Trang Văn và Tiền Tư Tư dẫn đầu đứng ở cửa, đau đớn xót xa nhìn kết giới, Tiền Tư Tư nhịn không được nói: “Bọn họ ở trong đó một đêm rồi nhỉ?”
“Còn thiết lập kết giới...” Môi Trang Văn khẽ run, “Sư huynh còn chưa từng có đãi ngộ này...”
Nhưng bọn họ cũng không dám làm gì, chỉ đành một đám người chặn ở cửa, nghĩ xem đợi Thẩm Thần trở về, làm sao để chịu tội.
Giang Chiếu Tuyết hoàn toàn không hay biết tình hình bên ngoài, nhìn Diệp Thiên Kiêu và vội một bát mì, lại bắt đầu ăn màn thầu, nhịn không được nói: “Chậm thôi, kẻo nghẹn.”
“Ta mấy ngày rồi chưa được ăn cơm!”
Diệp Thiên Kiêu lúng b.úng mở miệng, Giang Chiếu Tuyết chống cằm, vừa ăn màn thầu vừa nói: “Nói nghe xem, đến lúc nào?”
“1 tháng trước.” Diệp Thiên Kiêu nuốt màn thầu xuống, biết Giang Chiếu Tuyết muốn hỏi gì, vội nói, “Hôm đó ta thấy Tiền Tư Tư vác Tống Vô Nhai bỏ chạy, ta liền nhảy theo nàng ta vào trận pháp truyền tống do nàng ta mở. Kết quả vừa vào, trời đất quay cuồng, Tống Vô Nhai đột nhiên giãy giụa một cái, liền tóm lấy ta, ta và Tống Vô Nhai cùng nhau rơi xuống một nơi tối đen như mực.”
“Lãng mạn gớm nhỉ.”
Giang Chiếu Tuyết hờ hững.
Diệp Thiên Kiêu tức giận nói: “Tỷ đừng có mỉa mai ta nữa! Tỷ không biết đâu, cái tên Tống Vô Nhai đó làm bộ làm tịch muốn c.h.ế.t, sau khi rơi xuống, đầu tiên là nói nhảm với ta, nói cái gì mà hắn nhận được sự công nhận của tiên tổ đời này không còn gì nuối tiếc, ta liền cho hắn hai đ.ấ.m, hắn mới tỉnh táo lại. Sau đó hắn mới nói với ta, nơi ta đang ở là bên trong Linh Hư Phiến.”
“Bên trong Linh Hư Phiến?”
Giang Chiếu Tuyết có chút bất ngờ, Diệp Thiên Kiêu gật gật đầu, nghiêm túc nói: “Tống Vô Nhai nói, Tiền Tư Tư hình như rất quen thuộc với Linh Hư Phiến, ngay khoảnh khắc cướp được Tống Vô Nhai nàng ta đã cố gắng đổi chủ mở Linh Hư Phiến, nàng ta đổi chủ thành công rồi, cách mở cũng đúng, nhưng lại chịu cấm chế của tỷ, sức mạnh của Linh Hư Phiến không đủ để mở ra thời không cho nàng ta quay về quá khứ, thế là sức mạnh đó biến thành một ảo cảnh, kéo tất cả mọi người vào trong.”
“Lúc đó Diên La Cung của T.ử Thần cố gắng mở ra không gian để rời đi,” Giang Chiếu Tuyết suy nghĩ, “Vừa vặn hô ứng với Linh Hư Phiến, cho nên cũng bị kéo vào theo?”
