Nói cách khác, 5 người bọn họ nếu muốn nhận nhiệm vụ bên ngoài, chỉ cần tuyển thêm hai đội viên tạm thời là được, cũng không phiền phức.

Mấy người đăng xong nhiệm vụ trở về, vẫn còn đang nghĩ ngày mai liệu có đầu bếp nào đến ứng tuyển không.

Kết quả vừa về đến nhà được mười phút, cửa lớn đã bị gõ vang.

Phó Vệ Hồng mở cửa ra xem, trước mặt có đến 12 người, nam nữ già trẻ đều có, tất cả đều đến ứng tuyển làm đầu bếp.

Thấy chủ nhà đã mở cửa, mọi người vội vàng tích cực giới thiệu bản thân, đều nói mình nấu ăn ngon, hy vọng có được công việc này.

Giang Nghiên Lạc cũng không ngờ lại có nhiều người đến như vậy, cuối cùng dứt khoát cho mỗi người một cơ hội công bằng.

Bảo họ mỗi người làm một món khoai tây xào sợi, một món cà chua xào trứng, và một món sở trường nhất của mình, người làm tốt nhất sẽ được giữ lại.

Hai món đầu đều là món ăn gia đình, nhưng người có thể làm món ăn gia đình rất ngon, chứng tỏ tay nghề nấu nướng của họ không tồi.

Đương nhiên, nguyên liệu và gia vị đều do Giang Nghiên Lạc cung cấp.

Sau một hồi chiên xào nấu nướng, mọi người trong đội Toàn Phong lần lượt nếm thử các món ăn trước mặt, cuối cùng chọn một người tên Ngô Hữu Phương ở lại.

Ngô Hữu Phương 50 tuổi, trước mạt thế, nhà bà mở quán ăn Đông Bắc.

Bản thân bà đã làm đầu bếp chính 25 năm, về mặt nấu nướng, vô cùng có kinh nghiệm.

Sau khi nếm thử tất cả các món ăn, mấy người Phó Vệ Hồng đều nhất trí quyết định giữ lại Ngô Hữu Phương, hết cách rồi, ai bảo món sở trường của bà: thịt bọc bột chiên giòn, làm quá ngon chứ.

Còn 11 người không được chọn, Giang Nghiên Lạc cũng không để họ bận rộn vô ích, cho phép họ mang về tất cả các món ăn mình đã làm.

Sau khi tiễn những người khác đi, Giang Nghiên Lạc nhìn Ngô Hữu Phương có chút gò bó, ôn hòa nói: “Dì Ngô, về phần lương bổng trong nhiệm vụ, dì đều biết cả rồi chứ?

Còn có yêu cầu nào khác không, hoặc nếu không muốn mì gói, cũng có thể đổi thứ khác, chỉ cần chúng cháu có.”

“Hài lòng, hài lòng lắm, không cần đổi, cứ nghe theo cô chủ là được.” Dì Ngô vội vàng xua tay nói.

“Không cần gọi cháu là cô chủ, cháu tên Giang Nghiên Lạc, dì cứ gọi cháu là Lạc Lạc là được, họ tên là……… dì có thể gọi họ là………” Giang Nghiên Lạc giới thiệu từng người một với Dì Ngô, ngay cả Đậu Bảo cũng không quên.

Không ngờ chủ nhà lại thân thiện như vậy, điều này khiến tâm trạng có chút căng thẳng của Ngô Hữu Phương dịu đi rất nhiều.

Người ta đều nói dị năng giả cao ngạo khó hầu hạ, xem ra cũng không phải tuyệt đối, chủ nhà của bà rất tốt, đãi ngộ cũng tốt, đội dị năng khác tuyển đầu bếp, một ngày chỉ cho một gói mì một chai nước thôi.

Chỗ bà lại có đến hai gói, phải thể hiện thật tốt mới được, không thể để bị đuổi việc.

“Vâng, vâng, tiểu~~ Lạc Lạc, tôi nhớ rồi.” Dì Ngô vội nói.

“Dì Ngô, bữa sáng làm đơn giản, tùy ý là được, nhưng bữa trưa và bữa tối, mỗi bữa phải đảm bảo bốn món một canh.

Ở đây có tủ lạnh, nguyên liệu mỗi ngày cháu sẽ để sẵn vào đó, dì cứ xem mà làm, chỉ cần nấu ngon, những thứ khác chúng cháu không có yêu cầu gì.

Ngoài ra, chúng cháu không phải ngày nào cũng ở nhà, khi đi làm nhiệm vụ hoặc trở về, sẽ báo trước cho dì, dì có thể ở nhà nghỉ ngơi, không cần qua đây.

Trong thời gian không làm việc, sẽ tính cho dì theo giá trị một gói mì gói mỗi ngày, được không?” Giang Nghiên Lạc bổ sung.

“Được, được, tôi không có ý kiến.” Dì Ngô vội vàng gật đầu, không làm việc mà còn cho bà đồ ăn, chuyện tốt như vậy sao có thể không đồng ý.

“Được, nếu Dì Ngô không có vấn đề gì, thì bắt đầu từ hôm nay đi, bây giờ đã qua trưa rồi, lát nữa dì chuẩn bị bữa tối là được, cũng tính lương cả ngày cho dì.” Phó Vệ Hồng cười nói.

