Xuyên Thành Thiên Kim Giả, Tôi Dùng Vũ Lực Chấn Động Kinh Thành.

Chương 137: Giang Tiểu Hoan, Em Mưu Sát Chồng À?

Buổi sáng, Giang Thiện Hoan tỉnh dậy trước.

Cô lơ mơ mở mắt, trên đỉnh đầu truyền đến hơi thở ấm áp, bên hông còn có một bàn tay lớn đang đặt lên.

Cô lập tức trừng tròn mắt.

Mẹ kiếp, kẻ nào không muốn sống nữa dám trèo lên giường của bà cô đây!

Tay cô nhanh hơn não, cánh tay giơ lên, lập tức khóa c.h.ặ.t cổ Giang Chiếu Đình, trực tiếp kéo anh từ tư thế nằm bật dậy.

Cảm giác hít thở không thông cùng cơn đau dữ dội khiến Giang Chiếu Đình bị ép phải khởi động máy, anh đau đớn rên lên một tiếng nghèn nghẹn, hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t.

Nghe thấy âm thanh, Giang Thiện Hoan mới chợt phản ứng lại.

"Đại đại đại đại đại... Đại ca..."

Cô buông Giang Chiếu Đình ra, vẻ mặt vừa chột dạ vừa buồn cười nhìn anh.

Giang Chiếu Đình chống hai tay bên người, khó khăn ngồi vững lại, thở dốc liên tục.

"Giang Tiểu Hoan, em mưu sát chồng à?"

Sáng sớm tinh mơ, suýt chút nữa đã tiễn anh đi luôn rồi.

Giang Thiện Hoan vừa rồi ra tay là nhắm thẳng vào mạng người, nhìn vết hằn đỏ đáng sợ trên cổ đại ca, trong lòng cô càng chột dạ hơn.

"Đại ca, em chỉ là phản xạ có điều kiện, phản xạ có điều kiện thôi." Cô ra sức giải thích: "Em tưởng anh là gã đàn ông hoang dã nào đó trèo lên giường."

Giang Chiếu Đình trừng mắt nhìn cô, vừa bực vừa giận.

Anh là gã đàn ông hoang dã trèo lên giường sao?

Anh còn chưa làm gì cả, có gã đàn ông hoang dã nào ngồi trong lòng mà vẫn giữ mình trong sạch như anh không?

Khoan đã...

Giang Chiếu Đình đột nhiên híp mắt, vẻ mặt dò xét nhìn cô: "Nghe ý của em, anh không phải là người đầu tiên trèo lên giường em?"

Giang Thiện Hoan chớp chớp mắt, nói: "Đại ca tuy không phải là người đầu tiên, nhưng anh là người duy nhất sống sót."

Giang Chiếu Đình nhướng mày: "Ý gì đây."

"Nghĩa đen đấy, với tư cách là lính đ.á.n.h thuê, trên giường không thể xuất hiện người nào khác ngoài bản thân mình."

Giang Thiện Hoan giải thích: "Đây là nguyên tắc cơ bản để giữ mạng."

"Vậy ra anh vẫn còn là kẻ may mắn nhỉ." Giang Chiếu Đình thong thả cất lời, lật chăn bước xuống giường.

Thực ra Giang Thiện Hoan rất muốn cho anh một câu trả lời khẳng định, nhưng quay đầu nghĩ lại, sáng sớm tinh mơ, tốt nhất đừng kích thích đại ca nữa.

Thấy Giang Chiếu Đình định đi, cô vội vàng kéo tay anh lại: "Đại ca, cổ anh không sao chứ, nhìn đáng sợ quá."

Giang Chiếu Đình: "Yên tâm, nhất thời nửa khắc chắc chưa gãy được đâu."

Giang Thiện Hoan: "..."

Đồ keo kiệt, không phải chỉ tập kích anh một chút thôi sao, nói chuyện cứ âm dương quái khí thế.

"Giang Tiểu Hoan, ngủ chung một giường với em rủi ro cao thế sao?" Giang Chiếu Đình đột nhiên hỏi.

Khoảnh khắc vừa rồi, anh cảm giác tên mình đang nhấp nháy điên cuồng trước mặt Diêm Vương.

