Chuyện xảy ra ở quán ăn vặt Hân Hân trên trấn hôm nay, Hạ Hiểu Thiến về nhà tự nhiên cũng kể cho Tần Thu Bình nghe.
Sau khi Tần Thu Bình hỏi rõ tình hình, sắc mặt liền không được tốt cho lắm.
Vương Dũng Hồng là loại rác rưởi gì, cả thôn Chu Gia ai cũng biết, nhưng cô gái Tiết Hân Hân kia lại qua lại với thứ rác rưởi này, hơn nữa dường như còn có điểm yếu trong tay Vương Dũng Hồng.
Tần Thu Bình cảm thấy, có lẽ Tiết Hân Hân không tốt như vẻ bề ngoài của cô ta?
Nhưng cũng không sao cả, tốt hay không tốt, dù sao Minh Lãng nhà bà cũng không thích.
Nghĩ đến việc Hạ Minh Lãng nói trong vòng hai năm không tính đến chuyện kết hôn, nghĩ đến việc cậu dường như có chút thích Cố Kiều, Tần Thu Bình lại phiền muộn, phiền đến mức cảm thấy hai ngày nay tóc bạc cũng nhiều thêm!
Hạ Hiểu Thiến sớm đã cảm thấy Tiết Hân Hân không hợp làm chị dâu, thấy mẹ mình sau khi biết chuyện hôm nay cứ thở dài không vui, liền khuyên: “Mẹ, thật ra con thấy anh không thích chị Hân Hân cũng không phải chuyện xấu, bất kể chị ấy và Vương Dũng Hồng có chuyện gì, tính tình chị ấy thật sự không tốt lắm.”
Tần Thu Bình chỉ có thể gật đầu: “Ừ, sau này con cũng đừng nói gì làm gì nữa, anh con đã quyết tâm đi đến cùng, thế nào cũng không chịu đồng ý chuyện với Tiết Hân Hân.”
Hạ Hiểu Thiến đáp: “Vâng.”
Tần Thu Bình do dự một chút, cuối cùng sự quan tâm dành cho con gái vẫn chiếm thế thượng phong, bà nói: “Hiểu Thiến à, tuy tiền lương Tiết Hân Hân trả cho con đúng là rất cao, nhưng vì cô ta đã qua lại với thứ thối nát như Vương Dũng Hồng, mẹ nghĩ con vẫn nên xin nghỉ việc đi, đừng làm nữa, an toàn là trên hết.”
“Hơn nữa, không phải con nói hôm nay cô ta khai trương buôn bán cũng không tốt lắm, đồ chỉ bán được một nửa sao? Bên Cố Ninh buôn bán rất phát đạt, mẹ sợ sau này chỗ cô ta có khi lại chẳng có khách nữa.”
Dù sao Tần Thu Bình cũng có may mắn được nếm thử đồ Cố Ninh bán, thật sự ngon hơn.
Lại còn bán rẻ hơn một chút, kẻ ngốc cũng biết nên mua ở đâu.
Hạ Hiểu Thiến cảm thấy mẹ mình nói rất có lý, nhưng lương một tháng ba trăm đồng đấy, cô sắp đến tuổi lấy chồng rồi, trong tay có thêm chút tiền thì sau khi lấy chồng cuộc sống cũng tốt hơn!
Cuối cùng cô vẫn từ chối: “Mẹ, cứ chờ xem sao đã, đợi đến khi việc kinh doanh của chị ấy thật sự không làm được nữa con sẽ nghỉ. Cũng không có gì nguy hiểm đâu, con đều ban ngày đi làm trên trấn, ban ngày trên đường người qua lại đông đúc, có thể có nguy hiểm gì chứ?”
Tần Thu Bình nghĩ lại cũng đúng, liền không kiên trì nữa: “Được, vậy con cẩn thận một chút.”
·
Thoáng cái đã đến thứ Bảy, ngày Cố Thiên Hà và Hứa Tĩnh đãi khách giới thiệu Cố Ninh với bạn bè thân thích.
Chiều thứ Sáu, Cố Ninh và Chu Thịnh đã được gọi lên trấn, Hứa Tĩnh làm mẹ rất nhanh nhẹn, chỉ mới một tuần đã chuẩn bị xong phòng cho Cố Ninh.
Tường được dán giấy dán tường màu vàng ấm áp đặc biệt mua từ tỉnh thành, sau khi dán xong cả căn phòng trông như mới được trang trí, vừa mới vừa đẹp!
Mặc dù thời gian ngắn, nhưng giường, tủ quần áo, tủ đầu giường, bàn trang điểm và các đồ nội thất khác đều được bà trả giá cao để lấy những mẫu sắp hoàn thành từ cửa hàng nội thất, kiểu dáng tuy không thời thượng nhưng chất lượng đều rất tốt.
Ngoài ra, rèm cửa cũng là mới, trên sàn còn trải t.h.ả.m, bàn trang điểm không hề trống rỗng, bà nhờ chị dâu thứ hai ở huyện mua giúp những loại mỹ phẩm, sản phẩm chăm sóc da thời thượng nhất dành cho các cô gái trẻ.
Tủ quần áo đương nhiên cũng không trống, con gái ruột về nhà rồi, nếu không phải vì mua sắm như vậy khiến tiền trong tay có chút eo hẹp, Hứa Tĩnh chỉ muốn lấp đầy cả tủ quần áo hai cánh cho con gái!
Nhưng dù không lấp đầy, cũng đã treo rất nhiều quần áo.
