"Cứ yên tâm đi cô, em chắc chắn sẽ đạt điểm cao mà." Lâm Hảo Vũ vô cùng tự tin.
Lý Hinh còn tin tưởng cô học trò này hơn cả chính bản thân cô bé, khẳng định chắc nịch: “Cô tin em, em chắc chắn sẽ làm được.”
Sau khi giao bài tập về nhà, Lý Hinh hài lòng rời khỏi nhà họ Lâm để quay về trường học tiếp.
Lâm Hảo Vũ tự giác học tập đúng theo thời gian biểu đã đề ra. Vừa hết giờ, cô lập tức buông b.út, một giây cũng không thèm học thêm. Vậy là xong phần học hành, giờ thì xõa thôi!
Khu vườn nhà họ Lâm rất đẹp, nhưng dạo gần đây Lâm Hảo Vũ lại thích quanh quẩn trong nhà kính trồng hoa hơn. Trong đó có vô số những chậu cây, loài hoa quý hiếm do đích thân ông nội Lâm Chấn Hoa và bà nội Lâm Lý Ngọc Trân sai thợ làm vườn chăm sóc. Giá trị của vài giò lan ở đây đắt đỏ đến mức khiến Lâm Hảo Vũ phải choáng váng, nên cô càng phải vào ngắm cho đã mắt.
Lâm Lý Ngọc Trân từng nói với cô rằng, ngắm hoa cỏ là cách để di dưỡng tính tình, rèn luyện tâm tính. Và Lâm Hảo Vũ, tất nhiên, luôn là một cô bé ngoan ngoãn vâng lời.
Từ ngày Lâm Khang Diệu và Lưu Tam Kim không còn bén mảng đến đây, Lâm Hảo Vũ càng thấy thoải mái hơn hẳn. Cô thực sự ám ảnh cái cảnh bắt gặp đôi tình nhân đam mê cảm giác "yêu ngoài trời" này. Bất kỳ ai cũng có chút liêm sỉ, nhưng có vẻ như hai người họ thì lại quên mất khái niệm đó ở đâu rồi.
Nhưng thật không may, hôm nay cô lại đụng độ chính Lâm Lý Ngọc Trân đang tỉ mẩn chăm sóc hoa trong nhà kính. Khi Lâm Hảo Vũ định rón rén chuồn đi thì đã quá muộn. Lâm Lý Ngọc Trân đã tinh mắt nhìn thấy cô và vẫy tay gọi lại.
"Tiểu Lục, lại đây với bà. Chậu Lan Quân T.ử này bà đã chăm bẵm rất lâu, cứ ngóng trông mãi ngày nó trổ bông, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy tăm hơi đâu." Dù nói vậy, nhưng giọng điệu của Lâm Lý Ngọc Trân lại không hề tỏ ra chút tiếc nuối nào.
Lâm Hảo Vũ vốn mù tịt về hoa lá cành, cô ngó trái ngó phải một hồi rồi chỉ biết thốt lên một câu "chữa cháy": “Lá cây xanh mướt, đẹp lắm ạ.”
Lâm Lý Ngọc Trân sững người một chút rồi bật cười: “Nhưng lúc nở hoa thì càng đẹp hơn. Trồng Lan Quân T.ử trong nhà là biểu tượng cho sự phú quý, thịnh vượng, gia đình êm ấm, hạnh phúc. Lan Quân T.ử thanh cao, mang ý nghĩa cát tường, mọi mặt đều tốt đẹp cả.”
"Ồ, Lan Quân T.ử có ý nghĩa sâu xa vậy sao, chắc là nhiều người thích trồng lắm nhỉ?" Lâm Hảo Vũ thắc mắc.
Lâm Lý Ngọc Trân gật đầu: “Nhiều chứ. Mấy năm trước rộ lên phong trào chơi Lan Quân Tử, nhà nhà đều trồng. Nhưng sau đó vì không sinh lời, người ta lại thi nhau bỏ. Còn bà thì từ đầu đến cuối vẫn luôn yêu thích loài hoa này. Bà còn tham gia cả Hội những người yêu Lan Quân Tử, thỉnh thoảng cũng đi sinh hoạt cùng họ.”
