Xuyên Thành Thiên Kim Giả, Tôi Dùng Vũ Lực Chấn Động Kinh Thành.

Chương 1: Nguyên Chủ Tạo Nghiệp, Cô Đến Trả

“Đoàng...”

“Bùm...”

“O e o e...”

Giang Thiện Hoan mở bừng mắt, hít một hơi thật sâu, cảm giác hít thở không thông nơi l.ồ.ng n.g.ự.c rốt cuộc cũng dịu đi phần nào.

Hai giây sau, đồng t.ử cô chấn động.

Tình huống gì đây? Đây là đâu?

Chẳng phải cô đã c.h.ế.t ở khu vực chiến sự rồi sao?

Cái nơi ấm áp, dễ chịu, ngập tràn tình người này là chỗ quái nào?

Chẳng lẽ là thiên đường?

“Chậc...” Giang Thiện Hoan cử động đầu, chật vật ngồi dậy từ trên giường: “Biết sớm thiên đường tốt thế này, tôi còn làm cái nghề lính đ.á.n.h thuê c.h.ế.t tiệt kia làm gì cơ chứ.”

Vừa dứt lời, cô xoa xoa đầu, lật chăn bước xuống giường.

“Để tôi xem chỗ ở của Thượng đế trông như thế nào nào.”

Mới đi được hai bước, cô chợt nhận ra có gì đó sai sai, chuyện này...

Cách bài trí trong phòng sao lại mang đậm phong cách Hoa Quốc thế này, tạp chí trên bàn trà cũng toàn là chữ Hoa Quốc...

Thượng đế không phải là người phương Tây sao?

Bây giờ tiếng Hoa đã thống nhất tam giới rồi à?

“Cộp...” Trong lúc đang mải suy nghĩ, cô đá phải chân bàn trà: “Á, đau...”

Khoảnh khắc này, đồng t.ử Giang Thiện Hoan lại co rút, đau ư?

Người c.h.ế.t sao có thể biết đau?

Chưa kịp hiểu rõ tình hình, ngoài cửa phòng đã vang lên tiếng bước chân. Với bản năng của một lính đ.á.n.h thuê, Giang Thiện Hoan lập tức xoay người, bày ra tư thế phòng ngự.

Giây tiếp theo, cửa phòng “cạch” một tiếng được mở ra.

Một người đàn ông tay nắm tay nắm cửa đứng ở đó, nhìn thấy Giang Thiện Hoan, trong mắt anh xẹt qua tia kinh ngạc.

Người đàn ông có vóc dáng cao lớn, ngũ quan tuấn tú sắc sảo, đôi mắt thâm trầm. Áo vest đen vắt trên tay, quần âu phẳng phiu, giày da bóng lộn. Chỉ đứng yên ở đó thôi cũng toát lên một cảm giác trật tự, nghiêm ngặt và sắc bén.

Tuyệt vời nhất là chiếc áo sơ mi trắng ôm sát cơ thể đã phác họa hoàn hảo bờ vai rộng và vòng eo hẹp của anh.

Đúng là một cực phẩm.

Vậy... cực phẩm này là ai?

Giang Thiện Hoan cảnh giác nhìn người đàn ông, nhưng anh chỉ sững sờ trong chốc lát, rồi quay đầu dặn dò người ngoài cửa một câu.

“Đi mời bác sĩ qua đây.”

Lúc này Giang Thiện Hoan mới để ý ngoài cửa còn có một người đàn ông khác.

Người kia nghe vậy liền gật đầu, xoay người rời đi.

Ngay sau đó, cực phẩm đóng cửa lại, treo áo vest lên giá treo đồ ở cửa, rồi sải bước đi về phía Giang Thiện Hoan.

Dáng vẻ cực kỳ quen thuộc với nơi này.

“Tỉnh rồi à?” Cực phẩm nhạt giọng lên tiếng, ngồi xuống ghế sô pha.

Mí mắt Giang Thiện Hoan giật giật, người Hoa Quốc?

Cô từ trên cao nhìn xuống người đàn ông.

Hồi lâu sau, cô mới mở miệng: “Anh là ai?”

Người đàn ông khựng lại, sầm mặt xuống, ánh mắt nhìn Giang Thiện Hoan mang theo sự phức tạp khó tả.

“Đụng hỏng não rồi à?” Người đàn ông cất lời.

Ánh mắt kiểu gì thế này.

