Giang Chiếu Đình vào phòng tắm, Giang Thiện Hoan nghe thấy tiếng nước chảy.
Wow... Đại ca định tắm ở chỗ cô sao?
Thế này cũng quá phóng túng rồi!
Bây giờ cô có nên giả vờ ngủ không, ngộ nhỡ bị ba mẹ bắt được, còn cực lực rũ bỏ quan hệ.
Ê, khoan đã—
Bây giờ họ đâu phải là tình nhân lén lút nữa, đã ra ngoài ánh sáng rồi mà.
Thật là, làm trộm lâu ngày, lưng cũng không thẳng lên được.
Hắc hắc, vậy bây giờ cô có thể quang minh chính đại nhìn trộm đại ca tắm rồi sao?
Đây mới là thứ mà một đứa con gái lớn tồng ngồng như cô nên xem chứ.
Nhưng cô còn chưa kịp hành động, cửa phòng tắm đã mở ra.
Giang Chiếu Đình xách một cái thùng ngâm chân đi ra, trên tay còn cầm máy sấy tóc.
“Thùng ngâm chân?” Giang Thiện Hoan trừng tròn mắt, “Đại ca, dưỡng sinh thế sao?”
Cô sống hai kiếp cũng chưa từng dùng thứ này, đừng nói là dùng, ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn thấy, thứ này vậy mà lại được xách ra từ phòng tắm của cô?
Lẽ nào đại ca biết làm ảo thuật?
Giang Chiếu Đình không nói gì, đặt thùng ngâm chân trước mặt cô, “Cho chân vào đi.”
Giang Thiện Hoan lộ vẻ chần chừ, “Đại ca, bây giờ là mùa hè, tháng tám, lúc nóng nhất đấy.”
“Ngâm chân không phân biệt mùa.” Trên mặt Giang Chiếu Đình viết đầy vẻ không cho phép phản bác.
Giang Thiện Hoan muốn nói lại thôi, nhìn thùng ngâm chân trước mặt, lại nhìn đại ca.
Nước do đích thân đại ca lấy, nếu cô không ngâm, thì cũng quá không nể mặt đại ca rồi.
“Vậy được thôi.”
Đừng nói chứ, cũng thoải mái phết, còn có thể massage lòng bàn chân.
“Đại ca, anh có muốn ngâm cùng không?”
Đồ tốt phải chia sẻ, đây chính là phẩm chất tốt đẹp mà cô luôn tuân thủ.
“Đợi lát nữa, anh sấy tóc cho em trước.”
Giang Thiện Hoan vui mừng ra mặt, hai cánh tay buông thõng, đầu tựa lên lưng sô pha.
Ây da da ~
Cũng được sống những ngày tháng có người hầu hạ rồi.
Động tác sấy tóc của Giang Chiếu Đình rất dịu dàng, biểu cảm rất chăm chú.
“Đại ca, em cảm thấy anh có thể đến tiệm làm tóc ứng tuyển rồi đấy.” Giang Thiện Hoan nhìn vào mắt anh nói, “Tay nghề này, có thể sánh ngang với Tony lão sư trưởng nhóm.”
Giang Tony lườm cô một cái, “Đừng tùy tiện lấy anh ra so sánh với người khác.”
Giang Thiện Hoan chớp chớp mắt, ra hiệu “OK” với anh, “Hiểu hiểu, làm mất phong thái tổng tài bá đạo của anh.”
Sấy mãi gần mười phút mới xong.
Giang Chiếu Đình vừa định đứng dậy đã bị Giang Thiện Hoan gọi lại, “Đại ca.”
Cô ngoắc ngoắc ngón tay với Giang Chiếu Đình, “Hôn hôn.”
Khóe miệng Giang Chiếu Đình bất giác cong lên, đặt máy sấy tóc xuống, cúi người nâng mặt cô lên.
“Đại ca, chúng ta thế này có phải quá to gan rồi không, cảm giác ba vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận.”
