“Thiên Đạo?”
“Thiên Đạo, bắt nguồn từ sinh linh, sinh ra từ vạn vật.”
Nữ t.ử vừa giơ tay lên, cảnh vật xung quanh chợt hóa thành bình nguyên vô tận, núi sông biến thành biển cả, cỏ cây khô héo rồi lại tươi tốt, hết thảy biến đổi nhanh ch.óng. Nàng cất giọng nhẹ nhàng: “30000 năm trước, sau khi Hạo Thương Thần Quân sáng thế, liền chờ đợi sự xuất hiện của ta. Khi thế giới này có đủ nhiều người, đủ nhiều chuyện, hình thành nên một quy tắc, thì sẽ có ta. Mà lúc này, Thiên Mệnh Thư theo lý mà nói đã đến lúc phải rời đi.”
“Nhưng hắn lại không làm thế.”
Giang Chiếu Tuyết không kìm được sự phẫn nộ: “Còn ngươi? Ngươi ở đâu?”
“Ta đang nhìn các ngươi.”
Nữ t.ử bình tĩnh đáp: “Thiên địa bất nhân, coi vạn vật như ch.ó rơm. Các ngươi và Thiên Mệnh Thư không có gì khác biệt. Ta do các ngươi quyết định, nhưng lại không thể quyết định được các ngươi.”
“Vậy thì sao?”
Giang Chiếu Tuyết chằm chằm nhìn nàng: “Vậy bây giờ ngươi đến đây làm gì? Đã không can thiệp vào bất cứ chuyện gì, ngươi xuất hiện trước mặt ta để làm gì?”
“Ta không can thiệp vào vạn sự, nhưng chuyện này liên quan đến ta, ta bắt buộc phải đến hỏi ngươi.”
Nữ t.ử hơi rướn người tới trước: “Ngươi, có muốn thành thần không?”
Giang Chiếu Tuyết ngẩn người. Nữ t.ử khẽ giọng nói tiếp: “Ngươi ở trong Tố Quang Kính cứu mạng trăm vạn bách tính, nay lại cứu vớt Tam Cảnh khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng. Hết thảy những gì ngươi làm đều là đại thiện đại đức, khí vận phi phàm. Mà Thiên Mệnh Thư lại bị ngươi hủy diệt, ngươi sẽ kế thừa toàn bộ sức mạnh của hắn. Chỉ cần tiếp nhận cỗ lực lượng này, ngươi liền có thể công đức viên mãn, phi thăng thành thần. Đến lúc đó, ngươi sẽ chưởng quản sinh linh vạn vật trên thế gian, bốn mùa thời không, tất cả đều do ngươi định đoạt.”
“Vậy ta có thể cứu Bùi T.ử Thần không?!” Giang Chiếu Tuyết lập tức lên tiếng, giọng điệu vô cùng khẩn thiết, “Ta trở thành thần thì có thể cứu chàng, đúng không?”
Nữ t.ử không đáp lời.
Giang Chiếu Tuyết bắt đầu hoảng loạn, nhịn không được nói: “Chẳng phải ta đã thành thần rồi sao? Ta muốn chàng sống lại cũng không được ư?!”
“Thần, cũng không phải là đấng toàn năng.”
“Nhưng người là do chàng cứu!” Giang Chiếu Tuyết kích động hẳn lên, “Việc thiện là do chàng làm! Nếu luận về khí vận, luận về báo đáp, thì cũng nên dành cho chàng! Vận mệnh của chàng vốn dĩ là trở thành chủ nhân của Tam Cảnh này, là ta đã thay đổi chàng, là ta đã hại c.h.ế.t chàng! Dựa vào cái gì mà ta có thể thành thần còn chàng lại phải c.h.ế.t?!”
“Bởi vì hắn định sẵn là phải c.h.ế.t.”
Thiên Đạo bình thản nói: “Bất luận ở thời không nào, hắn đều sẽ c.h.ế.t.”
“Không thể nào!” Giang Chiếu Tuyết lập tức ngắt lời, “Nếu không có ta, chàng đã trở thành chủ nhân Tam Cảnh...”
