Trong số đó, có mấy nam thanh niên trạc ngoài hai mươi tuổi cũng đang đ.á.n.h giá Khương Lê Lê. Một phần vì cô xinh đẹp, phần nữa là vì chiếc váy cô đang mặc giống hệt váy của Bạch Liên.

"Đây là cô dâu thứ hai của ngày hôm nay à? Trông xinh hơn đối tượng của thằng họ Cao nhiều." Một nam thanh niên để đầu đinh lên tiếng.

"Công nhận là đẹp thật. Hai người đính hôn cùng một ngày, lại ăn mặc trang điểm giống hệt nhau, lẽ nào đã bàn bạc từ trước?" Một người đàn ông mặc áo cộc tay thắc mắc.

Gã đầu đinh lắc đầu:"Chắc là không đâu. Lúc đến tôi thấy cô ấy chỉ làm có hai mâm, còn ở sân sau làm tới sáu mâm cơ mà."

Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, khóe miệng bầm tím, gò má cũng sưng một cục, cười khẩy:"Nhìn là biết Đông Thi bắt chước Tây Thi rồi. Ai là Tây Thi, ai là Đông Thi, nhìn cái là rõ ngay. Đối tượng của Cao Bằng Cửu chắc chắn có chuyện mờ ám, để lát nữa nhờ người dò hỏi xem sao."

Gã đầu đinh nhìn chằm chằm Khương Lê Lê, nhếch mép:"Việc gì phải phiền phức thế, cứ hỏi thẳng là xong."

Gã vừa bước chân định đi về phía Khương Lê Lê thì mới đi được nửa đường, đã thấy một người đàn ông khí chất bất phàm sải bước đến bên cạnh cô.

Gã đầu đinh trợn trừng hai mắt, quay người định bỏ chạy.

"Chu Ngọc Lương." Lâm Quân Trạch gọi.

"Có mặt." Gã đầu đinh lập tức đứng nghiêm, người thẳng tắp.

"Đằng sau, quay." Lâm Quân Trạch nghiêm giọng hô.

Gã đầu đinh, tức Chu Ngọc Lương, quay ngoắt lại, người vẫn đứng thẳng tắp nhưng trên mặt lại nở nụ cười nịnh nọt:"Huấn luyện viên, lâu rồi không gặp."

Ánh mắt Lâm Quân Trạch lướt qua gã áo cộc tay và gã sơ mi trắng, nhạt giọng hỏi:"Bạn cậu à?"

"Bạn nối khố của em, Lý Húc Thăng và Vương Thần." Chu Ngọc Lương vội vàng giới thiệu:"Đây là huấn luyện viên của tao, họ Lâm, tụi mày cứ gọi là huấn luyện viên đi."

Lý Húc Thăng và Vương Thần đưa mắt nhìn nhau. Thấy bộ dạng sợ sệt của Chu Ngọc Lương không giống như đang giả vờ, xem ra vị huấn luyện viên họ Lâm này cũng có chút bản lĩnh. Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, hai người lập tức ngoan ngoãn gọi một tiếng "huấn luyện viên".

"Bây giờ tôi không còn là huấn luyện viên của cậu nữa, tôi lớn hơn các cậu vài tuổi, cứ gọi tôi là anh Lâm đi." Lâm Quân Trạch liếc nhìn khóe miệng bầm tím của Lý Húc Thăng, cười nói:"Đây là đối tượng của tôi, hôm nay chúng tôi đính hôn."

Chu Ngọc Lương sững sờ một chút. Không ngờ cô gái xinh đẹp này lại là vợ của huấn luyện viên. Không đúng, gã nhớ huấn luyện viên đã có vị hôn thê rồi cơ mà, sao bao nhiêu năm trôi qua, bây giờ lại đính hôn nữa?

Nhìn ra sự thắc mắc của Chu Ngọc Lương, nhưng Lâm Quân Trạch không định giải đáp cho gã, anh xua tay nói:"Các cậu có việc thì mau đi đi."

"Vâng, chào huấn luyện viên." Chu Ngọc Lương nghe vậy như trút được gánh nặng, lập tức kéo Lý Húc Thăng và Vương Thần rời đi.

Ra khỏi tứ hợp viện, Chu Ngọc Lương ngoái đầu nhìn lại, thở phào một hơi dài. Mẹ kiếp, hôm nay ra đường không xem hoàng lịch hay sao mà lại đụng phải hung thần này, đúng là xui xẻo tận mạng.

Lý Húc Thăng khoác vai gã, cười hỏi:"Tình hình sao thế, kể cho anh em nghe coi."

