Nói rồi, Bùi T.ử Thần nhắm mắt lại, mưa ngoài cửa sổ lớn dần, hô hấp Giang Chiếu Tuyết dồn dập, cơ bắp không nhịn được run rẩy.
Đây là tư thế nàng khó chịu đựng nhất, Bùi T.ử Thần cũng nhắm mắt lại, hoàn toàn cảm nhận sự tồn tại thực cốt tiêu hồn này, thấp giọng tiếp tục: “So với vị tiền bối kia, ta cũng quá muộn rồi. Lần đầu tiên ngài gặp y đã rung động rồi đúng không? Ta nhớ mà, ngày hôm đó ngài nói chuyện với ta, ánh mắt đều đang lảng tránh, ta biết, sao ta lại không biết. Nhưng lúc đó ta cái gì cũng không hiểu. Y đã hôn ngài rồi đúng không? Y ở trong lòng ngài sao? Còn có sư phụ—”
Tiếng mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng gấp, rơi xuống như trút nước, không có lấy một khoảnh khắc ngừng nghỉ.
Bùi T.ử Thần áp sát vào lưng nàng, nghe tiếng nức nở của nàng bị bịt kín dưới lòng bàn tay, phảng phất như rốt cuộc cũng tìm được lối thoát để phát tiết, giọng nói vốn luôn ôn hòa dẫu có bình tĩnh, vẫn có thể loáng thoáng nghe ra vài phần nghiến răng nghiến lợi: “Sự bất đồng giữa sư phụ và ngài nằm ở sư muội, nay ngài đã biết rõ ngọn nguồn, ắt hẳn biết tâm ý của sư phụ đối với ngài, tình sâu nghĩa nặng như vậy, chắc hẳn nữ quân vô cùng cảm động, đạo bùa chú cuối cùng lúc sinh t.ử quan đầu, cũng phải đưa đến tay sư phụ, tình sâu nghĩa nặng như vậy, ngài bảo đệ t.ử phải nghĩ thế nào?”
“Đệ t.ử ghen tị... đệ t.ử sợ hãi, ta có thể mãi mãi canh giữ ngài, có thể biết rõ bản thân vĩnh viễn không thể chạm vào mà canh giữ ngài, nhưng ta không thể được rồi lại mất. Ngài đã cứu ta, thì không nên cứu người khác nữa, ngài cứu một người, ta vì ngài cứu người trong thiên hạ, ngài chỉ cần nhìn ta là đủ rồi.”
Bùi T.ử Thần hoàn toàn mất khống chế, hắn buông bàn tay đang bịt môi Giang Chiếu Tuyết ra, hai tay nắm c.h.ặ.t vòng eo thon thả, Giang Chiếu Tuyết nhìn mưa gió bão bùng bên ngoài, c.ắ.n c.h.ặ.t khớp hàm, nghe người phía sau hết lần này đến lần khác gọi tên nàng: “Dao Dao... Dao Dao... Nhìn ta, chỉ nhìn ta thôi... Đừng có thêm người nào khác nữa... Dao Dao...”
Khoảnh khắc cuối cùng, hắn phảng phất như đột ngột bừng tỉnh, mãnh liệt lật người Giang Chiếu Tuyết lại, nhét một chiếc gối mềm dưới eo nàng.
Giang Chiếu Tuyết nặng nề “ưm” lên một tiếng, Bùi T.ử Thần gắt gao ôm c.h.ặ.t lấy cả người nàng.
“Ta yêu ngài.”
Hắn lẩm bẩm cất lời.
Lần đầu tiên trong lúc tỉnh táo, nhớ rõ mọi thân phận của bọn họ, ở trong thời không mà thân hữu của bọn họ đều tồn tại này, trong đêm tối bên bờ đại dương mênh m.ô.n.g này, ôm c.h.ặ.t lấy nàng, nói ra ba chữ mà cả đời hắn không nên nói ra.
Ta yêu ngài.