“Sau đó hai bàn tay nhuốm đầy nghiệt nợ, chịu thiên phạt mà c.h.ế.t.”
Thiên Đạo cất giọng vô cùng chắc chắn. Giang Chiếu Tuyết sững sờ, nàng ngơ ngác ngước mắt lên, liền thấy đối phương đang rũ mi: “Trong cái thế giới mà ngươi nhìn thấy kia, hắn cũng không hề sống sót. Ngay từ lúc bắt đầu, hắn đã là con mồi của Thiên Mệnh Thư. Khí vận của hắn quả thực phi phàm, phi phàm đến mức chỉ cần đoạt được sức mạnh của một mình hắn, Thiên Mệnh Thư liền có thể thành thần. Cho nên từ đầu đến cuối, mục đích của Thiên Mệnh Thư chính là khiến Bùi T.ử Thần không ngừng làm ác, không ngừng trở nên cường đại. Cứ như vậy cho đến cuối cùng, Bùi T.ử Thần trở thành kẻ nghịch thiên hành ác, Thiên Mệnh Thư mới có thể chân chính ra tay với hắn. Thiên Mệnh Thư sẽ mượn sức mạnh của thiên phạt để g.i.ế.c c.h.ế.t Bùi T.ử Thần. Sau khi Bùi T.ử Thần c.h.ế.t, hắn càng mạnh, sức mạnh mà Thiên Mệnh Thư thu được sẽ càng nhiều.”
“Cho nên...” Giang Chiếu Tuyết triệt để hiểu ra, “Thiên Mệnh Thư vẫn luôn bồi dưỡng chàng đoạt lấy thần khí, nhưng đồng thời lại dụ dỗ chàng làm ác.”
“Không sai,” Thiên Đạo gật đầu, “Thực ra ta đã diễn sinh qua rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng vậy, hắn đều bị Thiên Mệnh Thư ép đến mức hai bàn tay nhuốm đầy nghiệt nợ. Thế nhưng Giang Chiếu Tuyết à, trên thế gian này, quy tắc mới chính là vận mệnh.”
Giang Chiếu Tuyết mờ mịt lắng nghe, nghe Thiên Đạo nói tiếp: “Hắn làm trái nhân quả, liền định sẵn là phải c.h.ế.t. Mà hắn của thế giới kia, đến cuối cùng cũng đã nhận ra điểm này, nhưng hắn không cứu được chính mình nữa, cho nên hắn muốn cứu ngươi.”
“Cứu ta?” Giang Chiếu Tuyết không hiểu, “Chàng g.i.ế.c ta, thì cứu ta thế nào?”
“Bất cứ kẻ nào sử dụng linh lực đều sẽ bị Thiên Mệnh Thư truy tung và khống chế,” Thiên Đạo kiên nhẫn giải thích, “Hắn g.i.ế.c ngươi, là để c.h.ặ.t đứt sự khống chế của Thiên Mệnh Thư đối với ngươi, âm thầm đưa ngươi bước vào luân hồi. Sau đó hắn cùng Thiên Mệnh Thư t.ử chiến, cuối cùng cùng với Thiên Mệnh Thư đồng quy vu tận dưới thiên phạt.”
“Ta đã diễn sinh vô số lần, mọi điểm nút quan trọng đều đại đồng tiểu dị. Lý Tu Kỷ luôn sẽ nhập ma, Bùi T.ử Thần luôn sẽ trở thành Cửu U Huyền Minh Đại Đế chân chính. Bọn họ đều đầy tay sát lục, gánh đầy mạng nợ trên lưng.” Trong bóng tối bỗng dưng sinh ra một chiếc ghế, Thiên Đạo phủi nhẹ ống tay áo, ưu nhã ngồi xuống, “Tia sinh cơ duy nhất của hắn, chỉ tồn tại ở thời không này, bởi vì trong thời không này, hắn đã gặp được ngươi.”
Thiên Đạo quay đầu nhìn nàng, ngữ khí trở nên ôn hòa: “Bất luận lúc nào, hắn cũng chưa từng làm ác, hắn không cần phải gánh chịu thiên phạt, vậy nên đó không phải là t.ử cục tuyệt đối. Mà nay hắn muốn sống lại cũng không khó, chỉ cần ngươi nguyện ý từ bỏ sức mạnh của Thiên Mệnh Thư, liền có thể dùng cỗ lực lượng đó, hồi sinh một người chưa từng làm sai chuyện gì như hắn.”
