Giang Thiện Hoan ngủ một giấc ngon lành, nhưng Giang Tự thì không may mắn như vậy.
Sáng hôm sau khi Giang Thiện Hoan thức dậy, cô nhìn quanh nhà mà không thấy bóng dáng anh ba đâu.
“Chị hai, chị có thấy anh ba đâu không?”
Giang Chiếu Vãn đang ngồi trên sofa, nghe vậy liền ngẩng đầu.
Khóe miệng cô ấy mang một nụ cười khiến cô không thể đoán được.
Tim Giang Thiện Hoan run lên: “Chị, chị hai, chị nhìn em như vậy làm gì?”
Giang Chiếu Vãn cười lắc đầu: “Không có gì, em đi hỏi anh cả là biết.”
“Anh cả?” Giang Thiện Hoan từ từ ngẩng đầu, nhìn về phía lầu hai: “Anh cả không đi làm à?”
“Hôm nay cuối tuần.” Giang Chiếu Vãn tốt bụng nhắc nhở.
“Ồ… đúng đúng đúng, hôm nay là cuối tuần.”
“Tiểu Hoan.” Giang Chiếu Vãn đột nhiên gọi cô.
“Sao vậy chị hai?”
Giang Chiếu Vãn đột nhiên có chút muốn gây chuyện.
Khóe mắt liếc thấy bóng người trên lầu, cô cười hỏi: “Nghe nói tối qua em với anh ba lén ăn đồ nướng à?”
Giang Thiện Hoan trợn tròn mắt, bất giác nhích m.ô.n.g lùi về sau: “Chị, chị hai, chị không phải cũng muốn tính sổ với em đấy chứ.”
Chẳng lẽ là vì không gọi cô ấy?
Trời ơi, bữa đồ nướng tối qua đúng là không nên ăn, không chỉ đắc tội với anh cả, mà còn chọc giận cả chị hai.
“Ấy dà, chị đâu phải người nhỏ nhen như vậy.” Giang Chiếu Vãn dịu dàng cười: “Chị chỉ muốn nhắc nhở em một chút thôi.”
“Oa~ Chị hai đúng là người tốt.” Giang Thiện Hoan sáp lại gần chị hai, cọ cọ: “Chị hai muốn nhắc em chuyện gì?”
“Sau này nếu còn ‘ăn đồ nướng’ với anh ba, có thể nói cho chị hai biết, chị hai giúp các em che giấu.”
“Ăn đồ nướng cũng phải che giấu à?” Giang Thiện Hoan kinh ngạc: “Ở nhà ăn đồ nướng là phạm thiên điều sao?”
“Hừ hừ, không phạm thiên điều đâu, chị hai chỉ sợ có người—”
“Tiểu Vãn, ba mẹ tìm em kìa.” Một giọng nói đột ngột cắt ngang lời Giang Chiếu Vãn.
Hai người trên sofa đồng thời ngẩng đầu, Giang Thiện Hoan cười nói chào buổi trưa với anh cả.
Giang Chiếu Vãn lại đắc ý nhìn Giang Chiếu Đình, ánh mắt đó như đang nói, anh bị em bắt quả tang rồi nhé.
“Em cứ nghỉ ngơi cho tốt đi.” Giang Chiếu Vãn vỗ vỗ cánh tay Giang Thiện Hoan, rồi đứng dậy.
Giang Thiện Hoan: “Chị hai, lời của chị vẫn chưa nói xong mà…”
Cái ‘có người’ vừa rồi là chỉ ai vậy.
“Không có gì, chị đùa với em thôi.”
Nói xong cô ấy liền lên lầu.
“Đùa thôi à?” Giang Thiện Hoan ngây người một lúc, rồi nhìn bóng lưng chị hai mà vui ra mặt.
“Hê hê hê…” Cô vui vẻ nhích đến bên cạnh Giang Chiếu Đình: “Anh cả, chị hai đùa với em kìa, có phải điều này chứng tỏ chị ấy thích em hơn rồi không.”
“Chắc là vậy.” Giang Chiếu Đình nói.
Anh cầm cốc nước trong tay, định đi rót nước uống, đi được nửa đường, anh lại dừng lại: “Sau này em ít ở cùng chị hai thôi.”
“Tại sao?”
“Cô ấy không có ý tốt đâu.”
