Khi vừa mới bước chân lên con đường lưu đày, bà từng nghĩ mình chẳng thể kiên trì được mấy ngày, rồi sẽ bỏ mạng giữa đường. Thế nhưng giờ đây, bà lại tràn đầy mong chờ vào việc đến nơi lưu đày.
Con đường sau cơn mưa đặc biệt lầy lội, thực sự rất tốn giày. Tốc độ của cả đoàn cũng bị kéo chậm lại, đi đến tận trưa mới chỉ được gần hai mươi dặm.
Trong đám cỏ ven đường, thỉnh thoảng lại xuất hiện một người nằm đó, không biết là đã c.h.ế.t hay chưa.
Tô Cẩm cảm thấy lòng đè nặng, gương mặt nhỏ nhắn căng thẳng.
Đoàn người lưu đày nghỉ chân bên cạnh một con suối nhỏ.
Tô Cẩm dừng chân ở nơi cách nhà Lư Thượng thư không xa.
Chu a nãi lấy ra mấy đôi giày cỏ, bảo ba người nhanh ch.óng thay vào.
Đôi giày cỏ l.ồ.ng bên ngoài giày vải của họ đã rách nát rồi.
Vừa thay giày xong, Lư San đi tới, chưa nói gì mà mặt đã đỏ bừng: "Cẩm muội muội, chúng ta có thể học muội cách đan giày cỏ không?"
Tô Cẩm gật đầu: "Không vấn đề gì, nhưng ta định ra ngoài tìm chút rau dại, hiện tại không có thời gian đâu ạ."
"Nếu cô nương không chê, thì học từ lão bà t.ử đây này!" Chu a nãi ở bên cạnh xen vào.
"Không chê ạ, không chê ạ, đa tạ lão nhân gia." Lư San vội vã cảm ơn.
"Cẩm tỷ nhi, ta vừa bẻ được ít cành liễu bên bờ suối, muội xem có đan được gùi không?"
Lư Húc cầm một nắm cành cây bước tới.
Tô Cẩm nhận lấy thử độ dẻo dai: "Được ạ, loại này rất tốt. Cố gắng bẻ những cành dài nhé. Lư đại ca hãy tìm thêm người hái nhiều một chút, muội sẽ dạy các huynh đệ tỷ muội đan sọt và gùi."
Đây cũng là điều Tô Cẩm đột nhiên nghĩ ra sau khi nghe lời của Lư San.
Phạm nhân lưu đày phần lớn không có vật dụng đựng đồ, chỉ có mỗi cái tay nải đáng thương. Càng đi về phía trước, nạn dân gặp phải sẽ càng nhiều. Những người có gùi như bọn họ sẽ là đối tượng dễ gây chú ý nhất.
Nếu như ai ai cũng có gùi, thì bọn họ sẽ không còn quá nổi bật nữa.
Lư Húc nghe xong rất vui mừng, vội vàng gọi hơn mười tộc nhân đi bẻ cành liễu.
Những phạm nhân khác nghe thấy có người dạy đan gùi miễn phí, cũng vội vàng đi bẻ cành liễu theo.
Trong đoàn lưu đày, chỉ có tộc nhân nhà họ Kha là những người nông dân chân lấm tay bùn, không ít người biết đan sọt và gùi đơn giản. Nghe nói Kha Nhị Nha muốn dạy người ta đan gùi, họ cứ tưởng nàng ta lại nhân cơ hội này kiếm tiền. Có kẻ gan dạ liền lên tiếng hô hào: "Dạy đan gùi, đan sọt đây. Ai muốn học thì qua chỗ này, một người năm văn tiền, đảm bảo dạy cho biết!"
Sau đó, một âm thanh khác vang lên: "Dạy đan gùi, sọt liễu đây, một người bốn văn tiền, bao dạy cho biết."