Nếu đổi lại là trước kia, có kẻ dám nói chuyện với cô như vậy, Giang Thiện Hoan đã sớm đ.á.n.h cho đối phương thành cái rổ rồi. Nhưng lúc này trong tay cô không có v.ũ k.h.í, trên người lại còn hơi khó chịu.

Hơn nữa nơi này hình như là địa bàn của người đàn ông này, cô vẫn nên thức thời một chút thì hơn.

Người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.

“Ha ha ha...” Giang Thiện Hoan cười giả lả: “Chắc, chắc là vậy rồi.”

Sắc mặt người đàn ông càng lúc càng kỳ dị, anh cầm điện thoại lên bấm một dãy số: “Bảo bác sĩ nhanh lên.”

...

Sau một hồi bác sĩ thăm khám, cuối cùng đưa ra kết luận: Vì t.a.i n.ạ.n giao thông kích thích quá lớn, Giang Thiện Hoan đã mất trí nhớ.

“Mất trí nhớ?”

“Mất trí nhớ?”

Giang Thiện Hoan và người đàn ông đồng thanh thốt lên.

Người đàn ông cau mày, ánh mắt rực lửa chằm chằm nhìn Giang Thiện Hoan.

Giang Thiện Hoan chột dạ quay đầu đi, lại bắt gặp chiếc gương trên tủ đầu giường.

“Á!”

Giang Thiện Hoan hét lên kinh hãi, nhìn khuôn mặt trong gương, những vết sẹo biến mất, đôi mắt xa lạ, làn da trắng bệch như người c.h.ế.t trôi ba ngày, đây... căn bản không phải là cơ thể của cô.

Đùng!

Một tiếng sấm nổ giữa trời quang, Giang Thiện Hoan chỉ cảm thấy đầu đau như b.úa bổ, sau đó hai mắt tối sầm, ngã vật xuống giường.

Khoảnh khắc này, trong đầu cô đột nhiên tràn về vô số ký ức vốn không thuộc về mình.

Nguyên chủ cũng tên là Giang Thiện Hoan, là con gái nuôi của nhà họ Giang, một gia tộc hào môn hàng đầu Kinh Thị. Năm năm tuổi, cô ta được mẹ Giang nhặt về từ ven đường.

Ba mẹ nhà họ Giang cưng chiều cô ta hết mực, chưa từng vì cô ta không phải con ruột mà đối xử tệ bạc. Thậm chí họ còn đặc biệt tổ chức tiệc tùng để thông báo cho vô số hào môn ở Kinh Thị biết rằng, Giang Thiện Hoan là cô con gái thứ hai của nhà họ Giang.

Mà ba anh chị em nhà họ Giang ban đầu cũng rất yêu thương cô em gái út này.

Nhưng nguyên chủ lại là một kẻ sinh ra đã mang mầm mống xấu xa, một kẻ điên có lòng đố kỵ cực cao.

Cô ta không cam lòng với thân phận con gái nuôi nhà họ Giang, muốn độc chiếm sự sủng ái của ba mẹ, muốn tài sản nhà họ Giang cũng thuộc về mình.

Thế nên bề ngoài cô ta là cô con gái ngoan ngoãn trong mắt ba mẹ Giang, nhưng thực chất sau lưng lại ra tay tàn độc với các anh chị.

Trong suốt nhiều năm, những thủ đoạn thâm độc cô ta dùng với anh chị mình bao gồm nhưng không giới hạn ở việc: vu khống tung tin đồn nhảm, đổi trắng thay đen, châm ngòi ly gián, mua chuộc tài xế trong nhà gây t.a.i n.ạ.n giao thông, cấu kết với kẻ thù không đội trời chung của nhà họ Giang để bán đứng bí mật công ty...

Tần suất cô ta làm chuyện xấu cứ như NPC trong tiểu thuyết làm nhiệm vụ cày bug vậy, không bao giờ ngừng nghỉ, hết chuyện này đến chuyện khác.

Mà lý do Giang Thiện Hoan xuyên vào cơ thể này, càng không thể thoát khỏi mối liên hệ với việc nguyên chủ hãm hại anh cả nhà họ Giang.

Một tháng trước, anh cả nhà họ Giang là Giang Chiếu Đình đã ký được hợp đồng trị giá hàng trăm tỷ cho Tập đoàn Giang thị. Tại buổi lễ ký kết, nguyên chủ đã tát thẳng vào mặt đại diện bên A trước mặt truyền thông cả nước, c.h.ử.i bới té tát từng người của công ty đối tác có mặt tại đó.

