Ngày lễ ngày tết là sự kiện trọng đại, dẫu nghèo khó đến mấy cũng gắng gượng may sắm cho con cái những bộ áo quần tươm tất, mua trâm hoa về cài đầu. Đến lúc đó mua sắm tự nhiên chẳng ai dị nghị, trẻ nhỏ cũng sẽ thấy thoải mái trong lòng hơn.

Ngày tháng sau này còn dài, nuôi dưỡng con cái đâu phải chuyện một sớm một chiều.

Tô Mộc Lam nắm lấy tay Bạch Trúc Diệp đang đứng cạnh bên, dặn dò: “Đi, chúng ta mua thịt, trưa nay về nhà gói hoành thánh cho các con ăn.”

Hoành thánh nhân thịt!

Trong mắt đám nhỏ, nhất thời sáng bừng lên vẻ hớn hở.

Tô Mộc Lam dẫn lũ trẻ thẳng tiến đến quán thịt.

“Chủ nương muốn mua gì?” Người bán thịt thấy bóng người đến gần liền cất tiếng mời chào. Khi trông thấy Tô Mộc Lam thì mỉm cười: “Hôm nay lại tính mua gan heo chăng?”

Tô Mộc Lam cúi đầu trông thấy nội tạng heo trong thau gỗ chỉ còn mỗi ruột già và gan heo, biết người bán thịt này đã nghe lời nàng mà xẻ nhỏ nội tạng heo ra bán, liền mỉm cười đáp lời: “Lần này chẳng mua gan lợn, ta muốn một ít ruột heo, rồi thêm một cân thịt vai nữa.”

“Được.” Người bán thịt cân đo đong đếm thịt, rồi tìm dây thừng, khéo léo bó c.h.ặ.t xấp ruột lớn lại, đưa cho Tô Mộc Lam: “Cũng nhờ may mắn lần trước nghe theo ý ngươi mà bộ lòng lợn này của ta mới bán chạy đến vậy. Ruột heo lần này ta tính rẻ cho ngươi một chút ít, chỉ ba văn tiền là được rồi.”

“Đa tạ đại ca.”

Tô Mộc Lam mỉm cười trả tiền, đoạn lấy những lá sen đã bẻ dọc đường ra, gói thành mấy lớp, đảm bảo mùi tanh sẽ chẳng còn quá nồng, lúc này mới dẫn lũ trẻ trở về.

“Nương, Người thật sự có thể làm món ruột heo ngon sao?”

Tuy đã gói ghém mấy lớp lá sen, nhưng xấp ruột heo lớn này vẫn y như cũ tỏa mùi tanh nồng, người đi đường đều phải bịt mũi tránh né, khiến Bạch Lập Hạ cũng có chút hoài nghi rằng thứ đồ này thật sự có thể ăn được chăng.

“Yên tâm, nhất định có thể, hơn nữa ta đảm bảo các con sau khi ăn xong chắc chắn sẽ muốn ăn thêm nữa.” Tô Mộc Lam hết sức tự tin, thậm chí còn thoáng lộ vẻ tinh nghịch trong đáy mắt.

Thấy Tô Mộc Lam khẳng định như vậy, Bạch Lập Hạ cũng yên lòng, kiên định gật đầu.

Ăn xong rồi mà vẫn muốn ăn thêm ruột heo nữa sao....

Phải chăng còn ngon hơn thịt xào chua ngọt, thậm chí còn hơn cả hoành thánh nhân thịt?

Trong lòng vẫn tràn đầy mong đợi.

Bạch Trúc Diệp và Bạch Mễ Đậu cả hai trố mắt nhìn nhau, cuối cùng không hẹn mà cùng nuốt nước bọt ừng ực.

Tô Mộc Lam thì tính toán chuẩn bị bữa trưa, vừa về đến nhà đã chẳng hề nghỉ ngơi, liền bắt đầu bận rộn tay chân không ngớt. Lũ trẻ thì ở bên cạnh giúp nhóm lửa, rửa rau, làm những công việc phụ tá.

Hoành thánh nhân thịt hành, vỏ mỏng nhân đầy đặn, được nấu cùng nước dùng đầm đìa mỡ thịt. Giá đỗ chần qua nước sôi rồi trộn đều, vị thanh mát, ngon miệng, thích hợp nhất khi ăn kèm với món đậu phụ lên men kia.

Dùng dầu nóng phi thơm, thêm vào đó nước tương, đường, giấm, rắc chút muối, rưới thêm một thìa nước dùng béo ngậy của hoành thánh, món đậu phụ lên men thơm phức, màu sắc tươi tắn đã được bày lên bàn.

Đậu phụ lên men này, ngửi qua có chút mùi thối đặc trưng, nhưng khi nếm vào, vị lại đậm đà khó cưỡng, khi nuốt xuống, hậu vị càng vấn vương khó dứt.

“Món đậu phụ lông này thật sự rất mỹ vị.” Bạch Trúc Diệp l.i.ế.m môi, “Con ăn món này rất ngon miệng, có lẽ sắp đuổi kịp vằn thắn thịt rồi.”

“Đây không phải đậu phụ lên men, mà là đậu phụ lông.” Tô Mộc Lam khẽ cười đáp, “Đa số người thường chẳng mấy ai biết cách làm món này đâu.”

“Hèn chi lúc Ngô thúc công đưa cho chúng ta, trông món này lại quý giá nhường ấy,” Bạch Trúc Diệp nói, vẻ mặt lúng túng. E rằng đó là thức quý hiếm, tự nhiên không tiện ngửa tay xin người ta, sau này ắt sẽ chẳng còn cơ hội thưởng thức đậu phụ lông nữa.

Chương 85 - Xuyên Về Cổ Đại, Mẹ Kế Làm Nông Nuôi Con Chồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia