1
Tiếng chuông báo thức vang lên.
Tôi mở mắt, toàn thân ê ẩm đau nhức.
Lúc này tôi mới dần nhớ ra, hôm qua là ngày kỷ niệm kết hôn của tôi và Trần Dịch An.
Anh uống say.
Vừa ôm tôi vừa cười vừa khóc, còn liên tục lẩm bẩm:
"Anh thích vợ lắm… Hồi đó đúng là sĩ diện quá, lúc nào cũng đối đầu với vợ. Nếu không thì đã cưới được vợ từ sớm rồi."
Mỗi lần say, Trần Dịch An đều nói líu cả lưỡi. Tôi chẳng nghe rõ anh nói gì, chỉ biết anh cứ giữ c.h.ặ.t lấy tôi rồi thao thao bất tuyệt.
Tóm lại, càng nói anh càng hăng, cuối cùng còn bế thẳng tôi vào phòng tắm, quậy đến tận sáng.
Thu hồi suy nghĩ, tôi tiện miệng gọi: "Chồng ơi, em khát nước."
Không có ai đáp lại.
Tôi đưa tay sờ sang bên cạnh, chỗ nằm đã trống từ lâu nhưng đồng thời cũng phát hiện điều gì đó rất kỳ lạ.
Chiếc đèn chùm trên trần nhà do chính tay tôi chọn... biến mất rồi.
Cách bài trí cả căn phòng cũng vô cùng xa lạ.
Tôi ngơ ngác.
2
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng chìa khóa mở cửa.
Có người về.
Tôi nhận ra tiếng bước chân ấy.
Là Trần Dịch An.
Hình như anh đang gọi điện cho ai đó.
"Thưa thầy, Tống Khả Lộ không có ở nhà. Vâng, gần đây bạn ấy nghỉ học khá nhiều. Thầy cứ yên tâm, em là lớp trưởng, nhất định sẽ chịu trách nhiệm đến cùng."
Thầy giáo? Lớp trưởng?
Mới sáng sớm mà đã chơi trò nhập vai rồi sao?
Tôi dụi mắt, mở cửa phòng.
Trần Dịch An với vóc người cao ráo đang mặc đồng phục màu xanh đậm, mái tóc húi gọn gàng. Anh quay lưng về phía tôi, chuẩn bị đặt cặp sách xuống.
Quả nhiên, nam thần trường Tam Trung năm ấy đúng là danh bất hư truyền.
Tôi thầm cảm thán.
Đáng tiếc.
Tối qua ăn "no" quá rồi, giờ tôi thật sự chẳng còn sức mà thưởng thức vẻ đẹp trai này nữa.
Tôi dựa vào khung cửa, làm nũng với anh. Giọng vừa ngủ dậy còn mềm mại: "Chồng ơi, buồn ngủ quá. Sáng nay em không muốn chơi trò này đâu, ngủ với em thêm chút nữa đi..."
Chỉ thấy cả người Trần Dịch An cứng đờ.
Anh quay lại nhìn tôi, mắt từ từ mở to đầy kinh ngạc.
"Tống Khả Lộ? Sao cậu lại bước ra từ phòng ngủ của tôi? Với cả... vừa rồi cậu gọi tôi là gì?"
3
Trần Dịch An cười lạnh, liên tiếp nói một tràng: "Tống Khả Lộ, tôi cảnh cáo cậu, đừng gọi bậy. Chúng ta không thân. Cũng đừng nghĩ tôi giống đám bạn trai của cậu, chỉ cần cậu ngoắc tay là sẽ nghe lời..."
Đột nhiên anh im bặt.
Ánh mắt anh lướt từ chiếc váy ngủ hai dây của tôi lên đến vết hôn trên cổ.
Vẻ mặt bỗng như hiểu ra mọi chuyện, khóe môi nhếch lên đầy châm chọc.
"Ồ... lại gọi nhầm người à? Bạn trai lần này của cậu kỹ thuật kém thật đấy, c.ắ.n bừa như ch.ó vậy.”
