Thế nhưng, Bạch Hữu Quang lại cảm thấy nếu có thể giúp thì chỉ là tình làng nghĩa xóm, bản thân cũng không có nghĩa vụ phải ra tay.

Hắn phảng phất đã quên khuấy ân tình Bạch Thạch Đường từng cứu Nhị Hổ.

Trong một thoáng, Lưu thị chợt cảm thấy kẻ đứng trước mặt mình nào phải Bạch Hữu Quang, mà chính là Hàn thị kia vậy.

Đặc biệt là dáng vẻ Bạch Hữu Quang khẽ nhướng mày khi nói chuyện, giống hệt như đúc từ một khuôn với Hàn thị.

Lưu thị vô cùng kinh ngạc, vì thế há hốc miệng, một lúc lâu sau vẫn chẳng thể khép lại được.

Hình như nhìn thấy bộ dạng của Lưu thị như vậy nên Bạch Hữu Quang cũng cảm thấy đôi chút hồ nghi, liền bước đến trước mặt, nói: "Ta biết ngươi là người tốt bụng, nhưng có những chuyện làm cốt ở vừa phải là được rồi, chẳng cần phải nhiệt tình quá đỗi như vậy."

"Ta cũng biết ngươi không hợp ý mẫu thân cho lắm, nhưng dù sao mẫu thân cũng là đấng sinh thành của ta, là mẹ chồng của ngươi, là một người con dâu cũng nên nhường nhịn một chút. Ngươi gả về đây lâu như vậy, mẫu thân trước giờ chưa từng nặng lời hoặc động thủ với ngươi hay sao?"

"Cuộc sống có đôi khi chẳng thể nào vẹn toàn mọi lẽ, ngươi hãy nhìn vào tình cảnh của Mạnh thị mà suy ngẫm, cuộc sống của ngươi cũng coi như là không tệ, so với nàng ta còn tốt hơn nhiều."

Lưu thị nhìn Bạch Hữu Quang, một lúc lâu sau mới khép miệng lại, cúi đầu không nói thêm một câu nào nữa.

Bạch Hữu Quang lại tưởng Lưu thị đã nghe hiểu được, bèn nói: "Sinh hoạt tốt thì việc gì cũng sẽ tốt lên, mau đi nấu cơm đi. Mẫu thân nói buổi tối muốn dùng bánh canh, còn dặn phải thêm rau chân vịt vào."

"Đúng rồi, mẫu thân nói rau chân vịt phải để cả gốc bỏ vào. Gốc rễ của chúng nào phải không thể dùng, chỉ cần rửa sạch sẽ rồi bỏ vào. Nếu cứ nhặt từng lá từng cọng e rằng chẳng những phiền phức, mà còn lãng phí đi biết bao phần có thể dùng được."

Thấy Lưu thị vẫn còn ngẩn ngơ đứng lặng tại chỗ, Bạch Hữu Quang thúc giục: "Được rồi, mau đi nấu cơm đi, lát nữa bọn trẻ chơi xong chạy về nhà chắc chắn cũng sẽ đói bụng."

Lúc này Lưu thị mới hoàn hồn trở lại, "À" một tiếng, cầm rổ trúc lên rồi đi về phía phòng bếp.

"Này, ngươi không đi hái một ít rau chân vịt về trước sao?" Bạch Hữu Quang nhắc nhở.

Vừa rồi Lưu thị đi xuống ruộng hái một giỏ rau chân vịt đều đã mang biếu nhà Tô Mộc Lam rồi.

"À, đúng, ta phải đi hái rau chân vịt." Lưu thị cầm rổ trúc, đi ra ngoài.

Có lẽ vì quá đỗi vội vàng, bước chân nàng loạng choạng, suýt chút nữa thì ngã.

"Đi chậm một chút, đừng ngã đấy." Bạch Hữu Quang hô một tiếng, sau đó thấy Lưu thị đã đi xa mới khẽ lắc đầu.

Kẻ này đã lớn đến nhường ấy rồi mà đi đứng vẫn cứ vụng về, thật chẳng biết phải nói thế nào cho phải nữa. Làm việc gì cũng hệt như trẻ con, cứ khư khư theo ý mình, quả thật chẳng hay ho chút nào, cần phải sửa đổi mới phải.

Bạch Hữu Quang cúi gằm mặt, đoạn lại nghiền ngẫm mấy tấm ván gỗ, toan tính xem phải chế tác bàn ghế như thế nào cho khéo léo.

Sáng sớm, Tô Mộc Lam đã thức giấc, dùng bữa sáng xong liền dắt lũ trẻ ra đồng làm lụng.

Mấy ngày nay bận rộn việc nhà, nên cỏ dại ngoài ruộng đã mọc rậm rạp thêm một tầng.

Song may mắn thay, những ngày qua trời đều quang đãng, nắng ngọ tuy có chút gay gắt, nhưng dù cỏ có mọc thêm thì cũng không nhiều nhặn gì, lại chưa mọc cao, dọn dẹp cũng chẳng mấy khó khăn.

Năm người hăng say làm lụng trên đồng, tới gần ngọ mới về nhà dùng bữa.

Đến buổi chiều, nhân lúc mọi người đang ở nhà dùng bữa, Tô Mộc Lam sàng một chuyến sang thôn Trương Gia, tìm Trương Môn Nghĩa để mua dê nhũ.

Để tránh sau này công việc chồng chất, nàng quyết định sớm sửa soạn các món ăn, cũng sớm tìm Ngô Trác Viễn và Ngụy thị để thương thảo giá cả cùng lượng tiêu thụ,...…

Hôm nay, Tô Mộc Lam muốn mua hai đồng dê nhũ, bởi thế nàng mang tặng Trương Môn Nghĩa một vài món quà vặt như Giang Mễ cùng bắp rang.

Trương Môn Nghĩa môi nhếch lên, cười không ngớt: "Ta đang thèm mấy món này đây, vừa vặn ngươi đã mang tới rồi. Tới mua dê nhũ sao? Vậy nàng..."

"Không được, nàng ở bên ngoài chờ chốc lát trước đi."

Chương 211 - Xuyên Về Cổ Đại, Mẹ Kế Làm Nông Nuôi Con Chồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia