, chỉ có thể thi thoảng ngước lên nhìn họ với chút hâm mộ, rồi tận mắt nhìn ước mơ của mình ngày càng xa.
Sau khi mẹ qua đời, cô gắng vực dậy. Dự định đi làm thêm nửa năm, tiết kiệm chút tiền để năm sau ôn thi đại học hệ tại chức. Nhưng ngay sau đó lại gặp biến cố xuyên sách.
May là Cố Ngữ Cầm không hỏi sâu hơn. Bản thân cô cũng không học đại học, nên chẳng thấy chuyện đó kỳ lạ. Vì thế chỉ đổi chủ đề, bảo Lý Đường Lê kể chuyện công việc.
Nhưng công việc thì có gì để kể?
Câu chuyện của Lý Đường Lê nhạt như nước lã—chỉ toàn việc vặt thường ngày.
Thế mà Cố Ngữ Cầm lại nghe rất chăm chú, đến mức khẩu trang rơi xuống vài lần vì cười.
Hoa trong nhà kính tỏa hương dìu dịu.
Đột nhiên, Cố Ngữ Cầm hắt xì, mắt hơi đỏ lên.
Bảo mẫu lo lắng:
“Tiểu thư, khó chịu à? Chúng ta quay về nhé?”
Mới ra ngoài chưa được bao lâu lại phải quay về, Cố Ngữ Cầm cau mày:
“Ai da, đi thêm vòng nữa mà.”
Nhưng chưa đầy ba phút sau—
Lý Đường Lê nghiêng đầu nhìn qua, chỉ thấy hơi thở của cô ngày càng gấp, n.g.ự.c phập phồng, thậm chí vang lên tiếng “khè khè” rất rõ.
Cô vội hỏi:
“Có cần nghỉ một chút không?”
Không ngờ Cố Ngữ Cầm đột nhiên ho sặc dữ dội.
Ho xong thì bắt đầu th* d*c mạnh, kh**n ng*c nh*p nh* kịch liệt, cố há miệng hớp từng ngụm không khí.
—
Quá quen thuộc.
Triệu chứng quen thuộc đến mức khiến đầu óc Lý Đường Lê ong lên.
Cô lao tới đỡ lấy cơ thể đang run rẩy:
“Cô ấy lên cơn hen rồi! Thuốc hít đâu?!”
Bảo mẫu sững lại:
“Tiểu thư… tiểu thư có hen suyễn ạ? Tôi—tôi không biết… Chắc, chắc ở xe lăn?”
Nghe có t.h.u.ố.c, Lý Đường Lê lập tức trấn tĩnh, đỡ lấy Cố Ngữ Cầm:
“Ở trong nhà kính không khí không được—chúng ta đưa cô ấy ra ngoài!”
Hai người hợp sức đỡ cô ngồi lại vào xe lăn.
Lý Đường Lê giật mở túi sau xe lăn, lục lọi loảng xoảng hai lần—trống không.
Tim cô trầm xuống:
“Không có t.h.u.ố.c!”
Bảo mẫu hoảng loạn:
“Nếu có thì chỉ có thể ở phòng cô ấy trên tầng thượng! Dưới lầu tôi mới dọn tủ t.h.u.ố.c hôm trước, không nhớ có t.h.u.ố.c hen!”
Điện thoại thì cả ba đều không mang—chỉ nghĩ đi dạo nửa tiếng.
Cố Ngữ Cầm lúc này sắc mặt trắng bệch, môi tím lại, hơi thở đứt quãng như bị bóp nghẹt. Cô sắp không chịu nổi nữa.
Đúng lúc ấy, Lý Đường Lê nhớ ra—
Trong túi cô có t.h.u.ố.c!
Vì mẹ cô hen kinh niên, nên cô luôn mang theo t.h.u.ố.c cấp cứu để phòng bất trắc.
Không kịp giải thích, cô quay đầu bỏ chạy.
Giày cao gót đắt tiền gãy đôi giữa đường, khiến cô ngã nhào, đầu gối rát bỏng.
Cô chỉ c.ắ.n răng dựng người dậy, hất phăng đôi giày sang một bên, chân trần lao thẳng về biệt thự.
Một tràng tiếng gõ cửa ầm ầm, nặng nề dội vào phòng.
Cố Thục Phượng vừa mở cửa, đã thấy Lý Đường Lê xông thẳng vào, không kịp chào hỏi.
Cô chụp lấy túi, vừa tìm t.h.u.ố.c vừa thở gấp hét lên:
“Cô Ngữ Cầm lên cơn hen trong nhà kính rồi! Cháu lấy t.h.u.ố.c đây—dì mau chuẩn bị xe!”
Hét xong đã lao đi mất dạng.
Cố Thục Phượng sững người một giây—
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
—Hen suyễn của Ngữ Cầm đã gần mười năm không phát tác.
—Sao tự nhiên lại tái phát?!