Chu Ngọc Lương lườm hắn:"Năm tao mười sáu tuổi, vụ tao đ.á.n.h vỡ đầu người ta tụi mày còn nhớ chứ?"

Lý Húc Thăng và Vương Thần gật đầu. Năm đó bọn họ cũng có mặt ở hiện trường, sau vụ đó bị người nhà đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử, sao mà không nhớ cho được.

Chu Ngọc Lương mang vẻ mặt sống không bằng c.h.ế.t nói:"Tụi mày chỉ bị nhốt nửa năm, còn tao bị ông bô ném thẳng vào quân đội, huấn luyện cùng một đám lính mới tò te. Huấn luyện viên lúc đó chính là anh ta đấy."

"Xì, chỉ vì thế mà mày sợ anh ta à? Giờ anh ta cũng đâu còn là huấn luyện viên của mày nữa, sao, có muốn báo thù không?" Vương Thần hào hứng xúi giục.

Chu Ngọc Lương nhìn hắn với vẻ mặt kinh hoàng:"Vương Thần, mày mẹ nó đừng có hại tao. Anh ta không phải huấn luyện viên bình thường đâu, anh ta từng ra chiến trường với ông bô nhà tao, còn cứu mạng ông bô tao nữa, lập được mấy cái công hạng hai, là anh hùng chiến đấu đấy."

Vương Thần thu lại nụ cười cợt nhả, kính nể nói:"Giỏi thật, trẻ thế này mà đã là anh hùng chiến đấu rồi. Sao anh ấy lại về đây? Nếu ở lại quân đội thì chắc chắn tiền đồ vô lượng."

"Hình như bị thương, cộng thêm ở nhà có chút chuyện. Tụi mày tuyệt đối đừng có chọc vào anh ta, ông bô nhà tao vẫn luôn nhớ tới anh ta đấy." Chu Ngọc Lương không yên tâm dặn dò.

Lý Húc Thăng và Vương Thần đảo mắt. Tuy bọn họ là những kẻ ăn chơi lêu lổng, nhưng đối với những anh hùng chiến đấu như vậy thì vô cùng sùng bái. Không thể nào, và cũng không dám tìm anh gây rắc rối, nếu không đừng nói là ông cụ nhà họ Chu, ngay cả bậc trưởng bối trong nhà bọn họ cũng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t bọn họ mất.

Bên này, Khương Lê Lê thấy bọn họ chạy trối c.h.ế.t như chuột thấy mèo, không nhịn được bật cười thành tiếng.

"Trước đây anh từng huấn luyện cậu ta à?" Khương Lê Lê tò mò hỏi.

"Thằng nhóc này trước đây rất nghịch ngợm, người nhà quản không nổi nên bị bố nó ném vào chỗ anh một thời gian." Lâm Quân Trạch giải thích ngắn gọn, nắm lấy bàn tay trắng trẻo mềm mại của Khương Lê Lê:"Đi, sang nhà anh ngồi một lát."

Khương Lê Lê liếc anh một cái, cảm thấy anh có ý đồ không tốt:"Em mệt cả ngày rồi, muốn về nhà nghỉ ngơi."

"Nhà em đang lộn xộn, thím và chị cả vẫn đang dọn dẹp, ồn ào thế em nghỉ ngơi sao được? Anh mới mua mấy cuốn sách, em xem có thích không." Lâm Quân Trạch cười nói.

Khương Lê Lê liếc nhìn Từ Hồng Trân đang đi ra đi vào, bán tín bán nghi đi theo Lâm Quân Trạch về nhà anh.

Kẻ giả mạo gặp hàng thật, người xấu hổ dù sao cũng không phải là Khương Lê Lê. Cô liếc Bạch Liên một cái, trực tiếp phớt lờ cô ta, hơi hất cằm lên, cùng Lâm Quân Trạch bước vào nhà anh.

Các bà các thím trong tứ hợp viện đưa mắt nhìn nhau. Ai cũng biết Bạch Liên đang ganh đua với Khương Lê Lê, nhưng bây giờ nhìn thế nào thì Khương Lê Lê cũng là người thắng.

Chưa nói đâu xa, chỉ riêng việc hai người mặc váy giống hệt nhau, một người đẹp như tiên giáng trần, một người chỉ như đóa hoa nhỏ bé, khoảng cách nhìn qua là thấy rõ.

Càng khỏi phải nói đến chú rể. Một người là Phó sở trưởng sở cảnh sát khí chất bất phàm, một người nghe nói gia thế rất tốt nhưng bản thân lại là kẻ vô công rỗi nghề, hơn nữa còn đ.á.n.h nhau ngay trong tiệc đính hôn, chẳng khác gì bọn lưu manh, hai người đúng là một trời một vực.