“Chắc là vậy.” Diệp Thiên Kiêu ngẫm nghĩ nói, “Tống Vô Nhai nói, con người sở dĩ dùng Linh Hư Phiến đảo ngược thời không, là để thực hiện nguyện vọng. Khi thời không không thể đảo ngược, nó sẽ khiến người ta chìm trong ảo cảnh, để thực hiện nguyện vọng của người mở quạt. Những người theo người mở quạt bước vào ảo cảnh, sẽ dựa theo quy tắc thế giới trong ảo cảnh, thiết lập ra một thân phận phù hợp với đặc chất của hắn, hơn nữa còn phù hợp với nguyện vọng sâu thẳm trong lòng hắn, sau đó để hắn trong ảo cảnh cùng người mở quạt, từ từ chìm đắm. Biện pháp duy nhất có thể phá vỡ ảo cảnh, chính là tìm được Linh Hư Phiến ở thế giới này, sau đó hủy diệt nó.”
“Hủy diệt Linh Hư Phiến?!” Giang Chiếu Tuyết có chút kinh ngạc.
Diệp Thiên Kiêu vội vàng giải thích: “Không phải hủy diệt thật. Là Linh Hư Phiến trong ảo cảnh tương đương với trận nhãn, hủy diệt Linh Hư Phiến trong ảo cảnh, mới có thể mở ảo cảnh ra.”
Giang Chiếu Tuyết nghe vậy, hiểu ra, gật đầu nói: “Vậy Linh Hư Phiến tìm thế nào, Tống Vô Nhai có nói không?”
“Tống Vô Nhai nói, Linh Hư Phiến sẽ không xuyên tạc sự tồn tại của chính nó, cho nên, vị trí của nó, đồng nhất với vị trí trong cuộc sống hiện thực.”
Nói cách khác, thời gian hiện tại trong ảo cảnh, là nửa năm trước khi bọn họ tiến vào.
Vậy 6 năm trước Linh Hư Phiến ở đâu, trong ảo cảnh nó sẽ ở đó.
“Năm xưa Tống Vô Nhai làm sao có được Linh Hư Phiến?”
Nàng suy nghĩ dò hỏi, Diệp Thiên Kiêu trịnh trọng trả lời: “Phù Dung Thành.”
“Vậy chúng ta...”
“Nhưng hắn cũng là lấy được Linh Hư Phiến từ tay người khác, cho nên đây chưa chắc đã là vị trí Linh Hư Phiến xuất thế.” Diệp Thiên Kiêu ngắt lời Giang Chiếu Tuyết, “Nếu chúng ta muốn tìm được Linh Hư Phiến, phải tìm kiếm manh mối khác. Tống Vô Nhai nói, lúc Linh Hư Phiến xuất thế có rất nhiều dị tượng, chúng ta phải tự mình đi tìm.”
“Hiểu rồi.” Giang Chiếu Tuyết gật đầu, lập tức nhớ ra, “Vậy Tống Vô Nhai đâu? Sao chỉ có mình ngươi?”
“Vị trí lúc đó của chúng ta, là tầng kẹp của Linh Hư Phiến, chúng ta không thể cứ ở mãi đó được, bắt buộc phải vào ảo cảnh trước, rồi mới phá vỡ ảo cảnh rời đi. Cho nên sau khi Tống Vô Nhai dặn dò ta xong, liền cùng nhau tiến vào ảo cảnh rồi. Những người có liên quan đến Linh Hư Phiến, sau khi vào ảo cảnh sẽ không có ký ức, chỉ có loại người hoàn toàn không có chút liên hệ nào với Linh Hư Phiến như chúng ta, mới có ký ức của thế giới bên ngoài.”
“Vậy T.ử Thần hẳn là cũng có ký ức của thế giới bên ngoài, chỉ là hiện tại phương thức liên lạc của chúng ta đều mất hiệu lực rồi. Việc quan trọng nhất của chúng ta hiện nay, là tìm được T.ử Thần trước.”
Giang Chiếu Tuyết cảm nhận một chút, phát hiện vậy mà ngay cả khế ước Mệnh Thị và Tỏa Linh Trận cũng không cảm nhận được Bùi T.ử Thần, lo lắng phân tích: “Nếu nói sau khi vào đây thân phận đều là tương xứng với đặc chất tính cách và nguyện vọng trong lòng, vậy chúng ta phải tìm người có nét tương đồng với chàng.”