Giang Chiếu Đình, “Ba luôn phải thích nghi thôi.”
“Kích thích ba nhiều một chút, ba mới có thể nhanh ch.óng chấp nhận, chúng ta là muốn tốt cho ba.”
Giang Thiện Hoan: “...”
Đổi trắng thay đen giỏi như vậy, không hổ là đại ca.
“Anh đi tắm đây, em ngâm thêm mười lăm phút nữa, không được lười biếng.”
“Biết rồi biết rồi.” Giang Thiện Hoan bĩu môi, cứ như thể ngâm chân đã trở thành chuyện lớn thứ nhất của đời người vậy.
Ngâm chân xong, Giang Chiếu Đình vẫn chưa ra, Giang Thiện Hoan liền nằm ườn trên sô pha xem tivi.
Trên tivi đang chiếu bộ phim thần tượng theo đuổi vợ hỏa táng tràng do Giang Lão Tam đóng.
Giang Lão Tam ở sân bay trơ mắt nhìn nữ chính đi theo người đàn ông khác, anh ta khóc lóc t.h.ả.m thiết.
“Ha ha ha, khóc xấu quá.” Cô vội vàng chụp một bức ảnh gửi cho Giang Lão Tam.
[Giang Lão Tam]:...
[Giang Lão Tam]: Em không cần phải đặc biệt đến cười nhạo anh đâu.
Giang Thiện Hoan đã có thể tưởng tượng ra biểu cảm cạn lời của Giang Lão Tam rồi.
Hừ hừ, thứ cô cần chính là phản ứng này.
Lúc Giang Chiếu Đình tắm xong đi ra, liền nhìn thấy Giang Thiện Hoan đang đung đưa chân cười ngây ngốc trên sô pha.
Anh nhíu mày, sải bước đi tới, dùng chăn quấn lấy chân cô, “Ngâm chân xong phải ủ ấm.”
“Anh lại không nói...”
Mặt Giang Thiện Hoan gặp tai ương, bị Giang Chiếu Đình véo mạnh một cái, đau đến mức Giang Tiểu Hoan nhe răng trợn mắt, “Đại ca, em cảm thấy anh thay lòng đổi dạ rồi.”
Giang Chiếu Đình nhìn cô, không nói gì.
“Bây giờ anh không những mỉa mai em, còn véo em, qua một thời gian nữa, không phải anh định đ.á.n.h em đấy chứ.”
Giang Thiện Hoan cảnh giác nhìn anh.
Giang Chiếu Đình đặt chân cô lên đùi mình, thỉnh thoảng lại nắn bóp, nghe vậy liền b.úng một cái vào lòng bàn chân cô.
“Anh cảm thấy đây là vấn đề anh nên lo lắng mới đúng, Sơn Tiêu đại nhân.”
Giang Thiện Hoan: “...”
“Em, em đâu có động tay động chân với anh.”
“Em chắc chứ?” Giang Chiếu Đình hỏi ngược lại, ánh mắt nhìn cô dường như đang nói — ‘Em tốt nhất là nghĩ cho kỹ rồi hẵng trả lời câu hỏi.’
Giang Thiện Hoan chớp chớp mắt, lục lọi lại từng chút từng chút kỷ niệm chung đụng với đại ca trong đầu.
“Em thật sự có sao?”
Giang Chiếu Đình cười một tiếng, ánh mắt rơi vào chiếc giường cách đó không xa, “Lần đầu tiên ngủ trên chiếc giường đó của em, sáng sớm hôm sau em suýt nữa coi anh là kẻ thù mà kết liễu rồi.”
Giang Thiện Hoan: “...”
Ký ức c.h.ế.t ch.óc bắt đầu tấn công cô.
Đúng là có chuyện như vậy thật.
Nhìn phản ứng của cô, Giang Chiếu Đình tiếp tục nói: “Sáng hôm nay, em suýt nữa phế anh rồi, quên rồi sao...”
Giang Chiếu Đình chưa nói xong đã bị Giang Thiện Hoan bóp miệng lại, “Được rồi, đừng nói nữa.”