“???” Giang Thiện Hoan không hiểu: “Chị hai có thể có ý xấu gì chứ?”
“Anh cả, anh đừng chia rẽ tình chị em của em và chị hai.”
“Tình chị em?” Giang Chiếu Đình ngửa đầu uống một ngụm nước, nhướng mày: “Hai người có à?”
Giang Thiện Hoan lập tức bị chọc giận: “Đương nhiên là có, tình chị em bền c.h.ặ.t không thể phá vỡ, không phải là tình chị em nhựa đâu.”
Tình chị em của cô và chị hai, thiêng liêng không thể xâm phạm!
“Anh cả, anh mà còn nói vậy nữa em không thèm để ý đến anh nữa đâu.” Cô chống nạnh, trừng mắt nhìn anh cả.
“Không để ý đến anh…” Giang Chiếu Đình khẽ cười: “Vậy thì thôi vậy, vốn dĩ anh còn định đưa em ra ngoài dạo một vòng.”
“Nếu em đã không muốn đi, vậy thì thôi.”
“Muốn! Em muốn đi, những lời em vừa nói đều là nói bậy.”
Lật mặt như lật bánh tráng: “Sao em có thể không để ý đến anh cả được chứ, đây căn bản là chuyện không thể xảy ra.”
“Vừa rồi đầu óc em bị chập mạch, nên mới nói bậy, anh cả đừng để trong lòng.”
“Ha ha…”
Mười phút sau, Giang Thiện Hoan lon ton ngồi vào ghế phụ của anh cả.
Cô vừa thắt dây an toàn vừa hỏi: “Anh cả, chúng ta không gọi chị hai có phải là không tốt lắm không?”
“Cô ấy có việc rồi.”
“Vậy à, thật là đáng tiếc.”
“Em rất thất vọng à?” Giọng Giang Chiếu Đình đột nhiên lạnh đi.
Giang Thiện Hoan lúc này linh quang chợt lóe: “Không có, em chỉ sợ chị hai nghĩ chúng ta cô lập chị ấy thôi.”
Giang Chiếu Đình: “Chị hai không nhỏ nhen như vậy đâu.”
“Hê hê, vậy thì tốt rồi, vậy lúc về chúng ta mua bánh kem nhỏ cho chị hai nhé.”
Giang Chiếu Đình không nói gì, khởi động xe, chuyên tâm lái xe.
Lúc đi qua chốt bảo vệ, Giang Thiện Hoan đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn anh cả—
“Anh cả, sao em không thấy anh ba đâu?”
Khóe môi Giang Chiếu Đình nhếch lên: “Về đoàn phim rồi.”
“Hả? Về đoàn phim?” Giang Thiện Hoan ngạc nhiên: “Đạo diễn đó không phải cho anh ba nghỉ mấy ngày sao?”
“Anh ba yêu nghề kính nghiệp vậy à.”
“Chắc là diễn xuất quá tệ, cần về luyện tập thêm.” Giang Chiếu Đình nói một cách nghiêm túc.
“Có lý.” Giang Thiện Hoan giơ ngón tay cái với anh cả.
Cô cảm thấy hôm nay anh cả nói chuyện cứ như ăn phải t.h.u.ố.c s.ú.n.g, nên cô quyết định không cãi lại anh cả.
.
Họ đầu tiên đến một nhà hàng tư gia ăn trưa.
Cả một bàn toàn là món Giang Thiện Hoan thích.
Cô xắn tay áo lên, càn quét cả bàn ăn.
“Anh cả, no quá.” Họ vừa đi ra ngoài, Giang Thiện Hoan vừa nói.
Giang Chiếu Đình: “Anh còn tưởng dạ dày của em là cái hố không đáy chứ.”
Giang Thiện Hoan: “…”
“Anh cả, anh nhất định phải như vậy sao?”
“Anh làm sao, chẳng lẽ anh nói không phải sự thật?”
“…Cho dù là sự thật, nhưng em không cần mặt mũi à?” Giang Thiện Hoan chu môi, có chút bất mãn.
“Ăn được là phúc, không liên quan gì đến mặt mũi.”
Ờ… cũng, cũng coi như là an ủi đi.
Giang Thiện Hoan nghĩ vậy.
