[Nam chính cảm thấy tâm lý bất cân bằng rồi, Hạ Hồi từng yêu qua sáu người, nhưng chỉ có lúc yêu anh ấy là không đăng vòng bạn bè công khai tình cảm.]
[Chia tay thì đăng vòng bạn bè thật đấy, nhưng người ngoài đâu có ai biết hai người họ từng yêu nhau.]
[Anh ấy muốn hỏi Hạ Hồi xem, bản thân anh rốt cuộc là mất mặt đến mức nào mà lại bị đối xử phân biệt như thế?]
[Nữ chính ơi, mau đến an ủi nam chính đi kìa.]
[Ngay lúc này chính là thời cơ tốt nhất để thừa cơ chen chân vào đấy.]
Sau khi Hoắc Tự Triệt dùng tài khoản phụ kết bạn với tôi, anh chưa từng nhắn cho tôi một tin nào.
Thế nhưng, tôi lại biết được từ màn hình đạn rằng.
Một ngày anh ta bấm vào xem vòng bạn bè của tôi đến tám trăm lần.
Ngày ngóng đêm trông, mong mỏi tôi và Thẩm Cảnh An mau ch.óng chia tay.
11
Thẩm Cảnh An là một người rất bảo thủ.
Chúng tôi yêu nhau nhưng mối quan
hệ chỉ dừng lại ở giai đoạn nắm tay.
Anh ấy nói muốn để dành chuyện quan trọng nhất đến khi kết hôn mới làm.
Tôi tôn trọng suy nghĩ của anh ấy.
Cũng thẳng thắn nói cho anh ấy biết bản thân từng quen mấy người bạn trai.
Anh ấy bày tỏ mình không bận tâm, chỉ cần lúc ở bên anh ấy, trong lòng tôi chỉ có mình anh ấy là được.
Thế nhưng vào những lúc nửa đêm tỉnh giấc.
Hoắc Tự Triệt lại luôn xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
Lại một lần nữa mơ thấy anh ta.
Tôi có chút phiền muộn và bồn chồn.
Bạn trai hiện tại của tôi là Thẩm Cảnh An.
Cho dù là nằm mơ thì tôi cũng phải mơ thấy anh ấy mới đúng chứ.
Sao lần nào cũng là mơ thấy Hoắc Tự Triệt vậy?
Màn hình đạn:
[Còn có thể là vì sao nữa chứ?]
[Lúc ở bên người ta được "ăn" ngon mặc sướng quá, thành ra chia tay rồi vẫn cứ nhớ mãi không quên chứ sao.]
[ cô có đoán được Hoắc Tự Triệt lúc này đang làm gì không?]
[Anh ấy đang tắm nước lạnh đấy, đêm nào cũng nhớ cô đến mức trằn trọc khó ngủ.]
Tôi trở mình qua lại, rút điện thoại ra lướt.
Càng lướt lại càng tỉnh táo.
Một tiếng sau.
Tài khoản phụ của Hoắc Tự Triệt gửi cho tôi một tin nhắn.
[Em đang làm gì thế?]
Tôi liếc nhìn thời gian.
Hai giờ sáng.
Tầm này rồi mà anh ta vẫn chưa ngủ sao?
Tôi: [Đang ngủ.]
Hoắc Tự Triệt: [Một mình à?]
Tay tôi ngứa ngáy, liền rep lại: [Với bạn trai.]
Phía bên kia gửi lại một chuỗi dấu chấm lửng: [...]
Ba tháng sau.
Tôi và Thẩm Cảnh An quyết định đưa chuyện kết hôn vào lịch trình.
Kỳ sinh lý của tôi đã lâu rồi chưa tới.
Hôm nay trước khi ra ngoài, tôi đã dùng que thử t.h.a.i để thử một chút.
Thế mà lại lên hai vạch rõ mồn một.
Tôi hồi tưởng lại đêm cuối cùng trước khi chia tay với Hoắc Tự Triệt.
Đêm đó, chúng tôi rõ ràng có dùng biện pháp an toàn.
Nhưng đến lúc gần sáng thì b.a.o c.a.o s.u đã dùng hết sạch.
Chỉ có đúng một lần duy nhất không dùng biện pháp bảo vệ, thế mà cũng có thể dính bầu sao?
Màn hình đạn:
[Cái gì cơ? Nữ phụ m.a.n.g t.h.a.i con của nam chính rồi á?]
[Xin quỳ luôn, vốn dĩ nam chính sắp quên được nữ phụ rồi, sao tự dưng lại xuất hiện drama?]
[Nữ phụ ngàn vạn lần đừng sinh đứa bé ra nha.]
[Không muốn nữ phụ và nam chính cứ dây dưa không rõ với nhau đâu.]
