Dưa leo, đậu b.ún, cùng các loại cà chua đều là thức ăn ưa chuộng trong ngày hè. Giờ đây, chúng đã vươn mình xanh tốt, dưa leo và các loại đậu đều cần có giàn trúc để cố định thân dây. Cà chua cũng cần được buộc cố định vào những cọc trúc thấp, cốt để đảm bảo khi hạ tàn, sẽ thu hoạch được vô vàn trái chín mọng. Tránh cho khi mưa gió bão bùng kéo đến, thân cây cùng cành lá sẽ không chịu nổi mà gãy đổ.
Khi công việc dọn dẹp những thứ này đã xong xuôi.
Đến bữa trưa, hai người Bạch Thạch Đường cùng Tô Mộc Lam liền vào bếp chuẩn bị cơm.
Lũ trẻ đều không ở nhà, bởi vậy việc nấu nướng của hai vợ chồng cũng đơn giản hơn nhiều phần.
Chỉ cần nấu một nồi cơm, lại làm thêm hai món giản dị là đủ dùng.
Bạch Thạch Đường nhóm lửa thổi cơm, còn Tô Mộc Lam thì đặt tấm thớt trước mặt, thái thịt.
Măng tre thái lát, thịt heo xắt miếng, xào một đĩa măng tre với thịt, lại nấu thêm món đậu phụ sốt tương là coi như đủ đầy.
Tiết trời khá nóng nực, trong căn bếp lại lửa than hừng hực, dù có mở cửa thông gió thì nơi đây vẫn nóng bức chẳng khác nào l.ồ.ng hấp.
Hai người đều mồ hôi túa ra như tắm.
"Nàng đi pha ấm trà để nguội đi chút. Chiều nay ta muốn ra đồng chuyển dây khoai lang, lúc đó sẽ mang theo ra ruộng mà uống."
Bạch Thạch Đường nói vậy là muốn Tô Mộc Lam ra ngoài tránh nóng.
Mảnh ruộng khoai lang của nhà chẳng thích hợp trồng lúa mạch, bởi vậy họ đã sớm gieo khoai lang từ đầu. Giờ đây, dây khoai đã bắt đầu vươn dài, cần phải chuyển dây một chút để khoai cho ra nhiều củ hơn, củ cũng lớn hơn.
Tô Mộc Lam chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ khẽ ừ một tiếng rồi đi ra ngoài nhóm bếp lò nhỏ. Nàng bỏ chút lá trà vào ấm, nấu một ấm nước trà rồi tìm chiếc bát lớn, chuẩn bị lát nữa sẽ đổ ra để nguội.
Nàng đang cầm quạt hương bồ phe phẩy lửa trong lò thì chợt có người bước vào sân.
Đó là một người lạ Tô Mộc Lam chưa từng gặp. Hắn cao gầy, nhưng thân hình lại có vẻ hơi khom xuống. Y phục trên người vá víu rách nát, lại vô cùng dơ bẩn. Hắn gầy trơ xương, gò má cao ngất, hốc mắt sâu hoắm, khuôn mặt dường như khắc ghi mọi sự tang thương của tháng năm.
Nàng hơi nhíu mày, lên tiếng hỏi: "Ngươi là...."
Tô Mộc Lam nhìn người lạ mặt trước mắt, trong lòng có chút kinh ngạc.
Người kia càng khom người về phía trước, chắp tay xoa xoa, nở nụ cười vô cùng lấy lòng: "Nơi này có phải là nhà Bạch Thạch Đường không?"
"Đúng vậy, ngươi tìm hắn ư?" Tô Mộc Lam cẩn trọng đ.á.n.h giá người trước mặt từ trên xuống dưới.
Người kia chẳng đáp lời ngay, ngược lại còn hỏi ngược lại nàng một câu: "Ngươi là Tô tẩu t.ử phải không?" Thấy Tô Mộc Lam gật đầu, hắn cười nói: "Ta là người làm chung tiêu cục với Bạch Thạch Đường trước đây, ta họ Quách, tên Thủy Sinh, Quách Thủy Sinh."
"Xem ra, có lẽ Tô tẩu t.ử chưa từng gặp qua ta. Chủ yếu là vì hai năm nay trong nhà ta gặp nhiều biến cố, cuộc sống trôi qua cũng khốn khó. Vốn cũng muốn ghé thăm nhà Tô tẩu t.ử xem sao, chỉ là..."
Trên mặt Quách Thủy Sinh tràn đầy vẻ áy náy.
"Ôi chao, thật sự trong nhà ta có quá nhiều chuyện. Bận rộn đến mức chẳng thể rời khỏi cửa nửa bước, cũng vì thế mà chẳng thể giúp Tô tẩu t.ử một tay. Làm khó cho tẩu t.ử rồi, thật tình là ta có lỗi quá."
"Đây đều là lỗi do ta, Tô tẩu t.ử có đ.á.n.h ta, mắng ta, ta hẳn là phải chịu hết thảy..."
Nói xong lời này, Quách Thủy Sinh liền che mặt òa khóc nức nở.
Tiếng khóc vô cùng bi thương, nước mắt nước mũi giàn giụa khắp mặt, cả thân người cũng chẳng thể đứng vững.
Tô Mộc Lam hơi mơ hồ nhìn Quách Thủy Sinh.
Nghe lời hắn nói, đối phương chính là người cùng vận chuyển hàng hóa ở tiêu cục với Bạch Thạch Đường trước đây, vậy chính là bằng hữu đồng nghiệp. Lại còn làm công việc vận tiêu hiểm nguy vào sinh ra t.ử này, lẽ thường, nhà ai gặp chuyện bất trắc, những người trong nghề đều phải dang tay giúp đỡ một phen.
Tô Mộc Lam đối chiếu với ký ức của nguyên chủ, song chẳng tìm thấy bất kỳ tin tức nào liên quan đến Quách Thủy Sinh.
Cũng chính Quách Thủy Sinh này chưa từng đặt chân đến nhà sau chuyện Bạch Thạch Đường "mất tích" thuở trước.