Cuối cùng dẫn đến việc hai bên giải tán trong không vui, hợp đồng trăm tỷ sắp nắm trong tay của Tập đoàn Giang thị cứ thế bay màu.

Mà nguyên chủ cũng mang tư tưởng chơi vố cuối cùng, sau khi rời khỏi buổi lễ ký kết, cô ta lái xe phóng như điên, chơi trò xe đụng trên cầu vượt, đ.â.m lật hàng loạt xe cộ trên cầu, cuối cùng lao ra khỏi lan can, cả người lẫn xe rơi xuống sông Giang, coi như tự chơi c.h.ế.t chính mình.

Nguyên chủ làm bao nhiêu chuyện ác hãm hại ba anh chị em nhà họ Giang, nhưng họ chưa từng ra tay dồn cô ta vào chỗ c.h.ế.t.

Sau khi nguyên chủ được vớt lên từ sông Giang và đưa đến bệnh viện, anh cả Giang Chiếu Đình còn cho vận chuyển bằng đường hàng không mấy bộ thiết bị y tế từ nước ngoài về để cứu lấy cái mạng ch.ó của cô ta.

Về điều này, Giang Thiện Hoan chỉ có thể nói, nguyên chủ số đỏ, đỏ vãi chưởng.

Đáng tiếc thay, lòng tham không đáy, cuối cùng rơi vào kết cục trắng tay...

Khoan đã!

Dòng suy nghĩ của Giang Thiện Hoan khựng lại, nguyên chủ làm nhiều việc ác rồi ngỏm củ tỏi, vậy cái nghiệp cô ta để lại ai sẽ trả?

Cơn thịnh nộ của người nhà họ Giang ai sẽ gánh chịu?

Là cô sao?

Trời ơi!

Đây là quả báo cho việc kiếp trước cô g.i.ế.c người vô số sao?

Thượng đế ơi, ngài đưa tôi đến nhầm chỗ rồi, mau mang tôi đi đi.

Giang Thiện Hoan gào thét trong lòng, đừng để tôi lại đây mà...

“Đừng để tôi lại!” Giang Thiện Hoan hét lớn rồi ngồi bật dậy.

Chắc là Thượng đế đã cảm nhận được tiếng gọi của cô.

Nhìn cái đầu đang ghé sát trước mặt, Giang Thiện Hoan liếc mắt một cái đã nhìn về phía Giang Chiếu Đình.

“Hu hu hu hu... Anh cả ơi!”

Hàng chân mày của Giang Chiếu Đình vẫn luôn nhíu c.h.ặ.t, bây giờ bị tiếng gọi này làm cho lộ rõ vẻ ghét bỏ.

Anh không thèm để ý đến Giang Thiện Hoan, mà nhìn sang bác sĩ: “Ông chắc chắn não cô ta không có vấn đề gì chứ?”

Bác sĩ cười gượng: “Cơ thể cô Giang đã hồi phục rồi, nhưng t.a.i n.ạ.n giao thông đã làm tổn thương não bộ, cộng thêm việc đuối nước, nên mất trí nhớ tạm thời là chuyện bình thường. Về mặt thần kinh, nếu Giang tổng không yên tâm, có thể đưa Nhị tiểu thư đi khám bác sĩ tâm lý, bác sĩ tâm lý của viện chúng tôi cũng rất nổi tiếng.”

Giang Thiện Hoan lập tức xen vào: “Em không khám bác sĩ tâm lý đâu!” Lỡ bị phát hiện ruột đã bị tráo thì sao.

Giang Chiếu Đình: “??”

Bác sĩ: “Giang tổng ngài nghe xem, giọng nói của cô Giang dõng dạc, trung khí mười phần như vậy, tình trạng sức khỏe của cô ấy, ngài hoàn toàn có thể yên tâm.”

Giang Chiếu Đình nhắm mắt lại, phẩy phẩy tay, bác sĩ và y tá biết điều rời khỏi phòng bệnh.

Nhìn bác sĩ và y tá lần lượt rời đi, Giang Thiện Hoan bắt đầu sốt ruột.

Cô gào thét trong lòng: Đừng đi mà, một mình cô làm sao gánh nổi cơn thịnh nộ trị giá hàng trăm tỷ đây.