Bạch Thạch Đường dứt lời liền kéo chiếc bàn gần cửa sổ cùng các loại thùng và hộp vào bên trong, cốt để đề phòng mưa lớn khiến mọi thứ bị thấm ướt.
Sau đó, y lại tìm một mảnh giấy dầu, tạm thời dán các lỗ hở trên cửa sổ lại.
Song, bởi gió mưa quá lớn, giấy dầu rất dễ bị thổi bay, cuối cùng cũng chỉ có thể đóng vai trò không để gió lùa quá mạnh vào nhà mà thôi.
"Được rồi." Tô Mộc Lam gật đầu: "Ta tạm thời sang phòng Thủy Liễu mà nghỉ."
Bọn trẻ không ở nhà nên cũng chẳng thiếu chỗ để ngả lưng.
"Ừm." Bạch Thạch Đường giúp Tô Mộc Lam cầm đèn l.ồ.ng, rồi lại giúp nàng cầm ô, đắp một tấm chăn mỏng lên người nàng, sau đó cùng nhau sang phòng Bạch Thủy Liễu.
Trải qua một phen giày vò, Tô Mộc Lam coi như đã hoàn toàn lấy lại tinh thần sau khi đọc truyện, cảm thấy an tâm hơn nhiều. Giờ đây, mặc dù bên ngoài vẫn mưa to gió lớn, nàng cũng không còn cảm thấy sợ hãi nữa.
Chỉ là bởi vừa rồi xem truyện xưa quá nhập tâm, nên khi chuyện bất ngờ xảy ra, nàng đổ mồ hôi toàn thân. Bây giờ lại bị gió thổi như vậy, nàng cảm thấy cơ thể có chút không thoải mái, toàn thân cũng bởi mồ hôi quá nhiều mà hơi dính nhớp.
Tô Mộc Lam lúc này cũng không buồn ngủ lắm, dứt khoát đi guốc gỗ, lấy bếp lò nhỏ sang, sau đó đun một bình nước ấm.
Pha một tách trà táo đỏ để nhấp, nhân tiện cũng lấy nước ấm lau qua cơ thể.
Chờ sau khi mọi việc xong xuôi thì đã quá nửa đêm, giờ đây Tô Mộc Lam mới nằm xuống.
Mà lúc này, mưa gió bên ngoài cũng đã nhỏ hơn một chút, không còn ồn ào như trước nữa, nên Tô Mộc Lam cũng nhanh ch.óng chìm vào mộng đẹp.
Cả đêm ngủ mê man, đến khi Tô Mộc Lam tỉnh lại chỉ thấy toàn thân rét run, cổ họng và khoang mũi nóng như lửa đốt, toàn thân cũng vô cùng đau nhức.
Mí mắt của Tô Mộc Lam nặng nề đến mức không thể mở ra được, nàng phải chống tay vịn vào thành giường mới có thể ngồi dậy.
Nhưng vừa mới cựa quậy một chút thì nàng liền cảm thấy đầu váng mắt hoa, trong dạ dày vô cùng khó chịu, có cảm giác đang cuồn cuộn quay cuồng.
Tô Mộc Lam nôn khan hai tiếng.
"Nàng tỉnh rồi sao?" Bạch Thạch Đường vội vàng đỡ nàng nằm xuống: "Mau nằm xuống đi, giờ nàng vẫn còn đang sốt cao, nhiệt độ chưa hạ xuống đâu."
Tô Mộc Lam lúc này mới nhận ra trên trán mình đang đặt một chiếc khăn ướt mát lạnh.
"Sao ta lại bị phát sốt vậy?" Bởi cổ họng đang sưng đau nóng rát nên âm thanh của Tô Mộc Lam lúc này có hơi khàn khàn.
"Chắc là tối hôm qua mưa giông lớn, khi đổi phòng bị dính nước mưa nên bị cảm lạnh." Bạch Thạch Đường vươn tay lấy khăn trên trán của Tô Mộc Lam xuống, sau đó lại nhúng vào chậu làm ướt thêm lần nữa.
"Sáng nay khi ta thức dậy thấy bên phòng của nàng không có động tĩnh gì, gõ cửa cũng không có tiếng trả lời. Nghĩ đến tối hôm qua nàng bị sợ hãi nên có chút lo lắng, ta liền tiến vào nhìn xem, kết quả liền thấy…."
"Vừa rồi Tam Thành ca đã đến khám qua cho nàng rồi, nói là bị cảm lạnh, hơn nữa tim đập nhanh do bị sợ hãi, uống hai thang t.h.u.ố.c là sẽ tốt hơn."
"Thuốc thì ta đang sắc trên bếp, cũng đã nấu chút cháo thịt nạc. Nếu giờ nàng đã tỉnh rồi thì có muốn ăn hai miếng cháo hay không? Nghỉ ngơi một lúc rồi hãy uống t.h.u.ố.c sau."
Sốt mê man đến giờ thì Bạch Thạch Đường cảm thấy dù thế nào cũng nên ăn trước một chút cháo cho ấm bụng, nếu không, uống hết chén t.h.u.ố.c này khi bụng không có gì thì e sẽ bị thương dạ dày.
Tô Mộc Lam bây giờ tuy rằng rất khó chịu nhưng cũng biết càng lúc bị bệnh thì càng phải ăn để bổ sung thể lực, nàng cố gắng chịu đựng mệt mỏi gật đầu.
Bạch Thạch Đường cầm thêm hai chiếc gối mềm đặt sau lưng Tô Mộc Lam, để nàng tựa lưng cho thoải mái, sau đó vội vã đi lấy bát, múc cháo bưng đến trước mặt nàng.
Tô Mộc Lam vươn tay nhận lấy bát cháo, vừa chạm vào bát cháo nóng, toàn thân đã như bị điện giật, đau nhức vô cùng khiến thân thể nàng không còn chút sức lực nào, bát cháo trên tay nàng cũng bởi vậy mà suýt chút nữa đổ rạp lên chăn đệm.