Tống Diệu xua tay: “Không sao, thằng bé đã ngủ rồi, không dễ tỉnh thế đâu.”
Dương Thải Hà tự thấy sống đến chừng này tuổi rồi, cũng là người từng trải qua nhiều sóng gió, nhưng chuyện hôm nay khiến bà hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Mức độ lợi hại của Tống Diệu trong lòng bà lại được nâng cao thêm một bậc.
“Tiểu Tống, cháu làm thế nào vậy, sao Kim Bảo bị cháu sờ một cái là không khóc nữa?”
Bà tận mắt nhìn thấy mà, ngón tay Tống Diệu sờ lên ấn đường Kim Bảo một cái, tiếng khóc của đứa trẻ lập tức nhỏ đi, bế qua càng trực tiếp ngủ thiếp đi luôn.
Tống Diệu không trả lời, mà nhìn về phía Hoàng Lai Đệ.
“Thím có tiện cho cháu biết bát tự ngày sinh của Kim Bảo không?”
“Chuyện này có gì mà không tiện, thím đi lấy cho cháu ngay đây.”
Nói xong, thím ấy chạy vào nhà, lấy từ trong tủ trên giường đất ra một tờ giấy.
Tống Diệu nhận lấy xem một cái, cô dẫu sao cũng từng bái nhiều sư phụ như vậy, xem một cái bát tự không thành vấn đề.
“Thảo nào...”
Nhận ra ánh mắt của hai người, cô chỉ nói đại khái.
“Bát tự của Kim Bảo Thất sát vượng mà không có Ấn tinh hóa giải, dễ bị âm khí quấy nhiễu, cộng thêm thằng bé sinh vào giờ Tý, chính là lúc âm dương giao thoa, ảnh hưởng này sẽ càng lớn hơn.”
“Đúng đúng đúng, Kim Bảo chính là sinh vào nửa đêm,” Hoàng Lai Đệ không kìm được tiếng nức nở, “Vậy, vậy phải làm sao đây, Kim Bảo còn nhỏ như vậy hu hu hu...”
Dương Thải Hà vỗ vỗ vai thím ấy: “Thím đừng khóc vội, Tiểu Tống có thể nhìn ra, không chừng sẽ có cách đấy!”
Nói xong, bà lại chuyển ánh mắt sang Tống Diệu.
“Tiểu Tống, thím Lai Đệ của cháu cũng không dễ dàng gì, cháu xem có thể giúp đỡ được không, Kim Bảo mới ba tuổi, suốt ngày khóc lóc ầm ĩ thế này cũng tội nghiệp quá!”
Triệu Đức Phúc vẫn luôn vểnh tai chẻ củi ở sân sau, giữ ở mức độ có thể nghe thấy tiếng khóc của con nhưng không nhìn thấy.
Kim Bảo khóc chú ấy cũng muốn khóc theo, bị vợ mắng chỉ biết thêm phiền rồi đuổi đi chẻ củi.
Triệu Đức Phúc chỉ có thể sốt ruột suông, chú ấy đưa con đi trạm y tế mấy chuyến rồi, chẳng khám ra bệnh tật gì.
Khoa học không giải quyết được chú ấy chỉ có thể cầu thần bái phật.
Chú ấy nhăn nhó mặt mày, trong lòng không biết phải làm sao, đang nghĩ xem còn có thể đi đâu tìm bà đồng.
Đang nghĩ ngợi, lại nghe tiếng khóc dần dần dừng lại.
Chú ấy lại đợi một lát, xác định tiếng khóc thật sự đã dừng, vội vàng vứt rìu chạy từ sân sau ra.
Kết quả vừa ra đến sân trước đã nhìn thấy con trai nhà mình vậy mà đang nằm sấp trên vai thanh niên trí thức Tống, còn vợ chú ấy và vợ đại đội trưởng thì mang vẻ mặt cầu xin nhìn người ta.
Trái tim Triệu Đức Phúc hung hăng run lên, lập tức nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Hoàng Lai Đệ nhìn thấy chú ấy, lập tức kéo người tới.
“Đồng chí Tống, cầu xin cô đấy, tôi và chồng tôi cùng đảm bảo, chuyện này chúng tôi nhất định sẽ giữ kín trong bụng, cầu xin cô cứu lấy Kim Bảo, thương xót cho đứa trẻ, nó lớn chừng này rồi mà chưa từng được ngủ một giấc trọn vẹn hu hu hu.”
Tống Diệu nhớ tới Tiểu Nhi Dạ Khốc Bất Chỉ Phù mà hệ thống vừa thưởng, chợt hiểu ra công dụng của nó.
Chuyện này nếu là trước kia cô thật đúng là hết cách, nhưng bây giờ...
Triệu Đức Phúc vẻ mặt ngơ ngác, lúc này mới phát hiện mình đã hiểu lầm.
Tống Diệu đã bắt đầu nói ra nỗi băn khoăn của mình.
“Cháu thì biết một loại bùa có thể làm giảm bớt tình trạng này của thằng bé, nhưng trong tay cháu không có giấy b.út vẽ bùa, bây giờ bên ngoài lại không kiếm được.
Nhưng thím yên tâm, Kim Bảo tối nay có thể ngủ một giấc trọn vẹn, ngày mai lúc thằng bé lại quấy khóc có thể qua tìm cháu.”
Tống Diệu vừa nãy đã thử qua, việc này dễ hơn nhiều so với việc kéo bạch khí vào cơ thể mình.
Hoàng Lai Đệ nào chịu như vậy, giống như lúc nào cũng có một con d.a.o treo trên đỉnh đầu Kim Bảo, thím ấy c.ắ.n môi liếc nhìn Triệu Đức Phúc một cái.
