Đuổi theo đến Kinh Đô
Lý Khinh Mị nghe xong trong lòng trào dâng sự tuyệt vọng. Máy bay hôm nay bay mất rồi? Hôm nay cô không đi được Thành phố Kinh Đô rồi? Cô gần như sắp sụp đổ. Nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm qua Lý Khinh Mị hối hận không kịp. Rõ ràng biết Lục Thời Niên cố ý nói những lời đó để kích động cô, cô vậy mà lại còn tức giận. Nếu cô không rời đi, nếu cô luôn túc trực bên cạnh anh mặc kệ anh nói những lời khó nghe gì cô đều không để ý thì giờ phút này cô vẫn có thể ở bên cạnh Lục Thời Niên. Lý Khinh Mị hận không thể tự tát mình mấy cái. Cái tính khí thối tha này của cô tại sao lại không thể sửa đổi một chút chứ?
Ngồi trong phòng chờ máy bay Lý Khinh Mị nhìn những người xách hành lý chuẩn bị lên máy bay nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi xuống. Cô bắt buộc phải tìm được Lục Thời Niên bắt buộc phải ở lại bên cạnh anh. Ngồi trong phòng chờ máy bay rất lâu rất lâu sắc trời bên ngoài hoàn toàn tối đen Lý Khinh Mị mới thu dọn xong cảm xúc của mình. Cô lau đi nước mắt trên mặt tự nhủ với bản thân không sao ngày mai đến Thành phố Kinh Đô vẫn có thể tìm được Lục Thời Niên. Cô biết anh đã đến Bệnh viện thành phố ở Thành phố Kinh Đô, xuống máy bay cô trực tiếp bắt xe đến Bệnh viện thành phố ở Thành phố Kinh Đô là được rồi.
Đã là tám giờ tối rồi Lý Khinh Mị xách túi hành lý của mình đi đến nhà hàng của sân bay ăn chút đồ. Sau khi ăn xong tìm một vị trí tương đối khuất cô quyết định đợi ở đây đến ngày hôm sau. Nửa đêm phòng chờ máy bay không có mấy người cô một mình dựa vào góc tường nghỉ ngơi bóng dáng trông có chút cô đơn. Đêm nay Lý Khinh Mị căn bản không ngủ được. May mà nhân viên trong phòng chờ máy bay không đến đuổi cô nếu không cô đều không thể ở lại đây.
Sáng sớm hôm sau Lý Khinh Mị đợi nhân viên bán vé đi làm liền đến cửa sổ mua vé máy bay. Thời đại này người đi máy bay không nhiều Lý Khinh Mị rất dễ dàng mua được vé máy bay. Thời gian lên máy bay là vào khoảng hơn năm giờ chiều giống như ngày hôm qua. Cô vẫn cần phải đợi ở phòng chờ máy bay đến chiều. Nhìn thời gian trên vé máy bay trong lòng Lý Khinh Mị vừa sốt ruột lại vừa vô cùng bất đắc dĩ. Thành phố Kinh Đô cách bên này thật sự quá xa ngồi tàu hỏa e là phải mất hai ngày hai đêm. Từ Nam ra Bắc quãng đường hơn hai ngàn km ngồi tàu hỏa thật sự quá chậm. Nếu có đường sắt cao tốc cô hoàn toàn có thể ngồi đường sắt cao tốc qua đó chỉ tiếc là thời đại này không có đường sắt cao tốc.
Giờ phút này Lý Khinh Mị không biết là Lục Thời Niên đã khám bệnh ở Bệnh viện thành phố ở Thành phố Kinh Đô rồi. Bác sĩ chuyên khoa bên trong nói với anh vết thương ở chân của anh không thể chữa khỏi được nữa. Cả đời này anh đều không thể đi lại như người bình thường được nữa. Mẹ Lục nghe bác sĩ nói như vậy xong nhất thời liền khóc nấc lên. Ba Lục không tin ông hỏi bác sĩ: "Vết thương ở chân của con trai tôi thật sự không chữa khỏi được nữa sao?"