Người hô đầu tiên là Kha Trường Quân, phu quân của Ngưu thẩm. Ông ta nhìn thấy Kha Đại Ngưu, lập tức đổi giọng: "Dạy đan gùi, sọt liễu, một người ba văn tiền, bao dạy cho biết."
Kha Đại Ngưu: "Chỗ ta một người hai văn."
"Một văn."
Kha Đại Ngưu: "... Trường Quân thúc, người cố tình chống đối với ta phải không?"
Ngưu thẩm không vui: "Chẳng phải ngươi cũng đang chống đối bọn ta sao?"
Kha Đại Ngưu nhìn đại gia đình nhà Ngưu thẩm, trầm mặc một lát: "Được, một văn thì một văn."
Lần này đã hạ giá xuống mức thấp nhất, không ai cần phải hạ giá nữa.
Hai nhà tranh giành xong mới phát hiện ra không có ai hưởng ứng. Những phạm nhân khác đều nhìn hai nhà bọn họ như thể nhìn kẻ khờ.
Kha Đại Ngưu và Kha Trường Quân có chút ngơ ngác.
Kha Tiểu Ngọc cười khẩy: "Con sao chổi đó dạy miễn phí, không lấy tiền. Ha ha, buồn cười c.h.ế.t mất."
Kha Đại Ngưu nghe xong thì tức giận trong lòng: "Đây là nghề để kiếm cơm, sao có thể tùy tiện dạy người khác được. Kha Nhị Nha thật không ra làm sao cả. Nó đúng là biết cách thu phục lòng người mà."
Kha Tiểu Ngọc đầy giọng chua ngoa: "Người ta xem bệnh kiếm đủ tiền rồi, nên không thèm để ý chút tiền lẻ này đâu. Đúng là đồ bất hiếu, cho ông bà mình xem bệnh mà cũng đòi tiền, không sợ trời đ.á.n.h thánh đ.â.m à."
Dương Quế Hoa tiếp lời: "Đúng vậy, con nhỏ này lòng dạ quá độc, khắc c.h.ế.t bất cứ ai. Cả tộc ta gặp phải nạn lớn như thế này, nói không chừng chính là do nó khắc đấy."
"Đúng, ta cũng thấy vậy." Vương Lê Hoa phụ họa.
Rất nhiều người càng nghĩ càng thấy đúng, bèn lũ lượt đi tìm tộc trưởng, yêu cầu tộc trưởng đuổi nhánh nhà Kha Nhị Phú ra khỏi tộc.
Nhà Kha Nhị Phú chỉ còn lại một mình Kha Nhị Nha. Đuổi Kha Nhị Phú khỏi tộc, thì với tư cách là con cái của Kha Nhị Phú, Kha Nhị Nha đương nhiên cũng không còn là người nhà họ Kha nữa.
Thế nhưng yêu cầu của các tộc nhân đã vấp phải sự phản đối gay gắt của Tam tộc thúc và Ngũ tộc thúc, là những người có vai vế cao nhất trong tộc.
"Đồ không có mắt nhìn! Kha Nhị Nha biết xem bệnh, vào lúc này mà đuổi nó khỏi tộc, các ngươi xác định là muốn đắc tội c.h.ế.t với nó sao?"
Những kẻ đang gào thét đòi đuổi Kha Nhị Nha lập tức im bặt.
Ai dám đảm bảo bản thân không bao giờ đau ốm? Đặc biệt là trên con đường lưu đày này.
Mặc dù không thể đuổi Kha Nhị Nha khỏi tộc, nhưng tin đồn tộc nhân họ Kha bị lưu đày là do cái mệnh "sao chổi" của Kha Nhị Nha gây ra, đã nhanh ch.óng lan truyền đi khắp nơi.
May mà Chu a nãi có dự liệu trước, buổi sáng đã luộc thêm mấy miếng sắn dây. Tô Cẩm cũng không thể ra ngoài tìm rau dại, vội vàng ăn vài miếng, rồi dạy các phạm nhân đan gùi.