Dù sao bà ngoại của Cố Ninh cũng cho tiền mua ba bộ, cậu cả mợ cả mua hai bộ, cậu hai mợ hai cũng mua hai bộ, ngoài ra còn có hai người bạn thân của Hứa Tĩnh, mỗi người cũng mua hai bộ.
Tối hôm đó khi Cố Ninh được sắp xếp ở trong phòng, nhìn mọi thứ trong phòng mà kinh ngạc đến không nói nên lời, đừng nói là cô trong sách, ngay cả ở hiện thực cô cũng chưa từng được đối xử như vậy!
Cô từ nhỏ đã không có bố mẹ, bây giờ Cố Thiên Hà và Hứa Tĩnh thật sự giống như bố mẹ ruột của cô, đây quả thực là chỉ muốn nâng cô trong lòng bàn tay!
Cố Ninh cảm động đến mức không kìm được nước mắt, ôm Hứa Tĩnh nép vào lòng bà không nỡ buông ra.
Hứa Tĩnh tự nhiên thích con gái thân thiết với mình, đứa con mà bà m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, chịu đựng đau đớn sinh ra, lúc nhỏ bà thậm chí chưa từng bế một lần, chưa từng dỗ một lần, bây giờ ôm con gái, dù cô đã là một cô gái lớn gần hai mươi mốt tuổi, bà vẫn cảm thấy cô dường như rất nhỏ bé.
Nhỏ đến mức người mẹ này chính là trời, là đất của cô, không có mình là không được!
Nếu không sợ Cố Ninh để ý, Hứa Tĩnh thật sự muốn đút cho cô ăn một lần.
Nhưng dù không đút cơm được, tối đó bà lại “vô lý” đuổi Chu Thịnh sang ngủ với Cố Hữu, còn bà thì cùng con gái đầu kề đầu nằm bên nhau, nói những lời thì thầm chỉ thuộc về hai mẹ con, nghe con gái kể về con rể, về nhà chồng tốt thế nào, rồi vỗ lưng con gái dỗ cô ngủ.
Đêm đó Hứa Tĩnh vừa xót xa vừa vui vẻ, Cố Ninh nép trong lòng mẹ cũng vừa khóc vừa cười.
Thật tốt, cảm giác có mẹ thật tốt.
Sáng sớm hôm sau, Hứa Tĩnh dậy sớm nấu bữa sáng, sau đó lại vào phòng giúp Cố Ninh chọn quần áo và giày dép để mặc hôm nay. Bây giờ đã là cuối tháng mười hai lạnh giá, trường học sắp thi cuối kỳ và nghỉ đông, nên Cố Ninh mặc một chiếc áo len trắng bên trong, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác đỏ tươi tắn, rạng rỡ.
Quần bên dưới Hứa Tĩnh cũng xem xét cho mặc quần giữ nhiệt, rồi mặc thêm một chiếc quần dài dày dặn.
Giày là đôi bốt da màu đen tôn dáng chân, Cố Ninh vốn đã xinh đẹp, lại được chăm chút ăn diện như vậy, Hứa Tĩnh cảm thấy không phải bà mèo khen mèo dài đuôi, con gái bà so với ngôi sao điện ảnh cũng không kém!
Cả nhà ăn sáng, rửa mặt xong, những người họ hàng, bạn bè thân thiết lần lượt đến nhà, họ hàng bên Cố Thiên Hà đều quen biết Cố Ninh, nên cũng không cần giới thiệu nhiều, chỉ đơn giản nói vài câu rồi than thở rằng đứa trẻ trước đây đã chịu nhiều tủi thân, bây giờ cuối cùng cũng khổ tận cam lai.
Ngược lại, bạn bè và anh em, chị dâu bên nhà mẹ của Hứa Tĩnh thì vây quanh Cố Ninh hỏi han đủ điều, Hứa Tĩnh và hai chị dâu quan hệ rất tốt, hai chị dâu thậm chí còn rưng rưng nước mắt.
Mặc dù Cố Kiều trước đây cũng là một đứa trẻ ngoan, nhưng Cố Ninh hiện tại mới là con ruột của em chồng, chị dâu cả và chị dâu hai nhà họ Hứa lại biết cô định lên huyện đi học, liền nhiệt tình nói rằng nhà có phòng, bảo Cố Ninh lúc đó đến ở nhà, ăn uống đều giống như anh chị em họ.
Anh cả và anh hai nhà họ Hứa nhìn Cố Ninh càng thêm thương xót, dù sao cũng là con gái của em gái ruột, cháu gái ruột, cả hai đều tỏ thái độ sau này có chuyện gì cũng có thể tìm đến các cậu.
Thân thiết, vừa khóc vừa cười ở nhà đến mười giờ rưỡi, Cố Thiên Hà và Hứa Tĩnh liền gọi bạn bè thân thích đến nhà hàng trên trấn để đãi khách, đến đó đợi một lát là có thể ăn trưa.
Đoàn người đến nhà hàng, Cố Thiên Hà và Hứa Tĩnh bận rộn sắp xếp khách ngồi vào các bàn, lại mang t.h.u.ố.c lá, rượu, hạt dưa, kẹo ra mời, khi gia đình ba người Tiết Vệ Quốc, Lương Mẫn, Tiết Hân Hân đến cửa nhà hàng, Cố Ninh và Chu Thịnh là người nhìn thấy trước.
Chu Thịnh đang định đứng dậy ra đón, Cố Ninh lại đi trước một bước nói: “Để em ra đón.”
Chu Thịnh liền theo sau, đến gần, thấy Cố Ninh cười tủm tỉm nói: “Chú Tiết, dì Lương, Hân Hân, mọi người đến rồi. Lại đây, mọi người ngồi cùng bàn với chúng cháu và bố mẹ cháu nhé.”