“Giấy b.út vẽ bùa...”
Cơ hàm Triệu Đức Phúc giật giật, c.ắ.n răng một cái.
“Giấy b.út tôi có thể kiếm được, ngày mai, ngày mai đi là có thể lấy về!”
Tống Diệu có chút bất ngờ nhìn chú ấy một cái, nhưng không nói thêm gì nhiều, trực tiếp nhận lời.
“Vậy chú cố gắng kiếm nhiều một chút, cách vẽ loại bùa này khá đặc biệt, ngay cả cháu cũng không nắm chắc lắm.”
Đợi Hoàng Lai Đệ trải giường xong, cô mới đặt Kim Bảo lên đó.
“Lấy chút nước ấm, lau tay chân và mặt cho đứa trẻ, thằng bé đã khóc mệt từ lâu rồi, động tác nhẹ nhàng một chút sẽ không tỉnh đâu, lau rửa sạch sẽ cũng có thể ngủ thoải mái hơn.”
“Dạ!”
Thấy đứa trẻ được đặt xuống thật sự không tỉnh, trái tim treo lơ lửng của hai vợ chồng cuối cùng cũng buông xuống.
Không còn đứa trẻ khóc lóc không ngừng, hai vợ chồng buổi tối cuối cùng cũng có thời gian dành cho riêng mình.
“Đồng chí Tống qua đây là có chuyện gì sao?”
Hoàng Lai Đệ liếc thấy cái bọc lớn trong sân, lúc này mới nhớ ra để hỏi.
Chưa đợi Tống Diệu lên tiếng, Dương Thải Hà đã kể lại sự việc cho thím ấy nghe một lượt.
Nghe nói Tống Diệu muốn tìm mình giúp may chăn ủ và áo bông, Hoàng Lai Đệ không nói hai lời trực tiếp nhận lời.
Người ta vừa giúp một việc lớn như vậy, thím ấy không thể làm ra chuyện từ chối được.
Thắp đèn dầu lên, Hoàng Lai Đệ đo đạc qua loa xấp vải.
“Chỗ vải này may đồ cháu cần là dư dả, thím thêm chút vải nữa, còn có thể may cho cháu một chiếc áo bông mỏng đấy!”
Tống Diệu nghe xong cười híp mắt: “Đâu cần thím thêm vải, trong tay cháu vẫn còn, ngày mai sẽ mang qua cùng luôn.”
Lại trò chuyện thêm vài câu rồi cùng Dương Thải Hà rời đi.
Thù lao cả hai bên đều không nhắc đến, giống như vừa nãy nhận lời vẽ bùa cho Kim Bảo cũng không nhắc đến thù lao vậy, chắc chắn sẽ không để đối phương chịu thiệt là được.
Tống Diệu và Dương Thải Hà chia tay ở ngã tư, đường ai nấy về nhà.
Bây giờ trời nóng, người trong thôn ngày nào cũng múc một chậu nước lớn để trong sân phơi nắng, phơi cả một ngày nước đều ấm lên.
Buổi tối dùng để tắm rửa là vừa vặn.
Cô về nhà thu chậu lớn vào không gian, sau đó vào bếp rồi lại lấy ra, đỡ tốn rất nhiều sức lực.
Tắm rửa xong, nhân lúc rảnh rỗi hong khô tóc, Tống Diệu lại lấy giấy bùa ra nghiên cứu.
Theo phương pháp hệ thống đưa ra, loại giấy bùa này ngoài việc cần dùng đến chu sa, quan trọng nhất chính là bạch khí.
Cô phải đưa bạch khí vào đầu b.út, để chúng ngoan ngoãn nghe lời, đi theo nét b.út vẽ bùa của mình.
Bùa vẽ ra như vậy đặc biệt hiệu nghiệm.
Luyện tập nhiều lần, Tống Diệu càng thêm thành thạo trong việc khống chế bạch khí, muốn rút ra một sợi nhỏ cỡ sợi tóc đã trở thành chuyện tương đối dễ dàng.
Nhưng muốn để đối phương ngoan ngoãn nghe lời đi theo nét b.út thì không đơn giản như vậy.
Tống Diệu lấy cuốn sổ giấy nháp của nguyên chủ từ trong không gian ra, lại lấy thêm một cây b.út chì, bắt đầu luyện tập lặp đi lặp lại.
Nhưng tỷ lệ thành công lại luôn rất thấp.
Đáng lý ra nguyên lý là giống nhau, không nên như vậy.
Tống Diệu không biết đã viết hỏng bao nhiêu tờ giấy, cô luôn cảm thấy vẫn có chỗ nào đó không đúng, dứt khoát vào trong không gian, tìm video giảng dạy của 《Thái Thượng Cảm Ứng Thiên》, lại xem đi xem lại nhiều lần.
Chẳng trách người xưa đều nói đọc sách trăm lần tự hiểu ý nghĩa, cô xem đi xem lại cùng một đoạn video giảng dạy, sau nhiều lần đắm chìm trong đó cũng có được những lĩnh ngộ mới.
Hắc khí trong không khí đại khái có thể hiểu là âm khí, trọc khí, suy bại chi khí, trong Huyền môn thích gọi là sát khí hoặc hối khí, hung khí.
Còn bạch khí thì là dương khí, thanh khí, sinh cơ chi khí, cũng chính là cát khí được Đạo gia gọi là "Khí".
Huyền môn cho rằng hắc bạch nhị khí là hai mặt của âm dương, cần phải tìm kiếm một sự cân bằng trong đó.
Bạch khí trong cơ thể con người dồi dào thì bách bệnh bất xâm, ngược lại hắc khí quá nhiều thì cần phải điều lý.