Xuyên Tới Thập Niên 50 Xây Dựng Tổ Ấm

Chương 102: Sau Này Anh Chuyên Ở Nhà Giặt Giũ,...

Cuối cùng cũng gặp được Khương Dung, Hồng Tư Phi cười nói đùa: “Muốn gặp cô một lần thật không dễ.”

Mỗi lần lấy bản thảo của Khương Dung đều do Hồng Tư Phi trực tiếp đến, hai người gặp nhau còn cùng trao đổi những chỗ cần sửa trong bản thảo, hoặc nội dung cho lần viết tiếp theo.

Qua lại nhiều lần, họ đã trở nên rất thân quen.

Khương Dung cũng cười đáp: “Biết đủ đi, ít nhất không để cô phải thúc giục bản thảo.”

Hồng Tư Phi nghĩ đến các biên tập viên phụ trách những chuyên mục khác trong ban biên tập, trong lòng không khỏi đồng cảm. Việc thúc bản thảo thật sự không dễ, có người muốn lấy bản thảo đúng hạn còn phải chạy đến quê của tác giả ở nơi khác, ở lại đó một thời gian dài trong nhà trọ.

Thậm chí có người trực tiếp thuê nhà gần chỗ tác giả để bám sát, ngày nào cũng thúc giục, vậy mà vẫn có lúc bị lỡ hẹn.

So với họ, cô ấy may mắn hơn nhiều, mỗi lần đến đều có thể nhận được bản thảo đã hoàn thành. Hơn nữa, những chỗ cần sửa trong bản thảo Khương Dung nộp lên bây giờ cũng không nhiều.

Trước đây có chỗ cần chỉnh sửa chủ yếu là do cô chưa có kinh nghiệm gửi bài, nhưng những lỗi đã từng xuất hiện, Khương Dung sẽ không để lặp lại lần thứ hai. Sau vài lần như vậy, bản thảo của cô gần như có thể dùng ngay khi nộp lên.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Hơn nữa, điều khiến Hồng Tư Phi bất ngờ hơn là, lần này Khương Dung đưa cho cô ấy một lúc tám kỳ, đủ dùng trong hai tháng.

Hồng Tư Phi kinh ngạc đến mức không biết nói gì: “Đây là cô viết vào cuối t.h.a.i kỳ, hay trong thời gian ở cữ? Trời ơi, cô thật quá lợi hại, sức lực quá dồi dào!”

Khương Dung chỉ cười mà không giải thích. Cô đã viết xong cả cuốn, để người khác hiểu lầm cũng không sao.

“Chúng ta không có cách liên lạc kịp thời, nếu cứ để cô chạy đi chạy lại uổng công, tôi cũng thấy ngại, chi bằng đưa trước bản thảo cho cô.”

Hồng Tư Phi ngạc nhiên hỏi: “Cô lại sắp chuyển đi nơi khác à?”

“Cũng không phải,” Khương Dung giải thích, “Tôi chỉ ở bên gia thuộc viện này đến khi hết kỳ nghỉ t.h.a.i sản, chắc còn chưa đến bốn mươi ngày, sau đó phải quay về nhà máy làm việc, lúc đó nhất định sẽ chuyển về ngõ Lợi Thị.

Chỉ là tôi không xác định được chính xác ngày chuyển về, lỡ đến lúc gần chuyển lại thay đổi kế hoạch mà không kịp báo cho cô, chẳng phải khiến cô đi một chuyến uổng công sao?”

Đơn vị ở ngoại ô cách trung tâm thành phố khá xa, đi lại một chuyến cũng không dễ.

Đưa trước bản thảo vừa tiện cho người khác, vừa tránh gây phiền phức, Khương Dung cảm thấy như vậy là hợp lý.

Còn về phí bản thảo, tòa soạn là đơn vị nhà nước, sẽ không đến mức nợ.

Hồng Tư Phi vui vẻ mang bản thảo về, giao cho tổng biên tập thẩm duyệt. Sau khi thông qua nội bộ, tiền nhuận b.út sẽ được gửi qua bưu điện trực tiếp cho Khương Dung.

Như vậy cũng tránh cho Hồng Tư Phi phải đi thêm một chuyến.

Thời gian cung cấp bản thảo lần sau cũng đã được thống nhất, dự định vào khoảng một tháng rưỡi sau.

Khi đó cũng sắp sang xuân.

Khương Dung lật lịch, thấy bây giờ đã là cuối tháng một, còn hai tuần nữa là đến Tết.

Cô chợt nhận ra thời gian trôi qua thật nhanh, ngoảnh lại, bản thân đã có một gia đình thực sự ở đây.

Ấm nước trên bếp lò phát ra tiếng sôi lục bục, đứa bé đang ngủ trên ghế sofa, xung quanh được gối bao lại, bỗng theo tiếng nước mà ư ử mấy tiếng.