Khi Lý Đường Lê mang t.h.u.ố.c quay lại, môi Cố Ngữ Cầm đã bắt đầu tím tái nhợt nhạt. Cô không kịp nghĩ nhiều, liền dứt khoát quỳ gối xuống sàn để đảm bảo quan sát rõ tình trạng của cô ấy.
Sau đó, cô nhanh ch.óng lắc đều ống hít, đặt nó vào miệng Cố Ngữ Cầm: “Đừng sợ, bây giờ làm theo những gì tôi nói nhé? Hít sâu… được rồi, bây giờ nín thở… thở ra…”
Chiếc xe kịp thời chạy đến, Cố Thục Phượng và Kỷ Gia Dự nhìn thấy cảnh tượng như vậy — Cố Ngữ Cầm ngồi trên xe lăn đang nắm c.h.ặ.t ống hít, hơi thở vẫn còn gấp gáp, bàn tay kia thì siết c.h.ặ.t lấy Lý Đường Lê.
Còn Lý Đường Lê thì quỳ trước xe lăn. Vì vừa nãy đã gọi quá lớn, giọng cô khàn đi, nhưng cô vẫn thành thạo và kiên nhẫn hướng dẫn an ủi Cố Ngữ Cầm dùng t.h.u.ố.c, giống như vô số lần cô đã làm với mẹ mình.
Không hiểu sao, rõ ràng lúc này cô đang là người trông chật vật nhất trong số những người có mặt, mái tóc b.úi bị bung gần hết, vài lọn tóc rủ xuống vai, chiếc váy ngắn dính đầy bụi đất, nhưng giọng điệu nhẹ nhàng và ánh mắt kiên nhẫn của cô lại toát ra một sức hút khó tả.
Kỷ Gia Dự bế Cố Ngữ Cầm yếu ớt lên ghế sau. Cô không chịu buông tay Lý Đường Lê, cứ nắm c.h.ặ.t lấy. Thấy vậy, Cố Thục Phượng dịu giọng: “Cô Lý, mời cô cũng lên xe đi.”
Như thế, Kỷ Gia Dự không còn chỗ ngồi nữa. Anh không thể lên xe, đành phải tự mình đi sau.
Đến bệnh viện tư, đội ngũ bác sĩ đã được liên hệ trước và chờ sẵn ở cửa.
Sau khi cấp cứu, Cố Ngữ Cầm được chuyển vào phòng VIP. Sau khi đeo mặt nạ dưỡng khí, hơi thở của cô dần ổn định.
Mọi người cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Tỉnh táo lại, Cố Ngữ Cầm hé môi nói với Lý Đường Lê bên giường. Mặt nạ dưỡng khí trong suốt bị bao phủ bởi một làn hơi nước mỏng, nhưng Lý Đường Lê vẫn nhận ra khẩu hình của cô: “Cảm ơn cô.”
Lý Đường Lê cười có chút ngượng nghịu: “Không có gì ạ.”
Lời còn chưa dứt, cửa phòng bệnh đột nhiên bị mở mạnh từ bên ngoài.
Người đàn ông mặc vest chỉnh tề chỉ vài bước đã đi đến bên giường bệnh, ánh mắt đổ thẳng xuống người bệnh. Nhìn thấy em gái bình an vô sự, vẻ lo lắng giữa hàng lông mày anh mới dịu đi.
Thấy Cố Ngữ Cầm còn có tâm trạng nháy mắt với mình, anh tức giận đến bật cười: “Cố Ngữ Cầm, tôi thấy em phải dọa tôi c.h.ế.t mới vừa lòng.”
Anh em nhà họ Cố hòa thuận, còn người hoảng loạn lại chuyển thành Lý Đường Lê.
Vừa nhìn thấy Cố Trĩ, nghĩ đến hai lần chạm mặt trước đều khá ngượng nghịu, chuông cảnh báo trong đầu cô “oang” một tiếng vang lên, bản năng muốn lùi về phía sau trốn.
Nhưng lúc này động đậy sẽ có vẻ quá cố ý, nên cô đành cứng đờ đứng im tại chỗ.
Cố Trĩ, người vốn lạnh lùng và kiêu ngạo trước mặt cô, khi đối diện với người nhà, những góc cạnh và khí chất quanh anh đều dịu đi, như thể một dòng sông băng đang tan chảy từ từ vào đầu xuân.
Quả nhiên là “sợ cái gì thì cái đó đến”, Cố Trĩ đã yên tâm nên liếc nhìn một cái, chợt dừng lại ở cô gái đối diện.
Cô cúi gằm mắt như thể đang chột dạ, chỉ chăm chăm nhìn xuống sàn nhà, như thể có thể nhìn ra hoa từ khe nứt trên nền.
Mặc chiếc váy quấn cổ màu hồng dính bẩn, để lộ một mảng lưng mỏng và trắng, trên cổ có một nốt ruồi nhỏ.
Điều kỳ lạ là, mặc dù chỉ mới gặp nhau ngắn ngủi hai lần, Cố Trĩ vẫn nhận ra ngay đây là ai.
Giọng anh theo đó trầm xuống: “Cô Lý, sao cô lại ở đây?”
==========================