“Cho nên,” Giang Chiếu Tuyết nghe vậy, liền xác nhận lại, “Ta có thể cứu chàng?”
“Ngươi vẫn luôn cứu hắn.”
Thiên Đạo khẳng định: “Giang Chiếu Tuyết, thực ra hắn đã dùng Thời Quang Kính để quay về quá khứ. Hắn quay về 1000 năm trước, mà suốt 1200 năm qua, hắn thủy chung kiên thủ đạo tâm, chưa từng đọa ma, chính là vì ngươi.”
Trong mắt Giang Chiếu Tuyết dâng lên tầng hơi nước, ngữ điệu của Thiên Đạo lại vô cùng dịu dàng: “Ngươi đã sớm cứu hắn trong những tháng năm vô tận, 22000 lần.”
Mỗi một lần ngăn cản ác niệm của hắn, chính là một lần cứu rỗi hắn.
Cho nên hắn mới hết lần này đến lần khác tìm đến, hết lần này đến lần khác nói với nàng, hãy cứu hắn.
Chỉ có bảo vệ được thiện niệm của hắn, mới là chân chính cứu hắn.
Cứu hắn 22000 lần, cứu hắn vào khoảnh khắc ghìm cương bên bờ vực thẳm.
Mà lần này, chính là lần cuối cùng.
“Cho nên,” Giang Chiếu Tuyết siết c.h.ặ.t nắm tay, “Cho nên ta phải làm thế nào?”
“Ưm,” Thiên Đạo dường như có chút do dự, “Ngươi thật sự không muốn thành thần sao?”
“Thiên Đạo,” Giang Chiếu Tuyết nghe vậy, gương mặt tái nhợt bỗng nở nụ cười, “Thế giới này không cần thần, nó chỉ cần chính nó. Mỗi người đều là thần minh của chính mình, nếu ta làm thần, thì có khác gì Thiên Mệnh Thư đâu?”
Thiên Đạo nghe vậy, tựa hồ hiểu mà lại như không hiểu.
Suy nghĩ một lát, nàng gật đầu nói: “Cũng được, đều là quyết định của chính các ngươi. Bây giờ là lúc ngươi tiến gần đến cảnh giới thành thần nhất, cũng là lúc duy nhất có thể giao tiếp với ta. Ngươi còn điều gì muốn hỏi ta không?”
“Ta muốn hỏi...”
Giang Chiếu Tuyết vừa mở miệng, trong đầu chợt lóe lên vô vàn suy nghĩ. Thế nhưng qua hồi lâu, nàng rốt cuộc lại nói: “Không còn nữa.”
“Ồ?”
Thiên Đạo tò mò: “Ngươi không hỏi ta về tương lai sao?”
“Không hỏi nữa.”
Giang Chiếu Tuyết lắc đầu, nghiêm túc đáp: “Tương lai mà ngươi nhìn thấy, cũng chỉ là tương lai trong mắt ngươi. Quản trung khuy báo, nhìn qua ống trúc sao thấy được toàn thân con báo, ai có thể khẳng định thứ mình nhìn thấy chính là kết cục cuối cùng chứ? Vận mệnh,” Giang Chiếu Tuyết mỉm cười, “Chỉ nằm trong tay ta và chàng mà thôi.”
“Cũng phải.”
Thiên Đạo nghiêm túc gật đầu, sau đó đứng dậy: “Vậy lát nữa, ngươi tự mình đi thăm Bùi T.ử Thần đi, ta đi trước đây. 1000 năm qua hắn đã làm rất nhiều chuyện, các ngươi có thể từ từ trò chuyện.”
Nói đoạn, Giang Chiếu Tuyết cảm thấy xung quanh dần dần bừng sáng. Đợi đến khi Giang Chiếu Tuyết mở mắt ra, đập vào mắt nàng đầu tiên, chính là Thanh Diệp đang lau mặt cho nàng.