Sau khi Bùi T.ử Thần giao nộp toàn bộ nguyên dương, cả người nằm sấp trên người nàng, Giang Chiếu Tuyết có chút ngây ngốc, nàng không ngờ đã đến nước này rồi, Bùi T.ử Thần thế mà vẫn có thể ghi nhớ nguyên tắc lần đầu tiên giữa đạo lữ.
Nguyên dương là đại bổ chi vật, đời người chỉ có một lần.
Ngược lại là nàng có chút không bình tĩnh nổi.
Tim nàng đập cực nhanh, cố làm ra vẻ trấn định, lặng thinh không nói.
Bùi T.ử Thần cứ tựa trên người nàng, qua hồi lâu sau, nàng thấy hắn vẫn không có ý định lùi ra, vỗ vỗ vai hắn, khẽ giọng nói: “Xong rồi thì nghỉ ngơi đi.”
Bùi T.ử Thần tĩnh mạc không nói, chỉ lẳng lặng ôm nàng, qua hồi lâu, ôn hòa cất lời: “Nữ quân.”
“Hửm?”
“Nghe này,” Hắn lại giở thói cũ, trái tim Giang Chiếu Tuyết nháy mắt thắt lại, liền nghe hắn ý vị sâu xa, “Tiếng sóng biển.”
Một đêm mưa rào kèm theo gió lớn, Giang Chiếu Tuyết nghe thủy triều lên xuống.
Đợi đến lúc trời sáng, Giang Chiếu Tuyết bị ánh nắng ban mai ch.ói mắt làm tỉnh giấc, nàng mơ mơ màng màng mở mắt, vừa mới cử động, liền cảm thấy mình bị thứ gì đó quấn lấy.
Hình ảnh đêm qua như thủy triều ùa về, cả người Giang Chiếu Tuyết nháy mắt cứng đờ, nàng cảm nhận rõ ràng cánh tay mang theo sức nặng đang vắt ngang người mình, cảm nhận được cơ bắp đối phương dán sát vào lưng nàng, hô hấp nháy mắt nín bặt, đầu óc trống rỗng.
Đây không phải huyễn cảnh.
Đây không phải nằm mơ.
Đây không phải là 1000 năm trước không ai hay biết.
Nơi này là hiện tại chân chân thực thực của Chân Tiên Cảnh, nàng và đệ t.ử thân truyền của Thẩm Ngọc Thanh mà nàng nhìn lớn lên từ 50 tuổi, đã lăn lộn trên cùng một chiếc giường.
Cứu người.
Giang Chiếu Tuyết nhắm mắt lại, tự an ủi chính mình, nàng là đang cứu người.
Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, nàng là hy sinh cái tôi nhỏ bé để thành tựu đại nghĩa.
Nhưng cứ nghĩ đến câu “Nhưng nếu cùng đệ t.ử làm chuyện này, ta muốn gì ngài có biết không?” của Bùi T.ử Thần lúc ngửa đầu, nghĩ đến Bùi T.ử Thần một tiếng Dao Dao hai tiếng yêu ta, Giang Chiếu Tuyết liền cảm thấy mặt nóng ran.
Chiếc giường này một khắc cũng không thể ở lại được nữa, nàng chỉ muốn mau ch.óng chạy trốn, càng xa càng tốt.
Nàng cẩn thận từng li từng tí rút chân mình ra khỏi đôi chân đang quấn lấy mình của hắn trước, lại đẩy cánh tay hắn đang đè trên người ra, thò một chân xuống giường, giống như con chạch trượt ra khỏi chăn, vội vàng vơ lấy y phục, vắt chân lên cổ chạy ra ngoài.
Nàng mặc y phục t.ử tế, một mặt gửi tin nhắn báo mình đã trở về cho Giang Chiếu Nguyệt, một mặt chạy chậm đến thư phòng.
A Nam bị nàng thả ra từ thức hải, vừa nhảy lên vai nàng, liền thấy nàng vớ lấy cây b.út lông bên cạnh, không khỏi có chút kỳ quái: “Ngươi định làm gì?”
