Sau đó, nàng tính xào cần tây với đậu khô, miến cùng rau chân vịt, trộn thêm lạc rang và gà kho mới mua, ăn cùng cơm nóng là đã thành một bữa ngon lành.
Tô Mộc Lam đang tính toán nguyên liệu thì thấy Bạch Thạch Đường bước vào, nàng cười nói: "Vừa đúng lúc, chàng giúp ta lấy chút miến lại đây đi…"
Làm miến cần đun nước sôi cho mềm sợi.
Bạch Thạch Đường không đáp lời, chỉ tiến đến trước mặt Tô Mộc Lam, vươn tay cầm lấy con d.a.o trong tay nàng.
"Ôi, chàng…."
Tô Mộc Lam còn chưa thốt ra hết ba chữ "Làm gì thế" thì đã thấy Bạch Thạch Đường lại vươn tay cởi tạp dề trên người nàng xuống, sau đó tự buộc vào người hắn, rồi tiếp tục cầm d.a.o thái miếng thịt ba chỉ kia thành từng lát mỏng.
"Ta đã pha trà rồi, nàng đi uống trà đi, bữa cơm trưa cứ để ta làm là được."
Tô Mộc Lam hơi sửng sốt.
Đây là… tình huống gì vậy?
Nàng và Bạch Thạch Đường cùng nhau vun vén cuộc sống, rất nhiều việc trong nhà thường luân phiên nhau làm, ví dụ như nấu cơm cũng vậy, hoặc là người này giúp một tay người kia.
Nếu thỉnh thoảng có ai quá bận rộn hoặc trong người không khỏe, người còn lại cũng sẽ chủ động giúp đỡ nhiều hơn.
Nhưng vừa rồi Bạch Thạch Đường lại cố ý muốn giành làm, hơn nữa còn vội vã muốn nàng đi nghỉ ngơi, xét thế nào cũng thấy có gì đó không bình thường cho lắm.
Chẳng lẽ vừa rồi bọn nhỏ thảo luận chuyện Trương thị khiến Bạch Thạch Đường cảm thấy hai năm nay nàng chăm sóc bọn nhỏ quá vất vả rồi?
Tô Mộc Lam khẽ lắc đầu, nhỏ giọng cười.
Bạch Thạch Đường thật là….
Nếu Bạch Thạch Đường đã bảo nàng đi nghỉ ngơi thì Tô Mộc Lam cũng không từ chối nữa, liền ra sân uống trà giải khát.
Bọn nhỏ vừa rồi đã giúp rửa sạch nguyên liệu, cũng đã dọn xong bàn ghế, bây giờ đang nhân lúc rảnh rỗi mà cầm bảng cát luyện chữ.
Đi ra ngoài chơi đến tận giữa trưa nên các bài tập mà tiên sinh giao cho vẫn chưa hoàn thành.
Hơn nữa, Bạch Mễ Đậu sắp đi thi rồi nên mấy đứa cũng không muốn quấy rầy cậu bé ôn thi, bèn dứt khoát học cùng nhau luôn.
Tô Mộc Lam thấy thế cũng không ngăn cản, chỉ là đun thêm một ấm nước để pha chút nước mật ong cho bọn nhỏ, làm dịu cổ họng trong những ngày xuân nóng nực này.
Bữa tối cũng là do Bạch Thạch Đường làm.
Bánh hành, cháo gạo, đậu phụ khô trộn rau, nấm xào thịt ăn cùng bắp cải muối cay và rau cải sợi muối.
Món ăn tuy có phần giản dị nhưng hương vị đều được bọn trẻ nhất trí khen ngợi.
Hôm sau, Tô Mộc Lam liền bắt đầu thu dọn đồ vật từ sớm cho hai cha con Bạch Thạch Đường và Bạch Mễ Đậu.
Ngày rằm, cũng chính là ngày mai, cuộc thi sẽ bắt đầu, cho nên chiều nay phải đến quán trọ trước để sắp xếp mọi việc.
Phải qua đêm trong quán trọ tại huyện thành, mà ở nhà vẫn còn mấy đứa nhỏ nên cả gia đình sau khi thương lượng một chút đã quyết định chỉ để Bạch Thạch Đường đưa Bạch Mễ Đậu đi thi.
Còn bên Bạch Vĩnh Hòa thì do Bạch Kim Bắc đưa đi, tuy không ở cùng một quán trọ với Bạch Mễ Đậu nhưng cách đó cũng không xa lắm, hai nhà thương lượng là sau khi dùng cơm trưa thì cùng nhau đi, cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.
Mà kỳ thi lần này diễn ra trong một ngày, nhanh nhất cũng phải đến tối ngày mười lăm mới có thể trở về nhà.
Bởi vậy, ngoài giấy và b.út mực dùng cho cuộc thi, Tô Mộc Lam còn chuẩn bị cho hai người thêm xiêm y để tắm rửa, cùng một số thực phẩm dễ bảo quản và túi nước mang theo bên người, để thuận tiện sử dụng vào ngày mai.
Sau khi dùng bữa trưa và nghỉ ngơi một lát, Bạch Kim Bắc dẫn Phùng thị và Bạch Vĩnh Hòa cùng sang nhà, chuẩn bị để một lúc nữa hai cha con Bạch Kim Bắc sẽ cùng ngồi xe trâu với Bạch Thạch Đường để đi lên huyện thành.
Tô Mộc Lam cũng mang thêm đồ ăn đã chuẩn bị cho Bạch Vĩnh Hòa và Bạch Kim Bắc, tất cả đều chất lên xe trâu, sau đó dặn dò bọn họ khi xuống xe nhớ phải lấy.