Tiền bạc không thành vấn đề, thích hoa gì thì trồng hoa nấy, chẳng cần bận tâm đến chuyện lời lãi hay thị hiếu thị trường. Cuộc sống của bà nội đúng là quá đỗi ung dung, nhàn nhã! Lâm Hảo Vũ nhìn mà ngưỡng mộ xen lẫn khao khát. Rõ ràng, Lâm Lý Ngọc Trân chính là một người chiến thắng trong cuộc đời, một người phụ nữ sở hữu trí tuệ uyên thâm.
"Tiểu Lục thích loài hoa nào? Bà sẽ tặng cho con." Lâm Lý Ngọc Trân đột nhiên đề nghị.
Lâm Hảo Vũ vội vàng xua tay từ chối: “Con không biết trồng hoa đâu ạ. Trong vườn nhà mình có bao nhiêu là kỳ hoa dị thảo đẹp thế này, loài nào con cũng thích cả, ngày nào con cũng được ngắm là đủ rồi.”
Bắt "cá muối" đi trồng hoa á? Không đời nào! "Cá muối" chỉ thích hưởng thụ thành quả lao động của thợ làm vườn, lúc nào rảnh thì ra ngắm nghía thưởng thức thôi, thế là vinh hạnh lắm rồi.
Thấy vậy, Lâm Lý Ngọc Trân cũng không ép, bà chuyển chủ đề: “Tiểu Lục có thể đi học cắm hoa. Cắm hoa giúp tâm tĩnh lặng, rất tốt cho việc điều dưỡng cơ thể con. Bà sẽ mời thầy đến tận nhà dạy cho con.”
Lâm Hảo Vũ chưa kịp hé môi nói chữ "không" thì Lâm Lý Ngọc Trân đã tự mình quyết định xong xuôi, không cho cô cơ hội từ chối.
Lâm Hảo Vũ trố mắt ếch nhìn bà nội, nhưng Lâm Lý Ngọc Trân coi như không thấy.
Nội tâm Lâm Hảo Vũ đang gào thét c.ắ.n khăn tay: *Hu hu hu, biết thế hôm nay không thèm mò ra nhà kính rồi!* Nhưng nghĩ lại, dù hôm nay cô không ra đây thì Lâm Lý Ngọc Trân vẫn có thể tự ý mời thầy cắm hoa về dạy cô mà chẳng cần hỏi ý kiến.
Thở dài. Quyền lực của các vị "phụ huynh phong kiến" trong nhà quá lớn, "cá muối" nhỏ bé như cô làm sao đọ lại được, đành ngoan ngoãn nghe lời thôi.
Nghe tin Lâm Lý Ngọc Trân mời một bậc thầy cắm hoa về dạy cho Lâm Hảo Vũ, Tôn Thục Tuệ vui như mở cờ trong bụng, thậm chí còn quyết định đến ngồi dự thính cùng con gái.
Có lẽ vì hiểu rõ tính cách của Lâm Hảo Vũ, Lâm Lý Ngọc Trân đã cố tình chọn một vị nghệ nhân cắm hoa có phong cách giảng dạy khá phóng khoáng. Thầy không hề gò ép Lâm Hảo Vũ phải theo bất kỳ khuôn mẫu cứng nhắc nào, chủ yếu là để cô tự do sáng tạo. Miễn là Lâm Hảo Vũ thấy đẹp thì cắm kiểu gì cũng được. Với xuất thân của cô, đâu cần dùng cắm hoa để kiếm cơm, học chủ yếu là để thư giãn, tu tâm dưỡng tính mà thôi.
Hi hi, coi cắm hoa như một trò chơi giải trí? Chuyện này thì Lâm Hảo Vũ cân được!
Cắm hoa thú vị phết! Hoa lá cành đủ màu sắc rực rỡ, vừa chơi vừa sáng tạo, cảm giác rất yomost.