Khương Dung bước đến sờ tã, không thấy ướt cũng không bẩn.

Cô vừa định bế con lên thì cửa phòng khách mở ra, rồi nhanh ch.óng được đóng lại, ngăn luồng gió lạnh bên ngoài.

“Với tần suất ư ử thế này, chắc chắn là đói rồi,” Trọng Diệp Nhiên mang cơm trưa về, nghe tiếng liền nói.

Quả nhiên, sau khi Khương Dung bế con lên, đứa bé liền dụi vào n.g.ự.c cô, rõ ràng là đói thật.

Trước đây phần lớn việc chăm con đều do Trọng Diệp Nhiên đảm nhận, nhiệm vụ chính của Khương Dung là nghỉ ngơi, nên cô mới bắt đầu tự chăm sóc, vẫn chưa kịp nắm được quy luật ăn, uống, bài tiết của con.

Nhưng người cha này đã tự mình tổng kết xong, cô cũng đỡ được không ít công sức, chỉ cần dựa theo đó là được.

Khương Dung vừa vén áo cho con b.ú, vừa hỏi: “Vậy khi nó ị thì ư ử thế nào?”

“Nó đi tiểu với đi ị, tiếng ư ử khác nhau, muốn uống sữa với muốn uống nước cũng khác nhau, để anh biểu diễn cho em xem.” Nói xong, anh thật sự làm ra vẻ nghiêm túc biểu diễn.

Chọc cho Khương Dung cười đến run cả người: “Để lính dưới quyền anh thấy cảnh này, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt cằm.”

Trọng Diệp Nhiên không để ý: “Họ không có cơ hội thấy đâu.”

Anh đứng trước bếp lò hơ tay cho ấm, xua tan cái lạnh trên người, rồi lại bước đến trêu con.

Đứa bé đang chăm chú b.ú sữa, b.ú đến đỏ bừng cả mặt, càng nhìn càng đáng yêu. Anh chọc nhẹ vào má, nó liền vung tay gạt đi, chọc thêm thì giận, hai chân nhỏ đạp loạn muốn đá người.

Mũi còn hừ hừ phản đối, lúc này ông bố mới chịu dừng lại, chuyển sang chuyện khác.

“Anh đã bàn với lãnh đạo cũ và dì Chu rồi, năm nay con còn nhỏ, đưa ra ngoài dễ bị bệnh, sức khỏe của em cũng không chịu được gió lạnh, nên bữa cơm tất niên anh sẽ qua đó ăn một bữa là được, thời gian cũng đổi sang trước giao thừa.”

Đêm giao thừa anh phải ở đơn vị, ăn cùng mọi người trong trung đoàn, may là buổi tối vẫn có thể về, bữa cơm đoàn viên của gia đình sẽ để vào buổi tối.

Trước đây chỉ có hai người, ăn thế nào, ăn lúc nào cũng được, họ cũng không quá coi trọng nghi thức, bởi tình cảm tốt, ngày nào cũng giống như đang ăn Tết.

Có con rồi, thấy con cái của người khác đều mong chờ Tết, họ cũng dần bắt đầu coi trọng những ngày lễ.

Nhân lúc đứa bé còn nhỏ chưa có ký ức, năm nay vừa hay có thể thử xem làm thế nào để ngày lễ có không khí mà người lớn lại không quá mệt.

Họ cũng phải dần thích nghi với việc trong nhà có thêm một người, không thể như trước kia chỉ có hai người, tùy ý lấy đồ từ túi hệ thống ra.

Sau khi đứa bé bắt đầu có nhận thức, mỗi món đồ trong nhà đều phải có nguồn gốc rõ ràng.

Nghĩ đến điều này, Khương Dung lại thấy may mắn vì nơi làm việc của cô và Trọng Diệp Nhiên không cùng một chỗ, nếu không sẽ còn phiền phức hơn.

Trước đây từng cảm thấy phải sống xa nhau trong ngày làm việc là một khuyết điểm, bây giờ ngược lại lại trở thành ưu điểm.

Một số thứ không mua được ở khu vực ngõ Lợi Thị, có thể để anh mang về khi nghỉ phép.

Trước Tết, hai người đã lên kế hoạch rất nhiều, đến khi thực hiện mới nhận ra, chỉ cần trong nhà ít người, dù tuân theo đầy đủ các phong tục truyền thống, thực ra cũng không hề mệt.

Huống hồ đây là thời đại mới, cũng không khuyến khích những nghi thức cũ rườm rà.

Một số phong tục nếu thực hiện quá cầu kỳ, trong mắt người khác ngược lại lại trở nên kỳ lạ, vì vậy hai người họ chỉ lén lút làm thử, làm xong mới phát hiện đúng là tự chuốc thêm phiền phức!