Hôm nay là cuối tuần, ở đây hơi đông người, lúc họ đi ra cửa, Giang Thiện Hoan đột nhiên liếc thấy một bóng người quen thuộc.
Cô vội vàng nấp sau lưng anh cả, nhưng ai ngờ, giây tiếp theo, cô đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Tiểu Hoan.” Là Trần Chiêu: “Không ngờ lại gặp em ở đây.”
“Chúng ta thật có duyên.”
Trần Chiêu tự động bỏ qua sự tồn tại của Giang Chiếu Đình, chỉ nói chuyện với Giang Thiện Hoan.
Sắc mặt Giang Chiếu Đình lập tức đen lại, đôi mắt hơi híp lại tỏa ra vẻ nguy hiểm.
Tim Giang Thiện Hoan đập thịch một tiếng, tâm trạng vừa được đồ ăn ngon dỗ dành lập tức tụt dốc.
“Thì ra là anh Trần, chúng ta đúng là oan gia ngõ hẹp… ờ, không đúng, là đường hẹp gặp nhau!”
“Phụt—” Giang Chiếu Đình không nhịn được bật cười thành tiếng.
Lần đầu tiên cảm thấy cái miệng này của Giang Thiện Hoan lại biết nói chuyện như vậy.
Trên mặt Trần Chiêu thoáng qua một tia xấu hổ, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
“Tiểu Hoan khách sáo quá, chúng ta đã quen thuộc như vậy rồi, gọi anh là Trần Chiêu là được.”
Giang Thiện Hoan vội vàng xua tay: “Không không không, anh cả em nói rồi, nam nữ hữu biệt, không thể tùy tiện quá thân thiết với người khác.”
“Chúng ta là bạn bè, sao anh lại là người khác được chứ?” Trần Chiêu giả vờ không hiểu ý trong lời nói của cô, tiếp tục nói: “Hơn nữa, Tiểu Hoan đã là người lớn rồi, không cần chuyện gì cũng phải nghe lời anh trai.”
“Không không không— em quá ngu ngốc, dễ bị lừa, phải nghe lời anh cả.”
Trần Chiêu: “…”
Sắc mặt Giang Chiếu Đình từ đen chuyển sang trắng, khóe miệng mang theo nụ cười hài lòng.
“Đi thôi.” Anh nói với Giang Thiện Hoan, không thèm nhìn Trần Chiêu một cái.
Giang Thiện Hoan gật đầu.
Trên mặt Trần Chiêu có chút tức giận, nhìn chằm chằm vào bóng lưng hai người rời đi.
Nhưng đối với Giang Thiện Hoan, gặp Trần Chiêu chỉ là một tình tiết nhỏ.
Sau khi rời khỏi nhà hàng, Giang Chiếu Đình đưa cô đến trung tâm thương mại.
“Anh cả, chúng ta đến trung tâm thương mại làm gì?” Giang Thiện Hoan hỏi.
Giang Chiếu Đình không nói gì, đi vào một cửa hàng thời trang nữ.
“Anh cả, anh muốn mua quần áo thì nên đến cửa hàng nam chứ.” Cô nói xong, đột nhiên nhận ra có gì đó không đúng: “Chẳng lẽ anh cả muốn mua cho người anh thích?”
“Để em giúp anh chọn?”
Giang Chiếu Đình chưa kịp nói, nhân viên cửa hàng đã đi tới: “Chào mừng quý khách, xin hỏi hai vị muốn xem kiểu dáng nào, hôm nay chúng tôi vừa về mẫu mới mùa đông của thương hiệu.”
Đây là một cửa hàng thời trang nữ, nhân viên nói chuyện tự nhiên nhìn về phía Giang Thiện Hoan.
Giang Thiện Hoan vừa định nói không phải cô mua, Giang Chiếu Đình đã lên tiếng: “Lấy cho cô ấy vài bộ mẫu mới đầu đông.”
“Vâng, xin chờ một chút.”
Nhân viên mời họ ngồi xuống sofa, lại mang trà nước lên, sau đó mới đi lấy quần áo.
“Anh cả, tại sao anh lại mua quần áo cho em?”
“Phần thưởng cho em.” Giang Chiếu Đình nói một cách thản nhiên.
“Phần thưởng?” Giang Thiện Hoan chớp chớp mắt: “Tại sao lại thưởng cho em?”