Tô Mộc Lam đáp lời: "Củ cải viên sẽ được giữ lại, đợi đến khi dọn món, mới trút vào bát. Vốn dĩ củ cải viên xốp giòn, nếu ngâm lâu trong canh sẽ dễ mềm nhũn, mất đi vị ngon nguyên bản."

"Ừm." Phùng thị khẽ gật đầu, bưng chiếc sàng đựng củ cải viên đến đặt lên thớt.

Nhìn những viên củ cải vàng ruộm, óng ả, lại thơm lừng, nàng tùy tay nhặt vài viên bỏ vào miệng.

Bên ngoài giòn tan, bên trong mềm mịn, vừa c.ắ.n một miếng đã cảm nhận được hương thơm nồng nàn của củ cải, nhưng tuyệt nhiên không hề có mùi hăng ngái khó chịu.

"Ngon tuyệt." Phùng thị ăn củ cải viên, lời nói hàm hồ chưa rõ.

Đợi đến khi tất cả củ cải viên trong miệng đều nuốt trôi xuống bụng, nàng bấy giờ mới ngước mắt, nhìn chằm chằm Tô Mộc Lam mà hỏi: "Ngươi nói xem, vì sao đến món củ cải viên này, ngươi cũng có thể chế biến thành mỹ vị đến thế?"

Tô Mộc Lam cười nói: "Khi chiên củ cải viên, trước tiên cần ướp chút muối cùng gia vị, một là để hút bớt nước, hai là để xua đi mùi hăng nồng vốn có của củ cải trắng. Sau đó để sợi củ cải mềm hơn một chút, vo thành viên, đến khi nhào bột mì thì trộn thêm chút đậu xanh nghiền vào."

Nàng tiếp lời: "Cho thêm đậu xanh sẽ tạo mùi thơm đặc trưng của đậu, vỏ ngoài cũng càng thêm xốp giòn, khi thưởng thức sẽ cảm thấy càng thêm mỹ vị. Củ cải trắng vo viên được chiên như thế này cũng sẽ không dễ nát vụn như những món thông thường, dùng làm viên canh cũng dễ uống."

"Vậy hôm nào ta cũng phải thử một lần mới được." Phùng thị cười tít cả mắt.

Quả nhiên, mỗi lần nàng trò chuyện với Tô Mộc Lam, đều luôn lĩnh hội được chút ít kinh nghiệm.

Tô Mộc Lam nhìn Phùng thị, nở nụ cười rạng rỡ trên môi.

Phùng thị này quả là một người nồng hậu, hôm nay đến giúp nàng nấu cơm không chỉ vậy, còn mang theo cả chè lá và dầu hạt cải đến. Chẳng cần nghĩ cũng biết, e là nàng ấy sợ nhà ta thiếu thốn chè lá cùng dầu, nên mới viện cớ mà mang đến.

Người thẳng thắn như vậy, một khi đã coi ai là bằng hữu, liền đối đãi thật tâm, bây giờ là như thế.

Phùng thị như vậy khiến lòng Tô Mộc Lam cảm thấy vô cùng ấm áp, nàng càng cảm thấy dù mình không thể đáp đền gấp mười lần, thì cũng phải trả lại một phần mới thỏa đáng, như vậy mới không phụ tấm lòng chân thật của Phùng thị.

Về phần cách thức báo đáp, đương nhiên là --- phải làm những món ngon đúng sở thích của nàng ấy rồi!

Tô Mộc Lam bắt đầu thầm tính xem nên làm những món nào để tặng riêng cho nhà Phùng thị.

Trong nhà bếp, tiếng củi cháy lách tách, đồ ăn trong nồi sôi sùng sục, bốc khói nghi ngút, mùi thơm thuận theo khí nóng mà bay ra, xộc thẳng vào khứu giác.

Tô Mộc Lam mở nắp nồi ra, dùng vá múc đồ ăn ra, lại điều chỉnh ngọn lửa nhỏ lại một chút, để món ăn tiếp tục hầm.

Đồ ăn được hầm trên lò, Tô Mộc Lam cũng không hề ngơi tay, lại nhóm thêm một bếp lò khác, đặt thêm một cái bếp con, dùng chiếc chảo đúc từ gang để tráng những chiếc bánh ngô dày dặn, chiên vàng ruộm hai mặt.

Tô Mộc Lam cán bột, Phùng thị ở một bên giúp trở bánh ngô. Kỹ thuật của cả hai đều điêu luyện, phối hợp cũng vô cùng ăn ý.

Trong nhà bếp bận rộn, bên ngoài cũng tấp nập không kém, khí thế hừng hực.

Bạch Kim Bắc cũng ở trong đó, cầm viên gạch xanh kia căn chuẩn kẽ hở, trét hồ, rồi dùng b.úa gõ nhẹ cho viên gạch cố định, lại dùng vải ẩm lau sạch phần hồ dư thừa, bảo đảm cho kẽ gạch được sạch sẽ vuông vức.

Xây một viên gạch trông có hơi đơn giản, chỉ là xây từng viên từng viên thế này, tích tiểu thành đại, càng xây thì tường càng cao, chẳng mấy chốc cánh tay đã mỏi nhừ, sau một thời gian dài, cánh tay tất yếu sẽ có chút khó chịu.

Phàm là ngày thường, Bạch Kim Bắc vốn ít khi động tay vào những việc chân tay lặt vặt như thế này. Chỉ trong chốc lát, hắn đã cảm thấy cánh tay đau nhức rã rời, cả tấm lưng cũng khó chịu khôn tả.

Chương 196 - Xuyên Về Cổ Đại, Mẹ Kế Làm Nông Nuôi Con Chồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia