Lâm Quân Trạch cau mày. Loại xuân d.ư.ợ.c mạnh thế này, thực sự là một nữ sinh bình thường có thể kiếm được sao?
Thay ba chậu nước lạnh, Lâm Quân Trạch còn lấy một bát tuyết xát lên mặt Khương Lê Lê, vật vã mãi đến hơn tám giờ tối, d.ư.ợ.c hiệu mới từ từ qua đi.
Nhìn Khương Lê Lê chật vật, Lâm Quân Trạch hiếm khi mềm lòng:"Sau này đừng uống t.h.u.ố.c linh tinh nữa. Cô nằm nghỉ thêm lát đi, tôi ra ngoài xem còn ai không, không có ai thì cô hẵng về nhà."
Khương Lê Lê đảo mắt, yếu ớt gật đầu.
Một lát sau, Lâm Quân Trạch từ bên ngoài trở về, nhẹ giọng nói:"Đi được không? Người trong viện đều đóng cửa ngủ cả rồi. Thời gian không còn sớm, cô mau về nhà đi, muộn quá lại khó giải thích."
Khương Lê Lê chống người dậy. Tuy chân vẫn còn hơi nhũn, nhưng đi bộ về nhà thì không thành vấn đề. Lâm Quân Trạch nói đúng, phải tranh thủ thời gian về nhà.
Nhìn Khương Lê Lê quần áo xộc xệch, đầu tóc rối bù, bộ dạng này mà để người ta nhìn thấy, chắc chắn sẽ tưởng họ vừa làm chuyện gì mờ ám. Lâm Quân Trạch ho khan một tiếng:"Cô chỉnh đốn lại một chút rồi hẵng về."
Khương Lê Lê cúi đầu nhìn lại mình, có chút bối rối gật đầu. Cô kéo kéo vạt áo, đang định hỏi xem có lược không thì nghe thấy bên ngoài có người đẩy cửa bước vào, trong miệng còn đang nói chuyện.
"Tiểu Trạch, có quần áo bẩn không? Mẹ mang về giặt cho."
Khương Lê Lê lập tức cứng đờ cả người, hoảng hốt nhìn Lâm Quân Trạch, sau đó ngó nghiêng xung quanh, muốn tìm một chỗ để trốn.
Người tới chính là mẹ của Lâm Quân Trạch, Lưu Khánh Phương. Nhìn thấy Lâm Quân Trạch bước ra, bà liền nhịn không được cằn nhằn:"Mẹ nghe Bạch Liên nói con về rồi nên sang xem thử. Con cũng thật là, đi công tác về cũng không chịu về nhà, sao chưa thay quần áo? Mau cởi ra đi, sáng mai mẹ giặt luôn một thể."
"Không cần đâu, có mấy bộ quần áo thôi, con tự giặt được. Trời lạnh thế này, mẹ về ngủ sớm đi." Lâm Quân Trạch bình thản đáp.
Lưu Khánh Phương trừng mắt lườm anh một cái, sau đó thấm thía nói:"Con là đàn ông con trai to xác, giặt giũ cái gì. Đúng rồi, đối tượng lần trước giới thiệu cho con, con thấy thế nào? Không ưng à? Không được thì chọn Bạch Liên đi, vừa hiểu chuyện vừa nghe lời, lại biết rõ gốc gác. Tiểu Trạch à, con không còn nhỏ nữa đâu, hai mươi sáu tuổi rồi. Con nhà người ta bằng tuổi con, con cái đã biết đi mua nước tương rồi đấy."
"Con với Bạch Liên không hợp, mẹ đừng có kéo dây tơ hồng lung tung. Chuyện này trong lòng con tự có tính toán, mẹ đừng quản nữa. Thôi được rồi, bên ngoài tuyết vẫn đang rơi, mẹ mau về đi. Con đun chút nước nóng lau người, quần áo sáng mai con mang sang nhờ mẹ giặt giúp." Lâm Quân Trạch sợ Lưu Khánh Phương cằn nhằn không dứt, vội vàng nói.
Lưu Khánh Phương ngó nghiêng trái phải một cái, hạ giọng hỏi:"Tiểu Trạch, có phải con vẫn còn nhớ Thẩm Hoa Trân không? Đều tại mẹ mù mắt, tìm cho con một người phụ nữ lẳng lơ. Nhưng chuyện này qua lâu rồi, cô ta bây giờ sắp sinh con đến nơi rồi, con quên cô ta đi. Con người phải nhìn về phía trước, chúng ta tìm một người tốt hơn cô ta, chọc tức c.h.ế.t cô ta đi."
Lâm Quân Trạch day day trán. Chuyện này lại đi đến đâu rồi?