Đây mới chỉ là đắp chăn ngủ chay mà đã bị báo ứng rồi, nếu anh mà làm chút gì đó, chẳng phải Giang Tiểu Hoan sẽ trực tiếp đóng gói giao hàng anh đến tận cửa cho Diêm Vương luôn sao.

"Đại ca, đây thực sự là tai nạn, hai đời nay đây là lần đầu tiên em ngủ chung giường với người khác đấy."

Lông mày Giang Chiếu Đình khẽ run lên, cơn đau rát trên cổ dường như chẳng còn cảm giác gì nữa.

Anh cảm thấy Giang Tiểu Hoan có thể đi mở một chuyên mục được rồi, tên là: "Làm thế nào để dễ dàng nắm thóp đại ca kiêm bạn trai tôi chỉ bằng một câu nói."

Thấy sắc mặt đại ca dịu đi, Giang Thiện Hoan đắc ý mỉm cười.

Cô nhảy cẫng lên, đu thẳng lên lưng Giang Chiếu Đình.

"Hì hì, đại ca, không giận nữa nhé."

Giang Chiếu Đình cõng cô, tâm trạng tốt lên không ít: "Lát nữa bôi t.h.u.ố.c cho anh."

"Vâng!" Giang Thiện Hoan sảng khoái nhận lời.

Cô vui vẻ đung đưa chân trên lưng Giang Chiếu Đình, anh cũng không thả cô xuống mà cõng cô đi về phía phòng tắm.

Nhưng mới bước được hai bước, cửa phòng đột nhiên vang lên.

Ngay sau đó, giọng của Đồng Uyển Thu truyền đến: "Hoan Hoan, dậy chưa con? Dậy dán câu đối xuân, treo đèn l.ồ.ng với mẹ nào."

Trong lòng Giang Thiện Hoan "thịch" một tiếng, cô vội vàng trượt từ trên lưng Giang Chiếu Đình xuống.

Tiêu đời rồi!

"Đại ca đại ca, anh mau trốn xuống gầm giường đi, không thể để mẹ phát hiện anh ở trong phòng em được."

Đầu Giang Chiếu Đình đầy vạch đen.

Đường đường là Tổng giám đốc Tập đoàn Giang thị, doanh nhân trẻ hàng đầu Kinh Thị như anh, vậy mà cũng có ngày lưu lạc đến bước đường phải chui gầm giường sao?!

Thấy Giang Chiếu Đình không nhúc nhích, Giang Thiện Hoan lại đẩy đẩy anh: "Đại ca đại ca..."

"Anh vào phòng thay đồ." Giang Chiếu Đình nói.

"Được... Ây, không được không được." Cô gật đầu rồi lại lắc đầu: "Nhỡ mẹ muốn chọn quần áo giúp em thì sao?"

Trời ạ, nếu mẹ mở tủ quần áo ra rồi bốn mắt nhìn nhau với đại ca, thế thì kích thích quá rồi.

"Hoan Hoan, có nghe mẹ nói không?" Giọng Đồng Uyển Thu lại vang lên.

Trong lòng Giang Thiện Hoan lại "thịch" thêm một tiếng, cô kéo tay Giang Chiếu Đình nhét anh ra ngoài ban công.

Sau đó cô dứt khoát khóa cửa ban công lại, để chắc ăn còn kéo luôn cả rèm cửa.

Đợi làm xong tất cả những việc này, cô mới nhanh ch.óng lao vào nhà vệ sinh, hất vài vốc nước lên mặt, tạo ra ảo giác đang đ.á.n.h răng rửa mặt, rồi mới ra mở cửa.

"Chào buổi sáng mẹ."

"Hoan Hoan đang rửa mặt à, sao không lau khô nước trên mặt đi, cẩn thận kẻo cảm lạnh." Đồng Uyển Thu vừa nói vừa đi về phía phòng tắm, lấy một chiếc khăn sạch lau nước trên mặt giúp cô.

"Hì hì, cảm ơn mẹ."

"Đi, mẹ chọn quần áo cho con, rồi xuống lầu treo câu đối xuân..."