Ở quê ăn Tết thế nào Khương Dung không rõ, nhưng ở thành phố, những gia đình ít người thường chỉ cần ăn một bữa cơm đoàn viên, đốt pháo, đi thăm họ hàng, vậy là coi như Tết đã qua.

Còn những gia đình đông họ hàng thì lại khác, phương diện này sẽ phiền phức hơn nhiều.

Họ âm thầm quan sát và nhận ra, những gia đình mệt nhất dịp Tết chính là những nhà đông người, lại có nhiều họ hàng.

Những gia đình như vậy phải chuẩn bị rất nhiều thứ từ sớm, nếu điều kiện kinh tế không khá giả, người lớn trong nhà sẽ đặc biệt vất vả, đến mức trong dịp Tết dễ xảy ra mâu thuẫn, nóng giận. Nhưng nếu kinh tế tốt thì lại là một cảnh tượng khác.

Mà gia đình họ vừa hay thuộc kiểu ít người, họ hàng cũng không nhiều, sau này ăn Tết cũng chỉ thêm một việc là làm đồ ăn ngon cho con.

Điều này đối với Trọng Diệp Nhiên mà nói lại vô cùng đơn giản, thậm chí ngày thường có thời gian anh cũng có thể làm, dù sao nhà họ chỉ có một đứa con.

Trước Tết, Đổng Phượng Vân giúp Khương Dung nhận phúc lợi Tết của nhà máy rồi tranh thủ mang đến cho cô.

Với tư cách là chủ nhiệm phân xưởng, phần phúc lợi cô nhận được khá nhiều.

Khương Dung nghĩ, cho dù sau này không còn phần thưởng của Hệ Thống, chỉ riêng những thứ cô và Trọng Diệp Nhiên nhận được vào dịp Tết, cũng đủ để có một cái Tết sung túc.

Đổng Phượng Vân mang đồ đến, đồng thời còn đem theo một tin tốt.

“Dì, trước Tết nhà máy tổ chức đại hội biểu dương công nhân, xưởng trưởng bảo tôi tiện thể hỏi dì có thời gian tham dự không. Bà ấy nói lần này sẽ tổ chức luôn lễ tuyên thệ vào Đảng cho lứa công nhân mới, nếu dì có thể đi thì sẽ báo tên dì lên, nếu sức khỏe chưa hồi phục không đi được thì phải đợi đợt sau.”

Đổng Phượng Vân chỉ hiểu theo nghĩa bề mặt, thật sự cho rằng xưởng trưởng chỉ đơn giản hỏi ý kiến, lần này không được thì lần sau cũng không sao.

Nhưng Khương Dung lại nghe ra hàm ý chưa nói hết, hiểu rõ ý nghĩa của buổi lễ này.

Sau khi tham gia nghi lễ, chuyện thăng chức của cô rất có thể sẽ chính thức được đưa vào quy trình.

Đừng nói bây giờ sức khỏe cô đã hoàn toàn hồi phục, cho dù không có Hệ Thống giúp đỡ, từng trải qua khó sinh, vết thương chưa lành hẳn, cô cũng sẽ c.ắ.n răng đi tham gia.

Khương Dung biết ơn nghề thêu đã mang lại cho mình rất nhiều lợi ích.

Nhưng từ trước đến nay cô vẫn không thích công việc này, dù hiện tại nó đem lại nhiều thứ, cô chỉ biết ơn chứ không vì thế mà thay đổi cảm nhận.

Không thích vẫn là không thích, điều đó rất khó thay đổi.

Mục tiêu của cô luôn là lợi dụng nó để thoát khỏi nó, hướng tới vị trí quản lý.

Chủ nhiệm phân xưởng tuy cũng được xem là quản lý, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tách khỏi việc trực tiếp làm, gặp nhiệm vụ khó vẫn phải tự mình ra tay.

Tuy nhiên, Khương Dung đã sớm đào tạo cho nhà máy những nhân lực kỹ thuật đủ khả năng đảm nhận vai trò cố vấn, giải quyết các vấn đề khó.

Chỉ là vì cô vẫn còn đó, mỗi khi gặp vấn đề họ đều vô thức tìm đến cô, dần hình thành thói quen dựa dẫm, mãi không thể tự mình xử lý triệt để, như vậy thì sẽ không bao giờ trưởng thành.

Họ sớm muộn cũng phải tự bước ra bước đầu tiên.

Khương Dung cũng cảm thấy đã đến lúc mình nên nhường lại vị trí.

Nếu có thể ngồi lên vị trí trưởng khoa Sản xuất, cô sẽ từ bỏ chức cố vấn kỹ thuật kiêm nhiệm.

Chỉ khi trở thành trưởng khoa Sản xuất, mới thực sự bước vào tầng lớp quản lý, có cơ hội tiến xa hơn.

