Xuyên Thư: Nữ Phụ Pháo Hôi Nghịch Tập Mạt Thế

Chương 51: Điên Cuồng Thu Thập Vật Tư

Đợi tất cả mọi người đều lên xe, do xe tải lớn mở đường, tông bay đám xác sống đang lao tới, chiếc xe RV bám sát theo sau, lao đi với tốc độ cực nhanh rời khỏi thành phố bán buôn, bỏ lại một đám xác sống đứng tại chỗ gầm gừ vô dụng.

30 phút sau, nhóm Giang Nghiên Lạc dừng lại trước cửa tiệm t.h.u.ố.c mà họ đã dừng chân trước đó.

“Anh Phàn, anh và đồng đội của anh thật sự quá lợi hại, có thể một lần tiêu diệt nhiều xác sống như vậy.” La Hạo Văn khâm phục nói.

“Các cậu cũng rất lợi hại, phối hợp vô cùng ăn ý, đúng rồi, đây là tinh hạch tiện tay thu thập được lúc g.i.ế.c xác sống ban nãy, hai đội chúng ta mỗi bên một nửa.” Phàn Tuấn Đình lấy ra một túi nilon, bên trong đại khái có hàng trăm viên tinh hạch, lại còn đều là loại không thuộc tính.

“Đây là do đồng đội của anh g.i.ế.c, sao chúng tôi có thể nhận chứ.” Phó Vệ Hồng xua tay từ chối.

“Cầm lấy đi, hai đội cùng nhau làm nhiệm vụ, tinh hạch thu được tự nhiên có một nửa của các cậu. Chúng tôi trước nay đều chia như vậy.” Phàn Tuấn Đình không cho Phó Vệ Hồng cơ hội từ chối thêm, trực tiếp nhét tinh hạch qua.

Thấy đối phương thành tâm đưa, mấy người Giang Nghiên Lạc cũng không từ chối nữa.

Mắt thấy đã đến buổi trưa, Phàn Tuấn Đình lại là anh trai nuôi mà cô vừa nhận, nhìn số tinh hạch vừa nhận được, Giang Nghiên Lạc quyết định cũng phải hào phóng một chút.

Bữa trưa làm một nồi lẩu phiên bản hào hoa, thật sự là phiên bản hào hoa.

Trên bếp than được dựng lên, đặt một nồi lẩu uyên ương, một nửa dầu đỏ một nửa nước trong, bên trong đầy ắp thịt bò thịt cừu cuộn và tôm viên, còn có đủ loại cá viên, thịt hộp, cùng với rau xanh. Đồ ăn chính còn có khoai tây, ngô và mì sợi.

Đặt ở trước mạt thế, đây cũng coi là cực kỳ phong phú rồi.

Phàn Tuấn Đình nhìn thấy cảnh này, cũng nhịn không được nuốt nước bọt.

Một bữa ăn trôi qua, những người bên cạnh Phàn Tuấn Đình cũng đều trở nên quen thuộc với nhóm Giang Nghiên Lạc, không còn câu nệ nữa.

Cho nên có đôi khi, ăn uống thật sự là cách tốt nhất để làm quen, nếu một bữa không được, thì hai bữa.

Sau bữa ăn, mấy người nghỉ ngơi một lát, tiếp tục chạy đến điểm đến tiếp theo, xưởng chăn bông XX.

Xưởng chăn bông XX cách đây không xa, lái xe một tiếng là tới, vẫn là bài cũ công thức cũ, hai đội hợp tác ăn ý, thành công thu được hơn 15000 chiếc chăn bông dày dặn.

Sau khi nhiệm vụ hoàn thành, vì nhóm Giang Nghiên Lạc vẫn muốn ở bên ngoài thu thập thêm một số vật tư khác, nên đội của Phàn Tuấn Đình sẽ hộ tống toàn bộ vật tư giữ ấm suốt đêm, trở về căn cứ trước.

Đi đường vào ban đêm rất nguy hiểm, nhưng nghĩ đến những người đang chịu rét trong căn cứ, Phàn Tuấn Đình và những người lính phía sau anh vẫn quyết định trắng đêm hộ tống vật tư trở về.

Haiz, nếu không sao người ta lại là nam chính chứ, nhìn xem tấm lòng vì nước vì dân của người ta kìa.

Quả nhiên, cô chỉ có thể làm một pháo hôi nhỏ bé là có nguyên nhân cả, ai bảo cô không làm được chuyện hy sinh bản thân vì người khác chứ.

Nhưng điều đó không cản trở việc cô khâm phục những người như vậy.

Nghĩ đến sự nguy hiểm khi họ đi đường vào ban đêm, cùng với tầm quan trọng của số vật tư này.

Giang Nghiên Lạc nén đau lòng, lấy ra 10 quả l.ự.u đ.ạ.n, nhét cho Phàn Tuấn Đình, bảo họ giữ lại phòng thân.

10 quả l.ự.u đ.ạ.n, đã là giới hạn tối đa mà cô có thể đưa ra rồi, không thể nhiều hơn được nữa.

Nhìn vẻ mặt đau xót của cô gái nhỏ, xách một túi lưới l.ự.u đ.ạ.n đưa cho mình.

Phàn Tuấn Đình ánh mắt dịu dàng mỉm cười, nói lời cảm ơn rồi nhận lấy.

Đạn d.ư.ợ.c của đội họ quả thực không còn nhiều, cũng không biết cô gái nhỏ này kiếm đâu ra những v.ũ k.h.í này, nhưng anh cũng biết điều không hỏi nhiều.

Sau khi chào tạm biệt từng người, anh trực tiếp dẫn đồng đội kéo vật tư chạy về căn cứ.

