Thấy Vạn Bằng Vân nói vậy, Phan Lương Tiến chẳng còn cách nào khác đành miễn cưỡng đồng thuận: "Vâng, đại ca, ta đã rõ."
"Ừm." Vạn Bằng Vân chắp tay sau lưng, rồi bước ra cửa.
Phan Lương Tiến nhíu c.h.ặ.t đôi mày, bàn tay siết lại thành nắm đ.ấ.m.
Nhìn tình hình này, e rằng Đại ca rất vừa lòng với hôn sự của Vạn Tân Nguyệt và Lục Cảnh Nghiễn, nếu không đã chẳng để tâm đến lễ vật gặp mặt của phu quân muội muội Vạn Tân Nguyệt đến thế.
Lời nhắc nhở vừa rồi của ta, e là Đại ca đã chẳng hề nghe lọt tai.
Phải nói rằng, thủ đoạn rót mật vào tai của lão Tứ kia quả thực quá cao siêu, sự việc đã đến nước này mà Đại ca vẫn chẳng hề mảy may nghi hoặc y.
Sớm muộn gì ta cũng sẽ lột trần bộ mặt cáo già của ngươi, khiến ngươi lộ rõ chân tướng!
Phan Lương Tiến c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
Sau mồng tám, các cửa hàng bắt đầu khai trương buôn bán đầu năm, mọi người dần rộn ràng công việc trở lại.
Chỉ là chưa đến rằm tháng Giêng, nên dù có bận thì cũng chẳng phải là quá tất bật, phần lớn thời gian vẫn là nghỉ ngơi. Còn đối với con trẻ, lúc này không cần bận rộn việc đồng áng, học đường cũng chưa khai giảng, đây chính là thời gian để chúng kết giao bằng hữu, vui đùa thỏa thích.
Chúng rủ nhau đến các gia đình chơi bao cát và xương dê, hoặc đến bãi đất trống bên ngoài để thả diều, nói chung là vui chơi thỏa thuê.
Bây giờ các gia đình ở thôn Bạch gia cũng đã có được tiền bạc, cuộc sống khấm khá hơn, tiền bạc trong tay người lớn cũng rủng rỉnh, chẳng cần quá mức lo toan kế sinh nhai, nên cũng thêm phần yêu thương, cưng chiều con trẻ hơn, không bắt chúng phải vất vả kiếm sống hay làm việc nhà từ quá sớm,...….
Lão ngoan đồng Bạch Học Văn nay đã làm rất nhiều diều, rồi gọi lũ trẻ trong thôn đến nhận để chơi thả diều. Hơn nữa, ông còn tuyên bố nếu đứa nhỏ nào có thể thả diều cao nhất trong hai ngày này thì sẽ có phần thưởng.
Mà phần thưởng này chẳng giới hạn thời gian, có thể là một lần miễn bài tập, một lần được nộp muộn, hoặc một lần được miễn phạt roi thước nếu có lỡ làm điều sai trái,...….
Kết quả là những đứa trẻ trong thôn Bạch gia kể từ sau khi ăn sáng xong thì đều tụm năm tụm ba, cầm diều ra ngoài bắt đầu thi thố thả diều.
Rủ bạn gọi bè, người truy ta đuổi, rất náo nhiệt.
Cố Vân Khê nghe đồn thôn Bạch gia có trò vui đến vậy, liền không chịu ở yên trong nhà lâu thêm nữa, nằng nặc đòi đến thôn Bạch gia chơi. Cố Tu Văn cũng chẳng thể nào chịu được sự nũng nịu của cô bé, đành phải thuận theo, chưa đến rằm tháng Giêng đã đưa nàng tới tư gia Tô Mộc Lam.
Năm mới, bốn đứa nhỏ đều ở nhà. Bạch Thủy Liễu và Bạch Mễ Đậu đã từ lâu chẳng gặp Cố Vân Khê nên vô cùng phấn khởi lôi kéo nàng cùng đùa nghịch, rồi sau đó cùng Bạch Thạch Đường học làm diều.
Nào hình con bướm, chim én, Ngũ Phúc,...….
Năm đứa nhỏ vô cùng hứng thú lựa chọn hình vẽ mình ưa thích, rồi học theo Bạch Thạch Đường, từng lượt cầm vật liệu lên cẩn trọng mân mê.
Việc làm diều trông thì đơn giản, song khi bắt tay vào thực hiện lại chẳng hề dễ dàng chút nào.
Sau khi thử vài lần, nếu không phải xiêu xiêu vẹo vẹo thì hoặc là làm không chắc chắn, chỉ cần thả một lần là bị gió thổi tan tác, bởi vậy bận rộn cả ngày mà năm đứa trẻ vẫn chẳng làm được một con diều hoàn chỉnh.
Nhưng mà bọn nhỏ chẳng hề nản chí, vẫn hưng phấn bừng bừng, buổi tối còn thắp đèn dầu bàn bạc xem nên làm thế nào mới phải lẽ, thức đến tận nửa đêm mới tự giác đi ngủ.
Đến ngày hôm sau, khi thức giấc, tất cả đều tự động dậy sớm, ngay cả bữa sáng cũng không ăn mà bắt tay vào việc luôn.
Khiến cho Bạch Vĩnh Hòa cũng bắt đầu gia nhập hàng ngũ làm diều, cùng chơi với lũ trẻ.
Nhìn bọn trẻ mất ăn mất ngủ mà diều trong tay thì vẫn chưa được như ý, Phùng thị ở bên cạnh đỡ trán thở dài: "Phí sức lực như vậy thì cứ đi lên trên huyện thành một chuyến, mua mấy cái về chơi thì bây giờ đã sớm chạy ra ngoài đùa giỡn rồi, nhìn tình hình này của bọn chúng thì ta đoán chắc đến buổi chiều cũng chưa thả được diều."