Vài ngày sau, đại hội biểu dương công nhân diễn ra trong không khí bình lặng. Những người được khen thưởng vui mừng hớn hở, còn những người không được thì không khỏi ghen tị.

Phần lớn công nhân vẫn đang bàn tán về việc bình chọn danh hiệu và phúc lợi Tết của nhà máy.

Còn trong khi họ không hề hay biết, sự thay đổi ở tầng lớp quản lý đã âm thầm bắt đầu.

Đến Tết.

Đôi vợ chồng trẻ lần đầu làm cha mẹ đôi khi lo lắng quá mức, lại thỉnh thoảng có những lúc hành xử trẻ con. Sau một hồi tự làm mình bận rộn, họ mới phát hiện điều mệt nhất thực ra lại là những buổi xã giao ngày Tết.

Nhưng năm nay, Trọng Diệp Nhiên lấy lý do con còn quá nhỏ, vợ vừa hết cữ, trong nhà không có người lớn giúp đỡ, đã từ chối không ít lời mời.

Họ chỉ tụ tập nhỏ với những người thân thiết, trừ đi những chuyện tự mình bày ra, cái Tết này trôi qua vô cùng nhẹ nhàng.

Sau Tết.

Ngày trước khi đi làm lại, Trọng Diệp Nhiên bế con, cùng Khương Dung cảm thán: “Nếu năm nào cũng có thể nhẹ nhàng như vậy thì tốt biết mấy.”

Tửu lượng của anh không tệ, nhưng thật sự không thích uống rượu.

Trong hoàn cảnh hiện tại, người ta vẫn cho rằng hút t.h.u.ố.c uống rượu mới là đàn ông thực thụ, t.ửu lượng càng cao càng có thể diện. Vì không thích hút t.h.u.ố.c, anh đã không ít lần bị người khác sau lưng nói là không hòa đồng. Nếu lại không uống rượu, việc hòa nhập càng khó hơn, dù bất đắc dĩ nhưng cũng khó thay đổi.

Anh lải nhải với Khương Dung một hồi, rồi nói: “Anh thật sự muốn nghỉ hưu ngay bây giờ.”

Khương Dung cười trêu: “Vậy anh nghỉ hưu sớm đi, sau này ở nhà giặt giũ, nấu cơm, trông con, em đi lo sự nghiệp, chắc chắn không để hai cha con anh đói.”

“Vậy không được,” Trọng Diệp Nhiên lập tức phản đối, “con gái chúng ta còn nhỏ như vậy, anh vừa nghỉ hưu là thành người hết thời, lỡ sau này con cần đến anh thì sao? Hơn nữa bây giờ anh mà dám đề nghị nghỉ hưu, lãnh đạo cũ chắc sẽ lập tức xử anh.”

Khương Dung nghe ra ý tứ trong lời anh, hỏi: “Hôm đó anh đến nhà lãnh đạo cũ ăn cơm, ông ấy nói gì với anh rồi?”

Trọng Diệp Nhiên tiến lại gần, hôn cô một cái rồi cười: “Không hổ là vợ anh, thông minh thật!”

“Công việc của anh sắp điều động à?” Khương Dung biết trong thời gian ngắn anh khó có cơ hội thăng chức, trừ khi nhận nhiệm vụ ở vùng xa xôi, điều kiện khắc nghiệt.

Trước đây sau khi từ chiến trường trở về, anh từng có cơ hội được điều đến nơi khác với điều kiện không quá tốt nhưng chức vụ cao hơn. Nhưng vì muốn ở gần Khương Dung, anh đã từ chối, chọn đến đây, nên chức vụ cũng không thể tăng.

Nếu không phải thăng chức, vậy chỉ còn khả năng điều động.

“Không phải,” Trọng Diệp Nhiên nói thẳng, “ông ấy nói năm nay có một cơ hội đi học nâng cao, hỏi anh có muốn đi không. Nếu đi, phải tạm gác công việc trong trung đoàn, chuyên tâm học tập.”

“Là học viện quân sự?” Khương Dung hỏi.

“Có thể, nhưng chưa chắc. Lãnh đạo cũ chỉ tiết lộ như vậy, còn chưa quyết định chính thức, chỉ biết chắc là phải học mấy năm đại học.” Chính anh cũng không ngờ, chuyện học đại học lại rơi vào lúc này.

Coi như không uổng ba năm cấp ba vất vả.

Khương Dung nghe mà không khỏi ghen tị: “Sao đơn vị của em lại không có cơ hội như vậy.”

Trọng Diệp Nhiên suy nghĩ một lúc rồi nói: “Em cứ tiếp tục học trường bổ túc, học đến khi tốt nghiệp cấp ba, sau này sẽ có cơ hội.”