“Anh Phàn bọn họ một lòng vì dân, thật đáng khâm phục.” Lệ Ngôn Khôn nhìn theo chiếc xe đi xa, không nhịn được lên tiếng.

“Quả thực đáng khâm phục, được rồi, nhiệm vụ của chúng ta đã hoàn thành, cũng nên nghĩ xem ngoài đồ ăn ra, còn cần thu thập thêm gì nữa, tổng hợp lại hết, mấy ngày nay chúng ta sẽ tập trung thu thập.

Lần này hiếm khi chạy một quãng đường xa như vậy, nhất định phải thu thập thêm nhiều vật tư mang về, nếu không càng về sau, muốn thu thập vật tư sẽ càng khó khăn.” Phó Vệ Hồng cảm thán.

“Phải thu thập thêm than tổ ong và than củi, những thứ này là hữu dụng nhất để sưởi ấm, than trong Không gian của em không nhiều, chỉ còn mười mấy viên thôi.” Giang Nghiên Lạc dẫn đầu đề nghị.

“Than à? Quả thực nên thu thập thêm, tốt nhất chúng ta nên tìm một xưởng than để thu thập.” Phó Vệ Vũ lên tiếng phụ họa.

“Em cảm thấy còn cần một ít quần áo thay giặt, và đồ ngủ dày dặn các loại.” Vạn Hằng Vũ lên tiếng.

“Còn có thức ăn cho ch.ó và đồ hộp của Đậu Bảo, sữa tắm cũng không thể quên.” La Hạo Văn giơ tay biểu quyết.

“Xăng cũng phải thu thập thêm mới được, cái này quan trọng nhất.”

“Còn có…”

“Phải…”

Trải qua một hồi bàn bạc, cuối cùng mọi người ghi chép lại những vật phẩm quan trọng cần thu thập vào ngày mai, lúc này mới chuẩn bị ăn tối.

Bữa tối là do Dì Ngô làm từ trước, được cất vào Không gian, đậu hũ Nhật Bản kho tộ, cà tím kẹp thịt chiên, cải thìa xào tỏi và khoai tây bào sợi. Ăn kèm với bánh bao lớn và cháo ngô, mấy người thật sự càng ăn càng thấy ngon.

Sau bữa tối, bận rộn cả một ngày, mấy người đều mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi sớm, lúc này Hàn Hoằng Trạch do dự một chút rồi lên tiếng: “Các anh các chị, ngày mai đi thu thập vật tư, em có thể đi theo không? Em là dị năng hệ Kim, chắc chắn có thể giúp được việc. Cho em theo với được không?”

“Đúng vậy, các cô cậu cứ mang Tiểu Trạch theo đi, trước đây hai ông cháu tôi gặp nguy hiểm, Tiểu Trạch cũng bảo vệ tôi, thằng bé nhất định có thể giúp được mọi người.

Nếu không mọi người mang theo hai chúng tôi, lại chẳng cần chúng tôi giúp gì, trong lòng chúng tôi, cũng không yên tâm.” Hàn Trọng Nghĩa cũng xoa đầu đứa cháu nhỏ, thở dài nói.

Thấy hai ông cháu như vậy, mấy người tự nhiên đồng ý mang Hàn Hoằng Trạch cùng đi làm nhiệm vụ. Vốn dĩ họ cũng định sau này sẽ dẫn Hàn Hoằng Trạch cùng đi làm nhiệm vụ.

Đứa trẻ tuy nhỏ, nhưng trong mạt thế, chỉ có người có ích, mới có thể hưởng thụ sự ưu đãi lâu dài, đó cũng là lời nói thật.

Nếu không chẳng thân chẳng quen, cứ nuôi mãi một đứa trẻ chẳng làm gì cả, dựa vào cái gì chứ? Lại không phải con cái của mình.

Chẳng qua hai ông cháu mới gia nhập đội ngũ, trước đó mới không vội để đứa trẻ này đi theo làm nhiệm vụ mà thôi.

Hôm sau trời vừa tờ mờ sáng, mấy người đã xuất phát.

Mục đích là tìm cửa hàng đồ lót, trước đây khi Giang Nghiên Lạc đi một mình, đã thu thập không ít đồ lót và đồ ngủ trong trung tâm thương mại, nhưng vì là mùa hè, nên đồ ngủ lông cừu dày dặn thì không thu thập được.

Cho nên lần này họ chủ yếu đi tìm kiếm ở các cửa hàng cũ ven đường, chỉ có những cửa hàng kiểu này, mới có khả năng có hàng tồn kho qua mùa.

Mặc dù mạt thế đã bắt đầu hơn hai tháng, nhưng tình trạng cửa hàng đồ lót bị vơ vét sạch sành sanh vẫn không nhiều.

Phần lớn những người sống sót, đều sẽ ưu tiên thu thập thức ăn, hoặc quần áo giữ ấm, chỉ có đội của họ, vật tư có thể nói là dồi dào, mới để ý đến vấn đề vệ sinh và độ thoải mái.

Dọc theo ven đường tìm kiếm ba cửa hàng đồ lót, kết quả cũng không tìm thấy đồ ngủ bông dày dặn, bù lại thu được không ít đồ lót và tất.

Cho đến khi tìm thấy cửa hàng thứ tư, cửa hàng này rất lớn, là ba gian hàng nối liền nhau, đập thông tường rồi trang trí lại.

Bên trong còn không ít tàn thi bị đóng băng, cửa kính lớn cũng vỡ nát, nhưng lại không có xác sống nào.

Xuống xe giải quyết xong mười mấy con xác sống vây quanh gần đó, mọi người và một con ch.ó lúc này mới bước vào trong tiệm.