Vị nghệ nhân cắm hoa nhìn tác phẩm của Lâm Hảo Vũ, gật gù nhận xét: “Rất cá tính, lại còn mang tính giải trí cao. Em đúng là một thiên tài.”
Lâm Hảo Vũ: *Yeh yeah~ Mình là thiên tài~*
Hahaha, thầy cắm hoa hài hước ghê!
Trái ngược với cô học trò chính thức có phần "nhởn nhơ", "học viên dự thính" Tôn Thục Tuệ lại cực kỳ nghiêm túc. Thấy vậy, vị nghệ nhân cũng dốc lòng chỉ dạy, chẳng khác nào Lâm Lý Ngọc Trân mời ông đến để dạy riêng cho Tôn Thục Tuệ vậy. Nói chung là học phí bỏ ra không hề phí hoài chút nào.
"Đã bỏ tiền ra thì nhất định phải thu lại được giá trị tương xứng." Tôn Thục Tuệ tự có tính toán riêng trong lòng.
Lâm Hảo Vũ vỗ tay rào rào như hải cẩu: “Mami đỉnh quá!”
Tôn Thục Tuệ học hành chăm chỉ, không bỏ lỡ một phút nào, nhưng cũng không hề ép uổng Lâm Hảo Vũ phải học nghiêm túc như mình. Khóa học cắm hoa này vốn dĩ không phải là tiêu chuẩn bắt buộc đối với con cháu nhà họ Lâm, nó chỉ nhằm rèn luyện gu thẩm mỹ và bồi dưỡng tâm hồn. Học được thì tốt, không thì cũng chẳng sao.
Lâm Hảo Vũ vô cùng tận hưởng lớp học cắm hoa không áp lực này. Cô được tự do sáng tạo và thực sự tìm thấy niềm vui trong việc cắm hoa. Ngày nào cô cũng ra vườn chọn những bông hoa tươi nhất rồi tự tay cắm vào bình trang trí trong phòng mình. Một thú vui tao nhã và vô cùng thú vị.
Lâm Hảo Vũ hào hứng mang tác phẩm cắm hoa tâm đắc nhất của mình đến tặng Lâm Lý Ngọc Trân: “Cháu cảm ơn bà nội. Cắm hoa vui lắm ạ, thầy dạy cũng rất tốt. Sau này bà cần người phụ cắm hoa thì cứ gọi cháu nhé.”
Lâm Lý Ngọc Trân ngắm nghía tỉ mỉ tác phẩm của Lâm Hảo Vũ, hài lòng gật đầu: "Rất được, mang đậm dấu ấn cá nhân của con." Sau đó, bà sai quản gia đem bình hoa đặt vào phòng mình, vừa hay hôm nay bà chưa kịp thay hoa tươi.
Thật ra, bình hoa đẹp hay xấu không quan trọng, điều Lâm Lý Ngọc Trân trân trọng là việc bà nhìn thấy được sự chân thật, không gò bó của cô cháu gái thứ sáu này. Quả nhiên, Tiểu Lục không hề nhút nhát, có chính kiến riêng và là một đứa trẻ sống rất tự do tự tại.
“Tiểu Lục, con thích cắm hoa rồi, vậy có hứng thú học chơi nhạc cụ nào không?”
“Dạ? Chơi nhạc cụ ạ? Cháu cũng chưa biết mình thích loại nào nữa.”
Nhờ có lớp cắm hoa đầy thú vị này, Lâm Hảo Vũ không còn ác cảm với các môn học ngoại khóa nữa. Một phần vì hiện tại cô có quá nhiều thời gian rảnh rỗi, đ.â.m ra hơi chán, phần nữa là vì thời này làm gì đã có smartphone, cô lại ít ra ngoài nên chẳng có mấy trò tiêu khiển. Ngoài việc đọc báo lá cải, đi loanh quanh trong nhà, thỉnh thoảng hóng vài vụ drama của đại phòng và nhị phòng thì cô cũng cần tìm thêm vài thú vui để g.i.ế.c thời gian.