Chu a nãi cũng vậy, dạy tộc nhân họ Lư đan giày cỏ.
Nhiều phụ nữ và cô nương khéo tay, chỉ mất một buổi trưa nghỉ ngơi đã học được.
Nhưng gùi không thể đan xong chỉ trong một buổi trưa. Cho nên, các phạm nhân đành phải vừa đi đường vừa vác theo cành liễu cùng những sản phẩm dở dang.
Mười mấy cây liễu lớn bên bờ suối trực tiếp bị vặt trụi lá.
Vẫn còn đang ở trong địa phận huyện Thương Sơn, đường núi quanh co, lúc thì lên dốc, lúc lại xuống dốc, các phạm nhân đều đi đến đau nhức cả chân.
Phải đi bộ ròng rã đủ năm mươi dặm một ngày, quan sai mới cho các phạm nhân dừng lại.
Trời đã tối mịt.
Một vài phạm nhân có ý chí kiên định, dù mệt mỏi rã rời vẫn cố chấp đi theo Tô Cẩm để đan nốt phần còn lại.
Bánh bột ngô chuẩn bị ở nhà đã ăn hết cả. Tô Cẩm có Vạn năng thương thành, không muốn ăn thứ bánh bột ngô vừa khô vừa cứng lại có mùi lạ, bèn lén mua bánh bao ngũ cốc thô từ thương thành.
Bánh bao ngũ cốc thô làm từ bột đã lên men, ăn vào rất xốp mềm, không làm đau răng.
Kể từ khi bắt đầu lưu đày, bánh bột ngô lĩnh từ chỗ quan sai ban đầu là do Mãn Thương gánh, sau đó được Tô Cẩm đòi về bỏ vào túi đeo lưng, thực chất là đã cho vào kho dự trữ.
Kho có công năng giữ tươi. Nếu để bên ngoài, chắc chắn đã sớm mốc meo rồi.
Bốn người ngồi quanh chiếc nồi sắt nhỏ, Tô Cẩm lấy hết số bánh bột ngô Mãn Thương lĩnh về, rồi mỗi người chia một cái bánh bao ngũ cốc thô.
"Đừng lên tiếng, đừng để người khác thấy." Nàng thì thầm nói với ba người.
Ba người kinh ngạc nhìn nàng, Mạch Hương vội che miệng mình lại, sợ rằng sẽ thốt lên tiếng kinh hỉ.
Hôm qua khi tháo những dây buộc tay ra, Mạch Hương vui mừng phát hiện ngón tay mình đã lành lặn. Cẩm tỷ tỷ không cho nàng nói ra ngoài, nên nàng ngoan ngoãn giữ kín. Nàng biết là nhờ có thần d.ư.ợ.c của Cẩm tỷ tỷ mà mình mới khỏi.
Trong lòng Mạch Hương, Tô Cẩm chính là một nhân vật toàn năng, tựa như thần thánh.
Tô Cẩm cũng không ngờ rằng, tiểu mê muội đầu tiên của mình lại chính là Mạch Hương.
"Mau ăn đi! Ăn xong rồi ngủ." Tô Cẩm nhắc nhở thêm lần nữa, ba người lúc này mới nhanh ch.óng ăn lấy ăn để.
Lòng Chu a nãi dậy sóng như những con nước cuộn trào.
Khi Tô Cẩm lần đầu tiên lấy bánh bao ngũ cốc thô ra, bà đã thấy lạ, sao lại có loại bánh bao ngon và xốp mềm đến thế?
Một năm bà cũng chỉ đến trấn trên hai lần, bánh bột ngô bán ở trấn cũng giống như nhà làm, đều khá là cứng.
Bà chưa bao giờ biết rằng, bột ngũ cốc thô cũng có thể làm ra loại bánh bao xốp mềm như vậy.
Giờ thì bà đã hiểu rồi. Ở trấn hoàn toàn không có loại bánh này, những cái bánh đó đều là do Tô Cẩm lấy ra...