Tôi đến bệnh viện kiểm tra lại, xác định bản thân đã mang thai.
Hơn nữa, còn là t.h.a.i đôi.
Tôi đã thành thật khai báo chuyện này với Thẩm Cảnh An: "Xin lỗi anh, em m.a.n.g t.h.a.i rồi."
Thẩm Cảnh An khựng lại, trong mắt thoáng qua một vệt thất vọng: "Là của người yêu cũ sao?"
Tôi gật đầu: "Ừm, nhưng mà em và anh ta không còn khả năng nữa rồi."
Thẩm Cảnh An im lặng một lát, gặng hỏi: "Vậy... em có dự định gì chưa?"
Tôi bình thản nói: "Em dự định sẽ sinh hai đứa nhỏ ra."
Đây là kết quả sau khi tôi đã cân nhắc
rất kỹ lưỡng.
Sinh đôi, một công đôi việc, đỡ tốn công tốn sức biết bao.
Hơn nữa, mục đích tôi tìm rể ở rể ngay từ đầu chính là để sinh ra người thừa kế cho nhà họ Hạ.
Hiện tại, tôi và Hoắc Tự Triệt đã cắt đứt sạch sẽ.
Chỉ cần tôi không thừa nhận hai đứa trẻ này là của anh ta, không làm giám định ADN.
Thì anh ta có nằm mơ cũng không cướp đi được.
Huống hồ, gen của Hoắc Tự Triệt quả thực rất tốt.
Màn hình đạn:
[Thế giới của người giàu tôi thực sự không hiểu nổi.]
[Toàn là lợi ích, chẳng có chút tình cảm nào cả.]
[Hạ Hồi căn bản chưa từng nghĩ đến việc hôn nhân có lâu dài hay không, cô ấy chỉ muốn tìm một người có nguồn gen tốt để sinh người thừa kế cho nhà họ Hạ mà thôi.]
[Nước đi này cô ấy không lỗ chút nào, một phát sinh đôi luôn, cho dù sau này Hoắc Tự Triệt có đến tranh giành con với cô ấy, thì ít nhất vẫn giữ lại được một đứa.]
[Nhà họ Hạ có người thừa kế rồi, đứa còn lại còn có thể sang bên kia thừa kế gia sản nhà họ Hoắc nữa chứ.]
[Trời ạ, chuyện tốt như vậy mà cũng để cô ấy đụng trúng cho được.]
Tôi quyết định sinh con ra, thực chất cũng không phải ôm tâm tư muốn dòm ngó tài sản nhà họ Hoắc.
Nếu tôi thực sự có ý nghĩ đó.
Thì tôi đã trực tiếp gả cho Hoắc Tự
Triệt từ lâu rồi.
12
Sắc mặt Thẩm Cảnh An lộ vẻ cô độc, trầm giọng hỏi: "Vậy còn anh thì sao?"
Thực ra ngay từ khoảnh khắc tôi quyết định thẳng thắn với Thẩm Cảnh An.
Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý để kết thúc đoạn tình cảm này rồi.
Tôi chân thành nói: "Xin lỗi anh, chúng ta dừng lại ở đây thôi."
Thẩm Cảnh An lặng người: "..."
Sắc mặt anh ấy đấu tranh một hồi lâu, mới đưa ra đề nghị: "Chẳng phải em đã nói là không còn khả năng nào với người yêu cũ nữa sao?"
"Nếu như con của em cần một người bố trên danh nghĩa, anh có thể giúp."
Đồng t.ử của tôi khẽ co rụt lại.
Trên đời lại có chuyện hời như vậy sao?
Đứa trẻ trong bụng tôi quả thực đang thiếu một người cha trên danh nghĩa.
Làm vậy có thể hoàn toàn chặn đứng việc Hoắc Tự Triệt đến cướp con với tôi.
Tôi biết Thẩm Cảnh An đang muốn thành lập một phòng thí nghiệm nghiên cứu sinh học và đang rất cần vốn.
Vốn dĩ tôi cũng đã có ý định đầu tư để giúp anh ấy hoàn thành ước mơ nghiên cứu khoa học của mình.
Ước mơ của anh ấy không nằm ở việc kiếm được bao nhiêu tiền.
Mà là hiện thực hóa giá trị của bản thân, dùng thành quả nghiên cứu của mình để tạo phúc cho nhân loại.
Không làm người yêu được thì làm đối tác làm ăn cũng không tồi.
Tôi dứt khoát rút ra một tấm séc, đẩy đến trước mặt anh ấy: "Cần bao nhiêu vốn, anh cứ tự điền vào."
Thẩm Cảnh An cẩn thận hỏi lại: "Bao nhiêu cũng được sao?"