“Ta để lại cho Bùi T.ử Thần một bức thư.”
Giang Chiếu Tuyết vừa viết vừa nói: “Ta và hắn bây giờ không thích hợp gặp mặt, chúng ta đều cần bình tĩnh một chút.”
“À,” A Nam nhìn một cái, liền hiểu ra, gật đầu nói, “Hiểu rồi, ngủ xong bỏ chạy.”
Bút của Giang Chiếu Tuyết đang viết ba chữ “Bùi T.ử Thần” kéo xệch một đường, mực nước lập tức thấm đẫm tờ giấy, Giang Chiếu Tuyết nhắm mắt hoãn lại một chút, thẳng người ngồi vào ghế, vò nát tờ giấy viết hỏng ném ra ngoài, có chút mất kiên nhẫn nói: “Hắn trọng thương, chỉ có ta có cách, ta là vì cứu hắn.”
Nói rồi, nàng liền bắt đầu cân nhắc viết: “T.ử Thần: Kiến tự như ngộ. Chuyện đêm qua, thực chất là tình thế cấp bách cứu mạng, kế quyền nghi. Linh lực của ngươi bạo tẩu, kinh mạch nguy ngập, ta đã là trưởng bối, liền có trách nhiệm chăm sóc...”
“Sau đó ngươi liền chăm sóc hắn lên giường luôn?” A Nam nhìn chữ nàng viết, buột miệng thốt ra, đầu b.út Giang Chiếu Tuyết xẹt một cái, tờ giấy thứ hai lại bị ngập mực.
Lý do này dùng quá nhiều lần, bây giờ dùng lại đã không còn thích hợp nữa.
Giang Chiếu Tuyết hít sâu một hơi, vò nát tờ giấy thành cục, lại ném xuống.
Động tác này khiến nàng có chút thoải mái, kéo tờ giấy thứ ba tới, dùng đồ chặn giấy trải phẳng, bắt đầu nghĩ lý do thứ ba: “Hắn vẫn nên suy nghĩ thật kỹ lại.”
Nàng suy nghĩ, tiếp tục viết:
“T.ử Thần: Kiến tự như ngộ. Chuyện đêm qua, thực chất là lựa chọn trong lúc cấp bách, hôm nay mộng tỉnh, suy nghĩ cặn kẽ, liền cảm thấy không ổn. Tuổi tác hai ta chênh lệch, thân phận cách biệt, ngươi lại tu công pháp Cửu U, khó lòng tồn tại lâu dài trong Chân Tiên Cảnh, ngày khác vì cầu đại đạo, ngươi tất sẽ đi xa đến Cửu U, mà ta cư ngụ lâu dài ở Bồng Lai...”
“Ây dô,” A Nam thò đầu nhìn nàng nói hươu nói vượn, nghiêng đầu cảm thán, “Được đấy, yêu đương một cái, ngươi đã nghĩ đến cuộc sống sau hôn nhân rồi.”
“Nếu ngươi không nghĩ ra được lý do từ chối nào thích hợp, thì ngươi đừng nói chuyện nữa!”
Giang Chiếu Tuyết bị A Nam nói đến mức phiền lòng, nhíu c.h.ặ.t mày, đưa b.út về phía trước mặt nó, bất mãn nói: “Toàn nói lời châm chọc, có giỏi thì ngươi viết đi!”
“Tại sao ta phải viết loại đồ bỏ này?” A Nam kỳ quái nhìn nàng, “Ta đâu phải là con chim ngủ xong không chịu trách nhiệm, ngươi không thích hắn thì ngươi để hắn c.h.ế.t đi, ngươi không nỡ để hắn c.h.ế.t,” A Nam giơ một cánh chim chỉ vào Giang Chiếu Tuyết, chỉ vào Giang Chiếu Tuyết, chắc nịch lên tiếng, “Trong lòng ngươi có hắn.”