Giang Chiếu Đình gỡ tay cô ra khỏi miệng mình, sau đó vỗ vỗ lên đùi mình.
“Đại ca, thế này không hay lắm đâu.”
Tuy miệng cô nói vậy, nhưng cơ thể lại rất thành thật, lập tức gối nửa người lên đùi anh.
Làm gì có nửa điểm dáng vẻ “không hay”.
Giang Chiếu Đình ôm cô, kéo cô lên trên một chút.
Giang Thiện Hoan rúc trong lòng anh, thỉnh thoảng lại chọc chọc vào cơ bụng của anh.
“Đại ca, ba tìm anh làm gì vậy?” Giang Thiện Hoan hỏi.
Giang Chiếu Đình cúi đầu nhìn cô một cái, cầm máy tính bảng lên xem báo cáo tài chính của công ty.
“Ba nói ngày mai để em đến công ty chi nhánh báo danh.”
“Ngày mai?” Giang Thiện Hoan bật dậy, “Tại sao?”
Cô còn chưa học được gì mà.
“Còn có thể là tại sao, ba chướng mắt đôi tình nhân nhỏ chúng ta tình cảm tốt đẹp chứ sao.” Giang Chiếu Đình âm dương quái khí lên tiếng.
Giang Thiện Hoan: “...”
“Đại ca, sao anh có thể nói ba như vậy, chẳng có chút dáng vẻ làm con trai nào cả.”
Làm gì có đứa con trai nào nói ông bô nhà mình như vậy chứ.
Mí mắt Giang Chiếu Đình cũng không thèm chớp một cái, không hề áy náy, “Làm cha đã cơ bản, làm con trai thì không cơ bản.”
“6...”
Cảm giác mạng của đại ca cũng tiến bộ vượt bậc rồi.
“Vậy chúng ta xa nhau rồi, một ngày tám tiếng đồng hồ không được gặp mặt.” Giang Thiện Hoan chu môi, đáng thương nhìn anh, “Đại ca, anh sẽ nhớ em chứ?”
“Anh vừa mua một chiếc trực thăng.” Giang Chiếu Đình trả lời râu ông nọ cắm cằm bà kia.
“Ừm... Mối quan hệ của chúng là...?”
Giang Chiếu Đình: “Buổi trưa anh có thể đến công ty chi nhánh tìm em ăn cơm.”
“Wow ~ Đây chính là cảm giác yêu đương với tổng tài bá đạo sao?”
Lái trực thăng đi hẹn hò, mẹ kiếp ngầu thật.
“Vậy em có phải cũng có thể lái trực thăng đến tổng công ty tìm anh ăn cơm không?” Giang Thiện Hoan nói.
“Em lái?” Giang Chiếu Đình nhướng mày, ánh mắt dời từ máy tính bảng sang mặt cô.
“Đương nhiên, máy bay chiến đấu em còn biết lái.” Giang Thiện Hoan kiêu ngạo ngẩng cao đầu, “Trực thăng cỏn con, không thành vấn đề.”
“Cái skin này của em không có bằng lái.” Giang Chiếu Đình nhắc nhở cô.
“Em—” Lời của Giang Thiện Hoan im bặt.
Mẹ kiếp, đúng là không có thật.
“Vậy em tranh thủ đi thi một cái có kịp không?”
“Không cần, trong nhà có phi công lái trực thăng chuyên nghiệp.”
“Nhưng không phải vẫn thiếu một người sao?”
Giang Chiếu Đình, “Đã thuê thêm một người nữa rồi.”
Giang Thiện Hoan khâm phục vỗ tay, “Wow ~ Đại ca đúng là hào phóng.”
“Cung cấp thêm nhiều cơ hội việc làm cho xã hội, là trách nhiệm và nghĩa vụ của một doanh nhân như anh.”
Trâu bò.
Hình như câu nói nào thốt ra từ miệng đại ca cô cũng rất có phong thái.