Lâm Lý Ngọc Trân: “Chưa chọn được ngay cũng không sao, con cứ từ từ mà suy nghĩ.”
Lâm Hảo Vũ ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
"Bà nội, bà thiên vị!" Lâm Hảo Phỉ nín nhịn nãy giờ rốt cuộc không chịu nổi nữa, lời nói chua lòm tuôn ra, không quên trừng mắt lườm Lâm Hảo Vũ một cái.
Lâm Hảo Phỉ thực sự không hiểu nổi. Mới có một thời gian ngắn thôi mà sao bà nội lại đối xử tốt với Lâm Hảo Vũ đến thế! Không những đích thân mời thầy giỏi về dạy, định hướng cho nó học hành, mà còn chẳng đặt ra bất kỳ áp lực thành tích nào. Sự ưu ái đặc biệt này khiến Lâm Hảo Phỉ ghen tị đến mức biến thành một "quả chanh chua" di động!
Lâm Lý Ngọc Trân không hề tức giận, chỉ mỉm cười hỏi vặn lại: “Bà thiên vị ở điểm nào?”
Lâm Hảo Phỉ ậm ừ một hồi mới ấm ức nói: “Bà lúc nào cũng lo lắng chu toàn mọi thứ cho Lục muội, trước kia bà đối với tụi con...”
"Đều giống nhau cả mà," Lâm Hảo Hân cũng đang ghen tị trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra rộng lượng giải thích thay cho em họ. “Bà nội đối xử với tất cả chúng ta đều công bằng, không hề thiên vị ai đâu. Hảo Phỉ, em suy nghĩ nhiều quá rồi.”
Lâm Hảo Phỉ vắt óc suy nghĩ một hồi, bong bóng tủi thân phình to rồi "bốp" một tiếng vỡ tan tành. Cô ả sực nhớ ra rồi. Đúng vậy, mọi thứ đều giống nhau. Thực ra Lâm Hảo Vũ mới là người bị ngó lơ, không được thiên vị. Những đãi ngộ này Lâm Hảo Vũ trước đây chưa từng được hưởng. Nhưng khi Lâm Hảo Vũ đột nhiên được nhận những thứ này, Lâm Hảo Phỉ lại chưa kịp thích nghi, không thể thản nhiên chấp nhận sự thật.
Lâm Hảo Vũ... thế mà lại được hưởng đãi ngộ ngang hàng với cô ta?!
Lâm Hảo Phỉ như bị sét đ.á.n.h ngang tai. Trước đây cô ta chỉ coi Lâm Hảo Hân là đối thủ, lẽ nào từ nay lại có thêm một Lâm Hảo Vũ ngáng đường? Không, không thể nào. Hoàn cảnh của Tứ phòng khác hẳn. Lâm Khang Duệ còn lâu mới đọ lại được các anh trai của cô ta, còn Tứ thúc Lâm Gia Hào thì từ lâu đã bị gạch tên khỏi danh sách người thừa kế của nhà họ Lâm rồi.
Lâm Hảo Vũ không giống Lâm Hảo Hân. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc này, Lâm Hảo Phỉ tỉnh táo nhận ra một sự thật: Từ nay về sau, Lâm Hảo Vũ chính thức trở thành đối thủ cạnh tranh tài nguyên trong gia tộc với cô ta.
Quả nhiên, con ranh Lâm Hảo Vũ này không hề đơn giản.
Tuy nhiên, Lâm Hảo Phỉ thừa hiểu mình sẽ không đấu đá gay gắt với Lâm Hảo Vũ như cách cô ta đối đầu với Lâm Hảo Hân, bởi điều đó là không cần thiết. Tứ phòng đã bị loại khỏi bàn cờ từ lâu rồi.
Lâm Hảo Phỉ hiểu rõ ràng mọi chuyện, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy vô cùng ấm ức.
Một kẻ mà trước đây cô ta luôn coi thường và phớt lờ, nay bỗng nhiên ngang hàng với mình, thử hỏi ai có thể coi như không có chuyện gì xảy ra?