Tôi: ???
Này anh trai! Anh đang nói cái gì thế?
Con ch.ó đó chẳng phải chính là anh sao?
Tối qua ai là người vừa hôn vừa c.ắ.n tôi hả?
Đúng lúc định cãi lại thì tôi bỗng nhìn thấy tờ lịch treo trên tường.
Hai mắt tôi mở to.
Trên tờ lịch ghi...
Bảy năm trước.
Năm đó tôi và Trần Dịch An đều mười tám tuổi.
Cũng là quãng thời gian quan hệ giữa chúng tôi tệ nhất.
Chẳng lẽ, tôi thật sự xuyên không rồi?
4
Thời cấp ba, tôi và Trần Dịch An luôn là kẻ thù không đội trời chung.
Dù bố hai bên là bạn rất thân, điều đó cũng không ảnh hưởng đến việc chúng tôi nhìn nhau là thấy ghét.
Sau khi bố mẹ ly hôn, căn nhà của tôi bị bán đi.
Bố phải đi làm xa, thường xuyên chỉ để mình tôi ở nhà.
Mẹ của Trần Dịch An vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, mỗi lần nấu cơm đều gọi tôi sang ăn.
Thế nhưng ngay cả lúc tôi chỉ sang nhà ăn ké một bữa, Trần Dịch An cũng phải buông vài câu cay nghiệt, chọc tức tôi đủ kiểu.
Sau này, trước khi qua đời, bố gửi gắm tôi cho gia đình họ.
Chú Trần và cô Trần cũng có ý muốn tác hợp hai đứa.
Xét mọi mặt, Trần Dịch An có gia đình hạnh phúc, công việc ổn định, thu nhập tốt.
Quan trọng nhất là… đẹp trai, còn giỏi hơn tôi.
Ngoài việc từng là kẻ thù của tôi thì mọi mặt khác, lấy được anh đúng là tôi lời quá rồi.
Thế là qua lại một thời gian, chúng tôi đến với nhau, thuận lợi kết hôn.
Sau khi cưới, tình cảm của hai đứa cũng khá tốt.
Nhưng nghĩ kỹ lại...
Trần Dịch An đúng là người đáng ghét nhất trong cả quãng thanh xuân của tôi.
Đúng là xui xẻo!
Xuyên về lúc nào không xuyên, lại đúng ngay thời điểm này.
Tôi gãi đầu đầy ngượng ngùng.
Không cần nghĩ cũng biết, hiện giờ Trần Dịch An chắc chắn cũng ghét tôi lắm.
Không khí bỗng trở nên vô cùng gượng gạo.
Tôi chân trần đứng trên sàn nhà, ôm hai tay trước n.g.ự.c, đầu óc vẫn còn mơ hồ.
Bỗng có một chiếc áo đồng phục phủ lên người tôi.
Là áo của Trần Dịch An.
5
Trần Dịch An cởi áo khoác đồng phục của mình khoác lên người tôi.
Như thể không muốn chạm vào tôi, nhưng vẫn khó chịu kéo khóa áo lên tận cổ.
"Mấy ngày nay cậu trốn học đi đâu vậy?"
Giọng anh có chút nghiêm khắc.
Tôi cúi đầu nhìn chiếc áo rộng hơn người một cỡ, vẫn còn lưu lại hơi ấm của anh. Hai tay áo dài ngoằng đung đưa như sợi mì.
Trong đầu bất giác hiện lên dáng vẻ của Trần Dịch An tối qua.
Tôi thành thật đáp: "Ở cùng chồng tôi."
Trần Dịch An khịt mũi khinh thường.
"Còn 'chồng' nữa cơ. Lần này là ai? Triệu Xán lớp Một hay Sở T.ử Yến lớp Năm? Một người cao mét bảy bảy mà trông như mô hình đồ chơi, người kia còn xăm tên tiếng Anh của cậu lên người nhưng viết sai chính tả, IQ còn không bằng bé Lulu nhà tôi."
Lulu là con vẹt Trần Dịch An nuôi.