“Vâng, không vấn đề gì, cảm ơn, tôi đi chuẩn bị ngay đây.” Dì Ngô nói xong, vội vàng chạy vào bếp, chỉ muốn lập tức trổ tài, để được mấy người công nhận.

Bà đã bận rộn trong bếp cả đời, quán ăn đều dựa vào tay nghề của bà để đứng vững, khách quen vô số.

Chồng tính tình tốt, con trai cũng hiếu thuận, tuy có chút mệt mỏi, nhưng cũng coi như vui trong đó.

Kết quả mọi thứ đều bị sự xuất hiện của mạt thế hủy hoại.

Con trai biến thành xác sống, chồng bị con trai c.ắ.n bị thương, cuối cùng cũng biến thành xác sống.

Nếu không phải đã hứa với chồng, nhất định sẽ sống thật tốt, bà thật sự muốn c.h.ế.t theo chồng cho xong.

Trải qua muôn vàn khó khăn mới đến được căn cứ, vốn tưởng có thể sống tốt, lại phát hiện căn cứ cũng không dễ ở như vậy, đâu đâu cũng cần tích phân.

Bà một bà già không có dị năng, tuổi lại cao, ngoài việc đi theo khuân gạch xây nhà, cũng không làm được gì.

Nhưng khuân gạch một ngày chỉ được 3 tích phân, tích cóp hai ngày mới đủ mua hai cái bánh bao, một chai nước. Ngay cả phòng đơn cũng không ở nổi, chỉ có thể ngủ trong lều rách nát.

Bây giờ, một ngày bà có 2 gói mì, một chai nước, những thứ này đáng giá 7 tích phân đấy.

Bà cũng coi như gặp may rồi, không biết có phải chồng ở trên trời phù hộ cho bà không.

Ngô Hữu Phương vừa nhặt rau, vừa lẩm bẩm trong lòng.

Bữa tối, Ngô Hữu Phương làm cà tím nhồi thịt chiên, cá kho tương với đậu phụ, ngồng tỏi xào thịt, dưa chuột xào tôm, còn làm một món canh trứng rong biển.

Mấy người Giang Nghiên Lạc ăn mà trong lòng vô cùng hài lòng, thơm, thật thơm! Giữ lại Dì Ngô quả là đúng đắn.

Thấy chủ nhà đều ăn vui vẻ, Ngô Hữu Phương cũng cảm thấy tràn đầy thành tựu, đợi họ ăn xong, dọn dẹp bát đũa, liền cầm lấy tiền lương của mình rồi rời đi.

Ngày hôm sau, Ngô Hữu Phương đến chung cư từ rất sớm, làm bữa sáng, tuy chủ nhà nói có thể đơn giản một chút, nhưng bà cũng không làm quá đơn giản, nấu cháo kê, hấp trứng với xì dầu, lại làm một phần cơm chiên Dương Châu.

Trong lúc đội Toàn Phong ăn sáng, bà cũng không rảnh rỗi, cầm giẻ lau bắt đầu lau bụi khắp nơi, dọn dẹp nhà cửa.

Nhìn Ngô Hữu Phương chăm chỉ dọn dẹp vệ sinh, mấy người liếc nhìn nhau, trong lòng đã có tính toán.

Lúc ăn trưa, Giang Nghiên Lạc lấy ra một cái khay ăn, múc mỗi món một ít, còn xới một bát cơm đầy cho Ngô Hữu Phương, bảo bà ăn trong bếp.

Không phải là ghét bỏ hay xem thường, không cho Dì Ngô ăn cùng họ, mà là họ biết, cho dù để bà ngồi cùng bàn, bà chắc chắn cũng sẽ không tự nhiên, không dám gắp thức ăn, ăn không ngon.

Dù sao ngoài Giang Nghiên Lạc, năm người còn lại đều là cô nhi, rất hiểu cảm giác này.

Thay vì để bà ngồi cùng bàn ăn không tự nhiên, chi bằng để bà tự ăn thoải mái trong bếp còn hơn.

Nhìn bộ dạng có chút không dám tin của Ngô Hữu Phương, Giang Nghiên Lạc cười nói: “Dì Ngô, cảm ơn dì đã giúp chúng cháu dọn dẹp nhà cửa, sau này mỗi trưa, dì cứ ở đây ăn là được, dì yên tâm, lương vẫn trả như cũ.”

“Cái này, tôi cũng có làm gì đâu, chỉ là dọn dẹp nhà cửa thôi, không cần bao ăn đâu.” Miệng thì nói vậy, nhưng mắt nhìn đồ ăn sắp sáng lên rồi.

Trời mới biết, để làm hài lòng chủ nhà, để có thể làm việc ở đây lâu dài, bà không dám ăn vụng một chút nào.

Dù sao thức ăn cũng quý giá, ngay cả nêm nếm cũng là dựa vào kinh nghiệm, đến nếm thử mùi vị cũng chưa từng.

Bây giờ nhìn thấy trên khay ăn này, đầy ắp cơm và thức ăn, Ngô Hữu Phương suýt nữa đã đỏ hoe mắt, bà đã gặp được chủ nhà tốt bụng rồi.

Lại còn chia cho bà ăn những món ăn quý giá như vậy. Sau này mình phải làm thêm nhiều việc, nếu không sẽ có lỗi với sự tốt bụng của chủ nhà.