Nhưng sự thật rành rành ra đó: Lâm Hảo Vũ, cũng giống như Lâm Hảo Phỉ và Lâm Hảo Hân, đều là cháu gái ruột của Lâm Lý Ngọc Trân. Không ai có quyền phủ nhận điều này.
"Bà nội, cháu biết lỗi rồi ạ." Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Lâm Hảo Phỉ lập tức cúi đầu nhận lỗi.
Lâm Lý Ngọc Trân vỗ nhẹ lên tay cô ả, nói: “Ba chị em các con là người một nhà, như người ta nói 'đánh gãy xương vẫn dính lấy gân', tình cảm ruột thịt làm sao so sánh với người dưng nước lã được.”
"Dạ vâng, thưa bà. Đúng là con đã nghĩ sai. Lục muội, chị xin lỗi nhé, vừa nãy chị ghen tị nên mới nói xằng nói bậy, cứ tưởng bà nội thương em rồi sẽ không thương chị nữa." Lâm Hảo Phỉ làm nũng, nép sát vào người Lâm Lý Ngọc Trân.
Lâm Lý Ngọc Trân tất nhiên sẽ không trách cứ Lâm Hảo Phỉ: “Ba đứa cháu gái của bà, bà đứa nào cũng cưng, đứa nào cũng thương.”
Lâm Hảo Hân mỉm cười hùa theo: “Con biết ngay mà, bà nội là người thương tụi con nhất.”
Lâm Hảo Vũ lặng lẽ quan sát màn kịch gia đình ấm áp, cảm thấy vô cùng thú vị. Đứng trước "cái đùi vàng" Lâm Lý Ngọc Trân, dù có cao ngạo như Lâm Hảo Hân hay ngang ngược như Lâm Hảo Phỉ thì cũng phải cúi đầu, dùng lời ngon tiếng ngọt để lấy lòng.
Nhưng Lâm Hảo Vũ thì chịu, cô không thể nào làm ra cái vẻ làm nũng dẻo quẹo đó trước mặt Lâm Lý Ngọc Trân được, và cô cũng chẳng có ý định làm thế. Tình cảm bà cháu giữa cô và Lâm Lý Ngọc Trân hiện tại chỉ mỏng như tờ giấy, bắt cô phải bắt chước Lâm Hảo Hân hay Lâm Hảo Phỉ thì đúng là vừa giả tạo vừa sởn gai ốc.
Tuy không làm nũng, nhưng Lâm Hảo Vũ lại không hề bị thiếu hụt các khoản "đầu tư" từ Lâm Lý Ngọc Trân. Đối với cô, thế là quá đủ rồi.
Vì suýt chút nữa bị Lâm Hảo Vũ "vượt mặt", Lâm Hảo Hân và Lâm Hảo Phỉ không hẹn mà cùng ngầm theo dõi nhất cử nhất động của cô. Kết quả là sau một thời gian quan sát, cả hai đều nhận ra: Một ngày của Lâm Hảo Vũ chỉ xoay quanh việc ăn không ngồi rồi, hưởng thụ sự lười biếng. Hoàn toàn không có chí tiến thủ!
Với những lớp học ngoại khóa do gia đình sắp xếp, dù ông bà nội không đặt áp lực thành tích, nhưng mọi người trong nhà đều tự giác nỗ lực học tập, cố gắng thể hiện năng lực bản thân. Hơn nữa, bố mẹ họ cũng theo dõi rất sát sao. Bọn họ bắt buộc phải trở nên xuất sắc để thu hút sự chú ý của hai vị trưởng bối quyền lực nhất gia tộc. Trong khi đó, Lâm Hảo Vũ lại cực kỳ tùy hứng và tùy tiện. Cô thích gì làm nấy, không hề có ý thức kiềm chế hay ý chí vươn lên giành vị trí đứng đầu. Cứ như thể cô thực sự cam tâm tình nguyện làm một kẻ bất tài vô dụng vậy.
**[Thư Sách]**