Xuyên Thành Pháo Hôi, Ta Rơi Vào Ổ Cực Phẩm

Chương 1: Sự Cố Gây Ra Bởi Phân Dê

Đau!

Đau đến mức trời đất quay cuồng.

Tô Cẩm vô thức đưa tay lên sờ chỗ đau. Tay nàng lập tức dính đầy chất nhầy.

Sau một cơn choáng váng, nàng cố gắng mở mắt.

Máu! Nàng sờ thấy đầy m.á.u trên tay.

Trong đầu ùa về một vài ký ức.

Một tiểu cô nương gầy yếu vác gánh cỏ lợn đi ngang qua đây, bị đám trẻ đ.á.n.h nhau va phải, đập đầu vào đá, cứ thế lặng lẽ mà c.h.ế.t.

Sau đó, Tô Cẩm - một cô gái miền núi từng nhảy vực tự vẫn vì giấy báo trúng tuyển đại học bị người khác lấy mất - đã mở mắt tỉnh dậy tại nơi này.

Dưới gốc cây lớn đầu làng, một đám trẻ con mặt mũi nhem nhuốc, hốc hác, mũi đầy nước dãi đang đ.á.n.h nhau hỗn loạn.

Đánh nhau kịch liệt vô cùng!

Bụi mù mịt, tối tăm mặt mũi.

Khi Tô Cẩm ôm cái đầu đang chảy m.á.u, gian nan đỡ lấy gánh cỏ lợn đứng dậy, đám trẻ kia vừa được người lớn chạy đến can ra.

Hai đứa trẻ đ.á.n.h dữ dội nhất mặt mũi đầy vết m.á.u, y phục vốn đã rách nát nay lại càng tả tơi hơn.

Con mình thì mình xót.

Dương Quế Hoa vừa thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của con trai Thiết Đản liền tức giận, vươn tay véo Cẩu Oa một cái: "Đồ ranh con, sao ra tay ác độc vậy? Ngươi nhìn xem con trai ta bị đ.á.n.h ra thế nào rồi!"

Oa!

Cẩu Oa đau đớn gào khóc.

Sức lực của những nông phụ làm việc quanh năm rất lớn.

Vương Lê Hoa - mẫu thân của Cẩu Oa - cũng chẳng phải dạng vừa, lập tức nổi trận lôi đình, xông đến tát một cái: "Dương Quế Hoa, ngươi còn liêm sỉ không? Già đầu rồi mà còn ra tay bắt nạt con nít. Con ngươi ra tay không độc ác sao? Con Cẩu Oa nhà ta cũng bị thương đây này!"

Dương Quế Hoa vừa bị ăn một cái tát, còn bị phun đầy nước miếng vào mặt.

Mối thù này sao có thể nhịn? Tuyệt đối không thể! Bà ta gào lên một tiếng rồi lao vào, túm tóc Vương Lê Hoa mà đ.á.n.h túi bụi.

Đám trẻ con sợ hãi chạy tán loạn. Thiết Đản và Cẩu Oa - đôi bạn cùng khổ - nhìn nhau, cảm thấy sự việc đã trở nên nghiêm trọng.

Tuy chúng đ.á.n.h nhau thật, nhưng cũng chẳng có thù oán sâu sắc gì, người lớn hà cớ gì lại đ.á.n.h nhau dữ dội đến thế?

"Đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa, có chuyện gì thì từ từ nói!"

"Đúng đấy, hai đứa trẻ không hiểu chuyện, lát lại làm hòa, hơi đâu mà chấp nhặt!"

Vài người phụ nữ vừa khuyên vừa kéo, cuối cùng cũng tách được hai người ra.

Chao ôi! Đầu tóc bị vò thành ổ gà, quần áo bị rách vài cái cúc, đến cả xương sườn cũng suýt lộ ra ngoài.

Hai người biết mình sắp hớ hênh, liền ăn ý lấy vạt áo che kín lại.

"Thiết Đản, Cẩu Oa, rốt cuộc vì sao hai ngươi đ.á.n.h nhau?" Ngưu thẩm - người thích hóng chuyện, thấy chỗ nào náo nhiệt là đ.â.m đầu vào nhất làng - dùng chất giọng oang oang hỏi.

"Nó cướp củ s.ú.n.g (kê đầu mễ) của ta." Thiết Đản chỉ vào Cẩu Oa tố cáo.

"Ta nhặt được trên đất, không phải của nhà ngươi." Cẩu Oa cãi lại đầy lý lẽ.

Nguyên nhân đ.á.n.h nhau rất đơn giản, chỉ vì tranh giành vài hạt củ s.ú.n.g dưới đất. Sau đó huynh đệ, anh em họ hàng hai bên cùng lao vào, biến thành cuộc hỗn chiến.

Làng họ Kha không có hồ, càng không sản xuất củ s.ú.n.g. Nhưng thỉnh thoảng có thương nhân buôn bán nhỏ từ nơi khác đến rao bán.

Thời đại này, giá trị d.ư.ợ.c liệu của củ s.ú.n.g vẫn chưa được phát hiện. Trong mắt người nước Ngư Hoàng, nó chỉ là một loại thực vật hoang dã dưới hồ, miễn cưỡng làm món ăn vặt.

Một vài người nông dân nghèo sẽ mò dưới hồ, mang đến làng đổi lấy vài đồng xu. Dù sao cũng là đồ hoang dã không vốn, đổi được một đồng cũng là lãi.

Làng họ Kha cũng từng có người đến bán củ s.ú.n.g, nhưng đó là chuyện của nửa tháng trước rồi.