Bác sĩ cách lớp khẩu trang nói: "Trong nước chúng ta thì không được mọi người có thể ra nước ngoài xem thử."
Lục Thời Niên không nói gì nhưng ánh mắt của anh lại vô cùng lạc lõng. Mẹ Lục lau nước mắt hỏi anh: "Con trai hay là chúng ta ra nước ngoài xem thử? Mẹ và ba con đều có một số bạn bè làm ăn ở nước ngoài nếu con bằng lòng đi chúng ta sẽ đi liên lạc với bọn họ. Chỉ là chuyến đi ra nước ngoài này e là phải hơn nửa năm mới không về được. Bên phía Khinh Mị..."
Lục Thời Niên không suy nghĩ quá lâu anh nói: "Vậy thì ra nước ngoài đi. Mẹ trước khi chúng ta ra nước ngoài mẹ có thể giúp con một việc được không? Mẹ truyền lời về nói cả nhà chúng ta di dân ra nước ngoài rồi."
Mẹ Lục: "..." Lý Khinh Mị nếu nghe được những lời như vậy sẽ sụp đổ mất. "Con trai chúng ta đừng làm những chuyện tổn thương Khinh Mị nữa được không? Nước ngoài khá tiên tiến y thuật cũng khá tiên tiến chúng ta ra nước ngoài rồi nhất định có thể chữa khỏi vết thương ở chân cho con. Con không cần phải trốn tránh Khinh Mị như vậy à."
Lục Thời Niên: "Nếu không khỏi thì sao?" Đau dài không bằng đau ngắn. Chuyến đi ra nước ngoài này cũng không biết có thể chữa khỏi vết thương ở chân hay không cũng không biết khi nào mới có thể trở về. Nếu nửa năm có thể trở về thì vẫn còn tốt chỉ sợ mấy năm đều không về được chỉ sợ trở về rồi anh vẫn bị liệt. Cơ hội chữa khỏi vô cùng mong manh cớ sao phải làm vậy?
Mẹ Lục thở dài một tiếng: "Được bây giờ mẹ sẽ đi gọi điện thoại." Ở Bệnh viện thành phố một lát cả nhà tìm một khách sạn gần đó để nhận phòng tiện thể chuẩn bị thủ tục ra nước ngoài. Còn về bên phía Thành phố Cảnh Dương bọn họ sẽ không về nữa. Những thứ cần mang đều đã mang theo rồi làm xong thủ tục liền mua vé máy bay ra nước ngoài.
Lý Khinh Mị đến Thành phố Kinh Đô vào buổi tối. Xuống máy bay cô mua một tấm bản đồ ở sạp báo gần đó. Lúc tìm một quán cơm để ăn cơm cô vừa ăn cơm vừa xem bản đồ. Từ sân bay bên này đến Bệnh viện thành phố ở Thành phố Kinh Đô còn khoảng ba bốn mươi km đường. May mà không tính là quá xa bắt xe là có thể đến được. Từ quán cơm đi ra Lý Khinh Mị lại không bắt được xe. Thật sự hết cách Lý Khinh Mị đành xách túi hành lý tìm một nhà nghỉ trông có vẻ đàng hoàng ở gần đó để nhận phòng. Lục Thời Niên chuyển viện đến Bệnh viện thành phố ở Thành phố Kinh Đô vào hôm kia. Hôm qua anh chắc là đã đến bệnh viện khám bệnh rồi. Khó khăn lắm mới đến được bên này Lục Thời Niên không thể ở lại bên này hai ba ngày rồi rời đi được. Hôm qua không được ngủ ngon giấc sau khi vào nhà nghỉ cô vừa mệt vừa buồn ngủ. Cài then cửa phòng nhà nghỉ lại Lý Khinh Mị lại kiểm tra độ an toàn của căn phòng xác định không có ai có thể vào được cô tắm rửa một cái lại giặt sạch bộ quần áo bẩn vừa thay ra tiện thể phơi lên sau đó liền leo lên giường đi ngủ.