Anh và Thẩm Hoa Trân mới gặp nhau hai lần, điều kiện cũng coi như phù hợp, hai bên gia đình lại giục giã nên mới đính hôn. Sau đó anh phải đi làm nhiệm vụ, hơn một năm không liên lạc, cho nên Thẩm Hoa Trân yêu một thầy giáo dịu dàng, lãng mạn lại có tài, anh có thể hiểu được, và cũng rất hòa bình mà từ hôn. Tóm lại, anh chẳng có tình cảm gì với Thẩm Hoa Trân, càng không có chuyện vì cô ta mà không tìm đối tượng, đơn thuần chỉ là chưa gặp được người thích hợp mà thôi.
"Xong rồi, mẹ, mẹ về trước đi. Con vừa đi công tác về, hơi mệt, muốn nghỉ ngơi sớm." Lâm Quân Trạch giả vờ mệt mỏi nói.
Lưu Khánh Phương thấy anh bộ dạng này, đành phải đi về trước, dự định sẽ tìm kiếm thêm, kiểu gì cũng tìm được người ưng ý.
Trong phòng, Khương Lê Lê vẫn luôn căng thẳng áp tai vào tường nghe trộm. Mãi đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa truyền đến, cô mới thở phào nhẹ nhõm một hơi thật mạnh. Trời đất ơi, bị chặn cửa liên tiếp hai lần, xui xẻo thật đấy.
Lâm Quân Trạch vừa vào phòng đã nhìn thấy bộ dạng nằm bò ra nghe trộm của Khương Lê Lê, khóe miệng nhịn không được cong lên một cái, cũng hóng hớt gớm nhỉ:"Mẹ tôi đi rồi, cô mau về đi."
Khương Lê Lê lúc này đã hồi phục lại rất nhiều. Cô gật đầu, nhân lúc không có ai, vội vàng lén lút chuồn về nhà.
Bên kia, Lưu Khánh Phương đi đến cổng lớn lại quay ngược trở lại, định bảo Lâm Quân Trạch ngày mai về nhà ăn cơm. Vừa vặn nhìn thấy Khương Lê Lê từ trong nhà Lâm Quân Trạch đi ra. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng kia, đặc biệt là nét kiều mị nơi khóe mắt, bà lập tức bụm miệng. Thằng ranh con này, còn bảo không vội, hóa ra là đã có đối tượng rồi.
Lâm Quân Trạch vừa đóng cửa, chuẩn bị đun nước đ.á.n.h răng rửa mặt thì thấy cửa nhà lại bị đẩy ra. Anh còn tưởng là Khương Lê Lê, quay đầu lại thấy Lưu Khánh Phương, không khỏi sửng sốt một chút.
"Mẹ, sao mẹ lại quay lại rồi?"
Thực ra với cấp bậc của Lâm Quân Trạch, anh hoàn toàn có thể được phân nhà lầu. Nhưng nguồn nhà tốt đang khan hiếm, cần phải chờ đợi. Vừa hay tứ hợp viện cạnh nhà bố mẹ anh còn hai gian nhà ngang, hơn nữa gia đình chú hai cũng sống trong viện này, nên anh xin một gian ở tạm, để tiện bề chiếu cố lẫn nhau.
Lưu Khánh Phương thần thần bí bí đóng cửa lại, sau đó lập tức kéo cánh tay Lâm Quân Trạch, hạ giọng hỏi:"Thằng ranh con, mẹ thấy con thanh tâm quả d.ụ.c cứ như sắp xuất gia làm hòa thượng, hóa ra sau lưng đã sớm tìm được đối tượng rồi. Mau nói đi, qua lại với cô con gái nhỏ nhà họ Khương từ lúc nào thế?"
Lâm Quân Trạch lập tức cạn lời. Tính ngàn tính vạn, không tính được mẹ anh sẽ quay lại, lại còn đúng lúc nhìn thấy Khương Lê Lê từ nhà anh đi ra. Phen này thật sự có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
"Mẹ, mẹ đừng nói bậy. Con và Khương Lê Lê chỉ là quen biết sơ sơ. Hôm nay cô ấy... gặp chút chuyện, con tiện tay giúp một tay thôi. Mẹ cũng không nghĩ xem, năm nay con hai mươi sáu tuổi, cô ấy mới mười chín, chênh nhau trọn bảy tuổi, hai đứa con không thể nào đâu." Lâm Quân Trạch lắc đầu nói.
Nghe thấy lời này, Lưu Khánh Phương liền không vui:"Chênh bảy tuổi thì có sao, cũng không chênh nhiều lắm. Dì cả và dượng cả của con còn chênh nhau mười tuổi đấy, kết hôn bao nhiêu năm nay chưa từng đỏ mặt cãi nhau. Con bé Lê Lê kia mẹ biết, ngoan ngoãn hiểu chuyện, người cũng chăm chỉ. Đúng rồi, mẹ thấy bộ dạng con bé..." Lưu Khánh Phương đưa tay véo tai Lâm Quân Trạch,"Lâm Quân Trạch, có phải con dụ dỗ Lê Lê làm chuyện xấu rồi không?"