“Hiểu rồi, 1 tháng nay ta đều đang nghe ngóng tin tức, những người có danh tiếng trong giới tu tiên Thục Trung này ta đa số đều biết rồi, hiện tại ta đã khóa c.h.ặ.t hai mục tiêu.”
“Hai người nào?”
Giang Chiếu Tuyết lập tức truy hỏi.
Diệp Thiên Kiêu uống ngụm nước, bắt đầu nghiêm túc nói với nàng: “Người thứ nhất tên là Bùi Tuyết Y, là thủ đồ đời thứ ba mươi hai của Kiếm Các, mới 18 tuổi, đứng thứ hai thế hệ trẻ Thục Đạo, nghe nói người này có di phong của bậc quân t.ử, được mệnh danh là Trạch Thế Bảo Ngọc, là đệ t.ử hoàn mỹ mà mỗi tông môn trong toàn bộ tiên đạo Thục Trung đều khao khát có được.”
“Tốt tốt tốt!” Giang Chiếu Tuyết gật đầu liên tục, “Trước kia chàng chính là như vậy, quá giống rồi! Năm xưa nếu không phải chàng bị hãm hại, chàng vẫn là thiên chi kiêu t.ử, nay vào ảo cảnh, mơ ước trở thành người như vậy, là chuyện quá đỗi bình thường.”
Nói rồi, Giang Chiếu Tuyết lại nhớ ra: “Người thứ hai thì sao? Còn có người phù hợp hơn à?”
“Người thứ hai, là của một tông môn khác, người này ấy à, tính tình không giống hắn, nghe nói khi sư diệt tổ, không việc ác nào không làm, nhưng có một điểm, ta cảm thấy hắn rất ngưỡng mộ.”
Diệp Thiên Kiêu nghiêm túc mở miệng, Giang Chiếu Tuyết nghi hoặc: “Cái gì?”
“Hắn đã g.i.ế.c sư phụ hắn.”
Diệp Thiên Kiêu vừa nói, Giang Chiếu Tuyết sửng sốt, sau đó liền nghe Diệp Thiên Kiêu miêu tả: “Nhưng chuyện này cũng là lời đồn đại ở Thục Trung hiện nay. Nói hắn ám sát sư phụ hắn, chiếm đoạt sư nương hắn, bây giờ mỗi ngày cùng sư nương hắn ở nhà nuôi đứa con gái nhỏ do sư phụ hắn để lại, đem những kẻ không phục hắn g.i.ế.c sạch sành sanh, làm cho môn phái của bọn họ gà bay ch.ó sủa, sau đó hắn liền đóng c.h.ặ.t cửa lớn, cùng sư nương hắn đêm đêm sênh ca, nghe nói đã mấy lần bị người ta nhìn thấy hắn đè sư nương hắn bên cửa sổ...”
“Không thể nào!”
Giang Chiếu Tuyết lập tức phủ nhận Diệp Thiên Kiêu, nghiêm mặt nói: “T.ử Thần không thể nào là loại người này. Đừng nói chàng căn bản không muốn g.i.ế.c sư phụ chàng, cho dù muốn, cũng tuyệt đối không làm ra được loại ác hành chiếm đoạt sư nương, tàn hại đồng môn này.”
Lời này khiến Diệp Thiên Kiêu cứng đờ, hắn lúc này mới phản ứng lại mình vừa nói cái gì.
Trọng điểm là g.i.ế.c sư phụ sao?
Không, là chiếm đoạt sư nương, đêm đêm sênh ca.
Chỉ là lời này hắn cũng không dám nói nữa, hoảng hốt quay đầu nói: “Khụ, là ta nghĩ hắn quá hẹp hòi rồi, ta chỉ nghĩ sư phụ hắn làm quá đáng như vậy... Là con người thì ai chẳng muốn báo thù đúng không?”