"Cũng không thể nói như vậy, chơi thôi mà, chơi cái gì thì cũng là chơi thôi."
Tô Mộc Lam cười bưng trái cây ra ngoài, sau đó cầm một cái bánh đào giòn đưa cho Bạch Vĩnh Lạc đang bi bô.
Tiểu t.ử này bây giờ đã mọc ra bốn cái răng, cái thứ năm và thứ sáu cũng đang bắt đầu nhú lên, đây là thời điểm mà răng rất ngứa ngáy và muốn c.ắ.n đồ vật, nhìn thấy đồ ăn thì cậu bé hận không thể nhảy ra khỏi xe để lấy.
Nhìn thấy Tô Mộc Lam đưa điểm tâm cho mình nên cậu bé nhếch miệng cười không ngừng, cầm bánh nhét vào miệng đang tràn đầy nước miếng.
"Ta đoán là so với thả diều thì bọn nhỏ càng thích quá trình làm diều hơn, chúng ta không phải cũng vậy sao? So với thời điểm chuyển sang năm mới thì thời gian năm trước chuẩn bị hàng Tết, chuẩn bị các dạng đồ vật này nọ sẽ có cảm giác hương vị Tết hơn."
Nghe Tô Mộc Lam nói như vậy thì Phùng thị liền gật đầu: "Vậy cũng đúng, cũng được thôi, nếu bọn nhỏ không ngại vất vả thì cứ để bọn chúng làm đi, cũng miễn cho cả ngày chỉ biết ngập trong đống sách vở."
Bạch Vĩnh Hòa vô cùng siêng năng chăm chỉ, từ sau khi vào huyện học thì lại càng rõ ràng hơn, ngoại trừ việc ăn uống ngủ nghỉ và trêu đùa với Bạch Vĩnh Lạc thì cả ngày đều cầm sách vở.
Cho dù đang chơi đùa với bọn Bạch Mễ Đậu thì nói hai ba câu lại vòng về thảo luận việc học, cũng bởi vì Bạch Vĩnh Hòa quá siêng năng đọc sách nên Phùng thị có chút lo lắng, nếu sau này Bạch Vĩnh Hòa học nhiều thành mọt sách, thì sợ là không thể dễ dàng lấy vợ được.
Giống như bây giờ có thể buông bỏ sách vở trong tay và một lòng một dạ làm diều thì thật là hiếm có.
Phùng thị nhìn một lúc thì cũng cảm thấy tảng đá trong lòng có thể hơi hơi rơi xuống rồi.
Tô Mộc Lam mím môi cười không ngừng, cầm một ít lê khô để chơi đùa với Bạch Vĩnh Lạc.
Ai ngờ Bạch Vĩnh Lạc cũng không cần lê khô, mà lại duỗi hai tay về phía Tô Mộc Lam, bi bô muốn nàng ôm một cái.
"Nhìn con kìa, một thân toàn vụn điểm tâm, sẽ làm bẩn quần áo của thím mất." Phùng thị thấy Bạch Vĩnh Lạc không muốn ngồi xe đẩy nên vươn tay muốn ôm cậu bé xuống, nâng bằng hai tay để cho cậu bé dẫm chân lên trên mặt đất chập chững đi mấy bước.
Đã mặc quần bông và chân cũng đã mang giày đầu hổ nên cũng cho dù có đứng trên mặt đất thì cũng không sợ lạnh chân.
Kết quả Bạch Vĩnh Lạc thấy Phùng thị muốn ôm mình, thì mở to hai mắt nhìn nàng rồi sau đó vươn tay gạt hai tay của Phùng thị ra, vẫn hướng về phía Tô Mộc Lam vừa ya vừa cười.
"Nào, để thím ôm." Tô Mộc Lam thấy thế liền vươn tay phủi vụn điểm tâm trên người của Bạch Vĩnh Lạc, sau đó bế lên, đặt cậu bé ngồi ở trên đùi.
"Đồ không có lương tâm, cả ngày ta chăm sóc con mà giờ lại ghét bỏ ta sao?" Phùng thị vươn tay chọc nhẹ trán Bạch Vĩnh Lạc.
Bạch Vĩnh Lạc chẳng những không giận, còn duỗi hai bàn tay nhỏ bé xoa xoa trán, đoạn tựa đầu vào lòng Tô Mộc Lam, nằm sấp trên vai nàng, còn đưa tay vỗ vỗ lên người mình, rồi "A a" hai tiếng.
"Muốn ngủ rồi sao?" Tô Mộc Lam xoa đầu nhỏ của Bạch Vĩnh Lạc.
Bạch Vĩnh Lạc vùi đầu vào vai Tô Mộc Lam rồi hít hít mũi.
"Chắc là buồn ngủ rồi. Nào nào, để thím vỗ về." Tô Mộc Lam đặt Bạch Vĩnh Lạc vào khuỷu tay, để đầu nhỏ của tiểu t.ử tựa vào n.g.ự.c, tay kia thì ôm lấy m.ô.n.g nhỏ, nhẹ nhàng vỗ về.
Vẻ mặt của tiểu t.ử kia vô cùng thỏa mãn, chui vào lòng n.g.ự.c Tô Mộc Lam, khẽ hừ hừ vài tiếng rồi nhắm mắt lại.
Tô Mộc Lam thấy đứa bé này thực sự vô cùng đáng yêu nên liền hôn lên má cậu bé, sau đó bắt đầu hát ru và khẽ đung đưa.