Giang Thiện Hoan đi theo Đồng Uyển Thu vào phòng thay đồ, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, may mà không để đại ca trốn trong này.

Nhưng mà, lén lút yêu đương ngay dưới mí mắt ba mẹ, đúng là quá kích thích.

Âm thanh trong phòng nhỏ dần, Giang Chiếu Đình ngoài ban công cũng thở hắt ra một hơi dài.

Tuy nhiên hơi thở này còn chưa dứt, ánh mắt anh nhìn xuống lầu...

Giang Chiếu Vãn đang ngồi nhàn nhã ở khu vườn dưới lầu, ánh mắt trêu tức, thong thả vẫy tay chào anh.

Giang Chiếu Đình: "..."

Chậc, buổi sáng này, trôi qua thật sự quá kích thích rồi.

.

Lúc Giang Thiện Hoan cùng Đồng Uyển Thu đi xuống lầu, Giang Chiếu Vãn vừa vặn từ bên ngoài bước vào.

Nhìn thấy Giang Thiện Hoan, Giang Chiếu Vãn nở một nụ cười xấu xa với cô.

Giang Thiện Hoan vốn đã chột dạ, bị chị hai trêu chọc như vậy, lại càng chột dạ hơn.

"Chị, chị hai, chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng." Giang Chiếu Vãn đi đến bên cạnh cô, mỉm cười dịu dàng: "Tối qua em gái út ngủ ngon không?"

Giang Thiện Hoan hít sâu một ngụm khí lạnh: "Haha, ngon, ngon lắm, ngủ một giấc đến sáng luôn."

"Vậy à, thế chắc là chị hai nghe nhầm rồi."

"???" Giang Thiện Hoan cảm thấy trái tim bé nhỏ của mình có vẻ không ổn lắm: "Chị, chị hai nghe thấy gì cơ."

Giang Thiện Hoan: "..."

"A, đúng rồi! Có một con chuột, suýt chút nữa nhảy lên giường em, may mà em đuổi nó ra ngoài rồi."

"Ding", cửa thang máy mở ra.

Giang Chiếu Đình mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, đứng trong thang máy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Giang Thiện Hoan.

Giang Thiện Hoan: "..."

Chị hai cố ý đúng không...

"Hả? Hoan Hoan, phòng con có chuột à?" Đồng Uyển Thu lo lắng nhìn cô: "Sao lại có chuột được nhỉ?"

"Sao con không nói sớm, mẹ bảo người giúp việc dọn dẹp lại phòng con thật sạch sẽ ngay đây."

Giang Thiện Hoan muốn giải thích, nhưng ngặt nỗi thật sự không mở miệng được.

Chỉ đành trơ mắt nhìn Đồng Uyển Thu cùng người giúp việc đi lên lầu.

"Chị hai, hôm nay chị chẳng thân thiện chút nào." Cô tủi thân nhìn Giang Chiếu Vãn, bĩu môi tố cáo.

Giang Chiếu Vãn vỗ vỗ vai cô, an ủi: "Sao chị hai lại không thân thiện với em được, chị hai thương em nhất mà, chị hai chỉ không thân thiện với một người chuột nào đó thôi."

Một người chuột họ Giang nào đó đang đứng bên cạnh: "..."

Rất tốt, có cảm giác bị đá đểu.

Mới sáng sớm, Giang Chiếu Vãn đã quét sạch toàn sân, trước khi đi còn không quên chốt hạ chiến thắng.

Cô đi đến bên cạnh Giang Chiếu Đình, vỗ vỗ vai anh: "Đại ca, đi đêm phải cẩn thận nhé, đừng để đụng trúng 'chuột' đấy."

Giang Chiếu Đình nhếch môi cười, không hề yếu thế: "Chuyện này không phiền em phải bận tâm."

"Nếu em thực sự rảnh rỗi quá, chi bằng suy nghĩ chuyện của bản thân đi."

"Nghe nói Đoạn Phong sắp rời khỏi Kinh Thị rồi, em nói xem... cậu ta còn quay lại không?"

Giang Chiếu Vãn bị chọc tức đến bật cười, hung hăng giẫm lên chân Giang Chiếu Đình một cái, rồi quay đầu bước đi không thèm nhìn lại.