Ngưu thẩm nhìn xuống chân: "Ở đây ngày nào cũng có người qua lại, sao có thể có củ s.ú.n.g được? Các ngươi lấy ra xem nào."

Thiết Đản và Cẩu Oa đồng loạt xòe nắm tay đang nắm c.h.ặ.t ra.

"Đây! Đây không phải..." Lời của Thiết Đản nghẹn lại trong cổ họng.

Ngưu thẩm trố mắt, cái miệng vốn đã to nay há hốc đến mức có thể nuốt chửng một con cóc.

Dương Quế Hoa và Vương Lê Hoa cũng cạn lời nhìn chằm chằm vào thứ nằm trên đôi bàn tay đen đúa của hai đứa trẻ.

Vì nắm quá c.h.ặ.t, hai hạt "củ s.ú.n.g" đã bị bóp nát. Còn hai hạt nguyên vẹn khiến Thiết Đản và Cẩu Oa nhìn mà đau mắt.

Hai người mặt đỏ bừng, như bị ong đốt, vội vàng vứt "củ s.ú.n.g" đi, lấy đôi tay bẩn thỉu quệt mạnh vào vạt áo rách.

Không khí bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng đến kỳ quái.

Phì!

"A ha ha, ôi mẹ ơi, a ha, ha, cười... cười c.h.ế.t ta rồi... a ha ha!" Ngưu thẩm vỗ đùi ngửa mặt cười điên dại.

"Ha ha... cặp mắt bùn của hai đứa nhỏ này! Lại dám lấy phân dê nhầm là củ s.ú.n.g... ha ha!"

"Còn, còn giành giật đến mức đ.á.n.h nhau... ha ha!"

Không chịu nổi nữa rồi! Cười đến mức sắp không thở nổi.

Ngưu thẩm đ.ấ.m n.g.ự.c liên hồi. Vừa đ.ấ.m vừa như kẻ điên, cười một trận, nhịn một chút, rồi lại cười một trận.

Thiết Đản và Cẩu Oa vì sự chế giễu không kiêng nể của người lớn, chỉ muốn tìm cái hố mà chui xuống.

Dương Quế Hoa tát Thiết Đản một cái: "Đồ làm mất mặt, mắt để m.ô.n.g à? Đến phân dê cũng không nhận ra. Còn không mau về nhà, chưa đủ mất mặt sao?"

Nói rồi bực bội kéo con trai đi.

"Có thời gian giành phân mà không lo nhặt một gánh củi về nhà, mau cút về!" Vương Lê Hoa vừa mắng mỏ vừa lôi Cẩu Oa đi.

Đám trẻ con còn lại cũng chạy toán loạn.

Ngưu thẩm khó khăn lắm mới ngừng cười, đ.ấ.m n.g.ự.c, xoa bụng. Phải hít thở sâu vài lần mới ép được cơn buồn cười xuống.

Vừa định quay lưng bước đi, bà ta trông thấy Tô Cẩm.

"Chà! Nhị Nha, sao đầu ngươi lại bị thương thế kia? Chảy nhiều m.á.u thế này, bị thương không nhẹ đâu! Ngươi ngã ở đâu thế?" Bà ta chẳng phải quan tâm gì Tô Cẩm, thuần túy là do tính tò mò, hóng hớt mà thôi.

Hai người phụ nữ chưa đi xa, tầm tuổi Ngưu thẩm, nghe vậy cũng liếc nhìn nàng một cái. Sau đó như nhìn thấy thứ gì dơ bẩn, lập tức quay đi chỗ khác.

"Vừa nãy họ đ.á.n.h nhau, ta gánh cỏ lợn đi ngang qua đây, bị Kha Lai Bảo đụng trúng nên ngã vào đá." Tô Cẩm thản nhiên thuật lại.

Ba người phụ nữ đều ngạc nhiên nhìn nàng.

Nhị Nha vốn dĩ luôn nhút nhát, đ.á.n.h c.h.ế.t không mở miệng được câu nào, hôm nay sao như biến thành người khác, đối đáp trôi chảy, dám ngẩng đầu nhìn người.

Thật là chuyện lạ!

Tô Cẩm thản nhiên đối mặt với sự dò xét của họ, không hề sợ hãi.

Sẽ không ai đòi lại công bằng cho nàng. Nhưng từ nay về sau, nàng muốn để mọi người thấy rõ cái đức hạnh của nhà họ Kha.

Khi ký ức của nhà họ Kha ùa vào đầu, Tô Cẩm mới biết mình đã xui xẻo xuyên thành một nhân vật pháo hôi trong sách.

Đó là cuốn "Bạch Liên Hoàng Hậu quật khởi ổ cực phẩm" do một tác giả viết đầu voi đuôi chuột. Cuốn sách này giai đoạn đầu viết khá ổn, về sau không hiểu sao tác giả càng viết càng tệ. Bạn cùng bàn lớp 12 của nàng tức giận đến mức đập bàn bỏ dở, nhưng vẫn cứ lải nhải về cái kết, nên nàng mới ấn tượng sâu sắc.

"À? Là Lai Bảo à! Chắc là không cố ý đâu! Nhìn cũng không nghiêm trọng, về nhà bôi tí tro bếp, mai là khỏi ấy mà." Ngưu thẩm nhếch mép, lập tức đổi giọng, tùy tiện nói vài câu cho xong rồi quay đầu bỏ đi.

Kha Lai Bảo là cục cưng của Điêu bà t.ử, ai dám dây vào...

Chương 1: Sự Cố Gây Ra Bởi Phân Dê - Xuyên Thành Pháo Hôi, Ta Rơi Vào Ổ Cực Phẩm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia