Cô ấy chỉ ra ngoài cửa.
"Vừa nãy Triệu Xán có đến. Cậu ấy bảo sẽ đợi cậu ở chỗ cũ."
Nghe vậy, tôi lập tức lao ra khỏi lớp.
Đến mức vô tình hất đổ hộp sữa dâu trên bàn của Trần Dịch An mà bản thân cũng chẳng hề hay biết.
21
Điều tôi không biết là...
Ngay sau khi tôi rời khỏi lớp...
Gương mặt tuấn tú phía sau dần phủ đầy tức giận.
Trần Dịch An nhìn hộp sữa dâu bị hất đổ dưới đất.
Sự u ám quanh người anh gần như đạt đến đỉnh điểm.
Đó là hộp sữa anh cố ý mua cho Tống Khả Lộ.
Dù đang chiến tranh lạnh, anh vẫn theo thói quen mua loại sữa dâu cô thích nhất, mang đến làm bữa sáng cho cô.
Đến chính anh cũng thấy mình hèn thật.
Thế nhưng Tống Khả Lộ chẳng hề trân trọng.
Dù anh có ưu tú đến đâu...
Trong mắt cô cũng chỉ như hộp sữa dâu kia.
Còn trong mắt cô chỉ chứa đầy một người khác.
Vừa rồi Triệu Xán lại đến tìm cô.
Anh đã nhìn thấy.
Trần Dịch An cố ý ngồi tại chỗ giả vờ ôn bài.
Thật ra chỉ muốn lén quan sát xem...
Liệu Tống Khả Lộ có ra ngoài gặp Triệu Xán không.
Biết đâu...
Những lời tối qua đã khiến cô thay đổi suy nghĩ?
Nhưng...
Không hề.
Vậy...
Cứ tiếp tục lặng lẽ nhìn cô như thế sao?
Hay là tỏ tình...
Nói hết lòng mình?
Chỉ e rằng...
Đến lúc đó, anh cũng sẽ giống những "bạn trai cũ" kia.
Chẳng bao lâu sẽ bị thay thế.
Nếu kết cục là như vậy...
Thà cứ tiếp tục làm cái gọi là "kẻ thù không đội trời chung" còn hơn.
Ít nhất...
Mối quan hệ ấy đối với Tống Khả Lộ là đặc biệt.
Cũng sẽ kéo dài rất lâu.
Đó...
Chính là suy nghĩ thật sự của Trần Dịch An.
Ai mà muốn đối đầu với cô chứ?
Mỗi lần nhìn thấy cô yêu người khác...
Cười nói vui vẻ với người khác...
Anh ghen đến phát điên.
Anh muốn hôn cô.
Muốn ôm cô.
Muốn mỗi ngày mua sữa dâu cô thích nhất.
Muốn ngày nào cũng đưa cô về nhà ăn cơm mẹ nấu.
Rồi...
Nghe cô dùng chất giọng ngọt ngào ấy gọi mình một tiếng...
"Chồng."
...
Anh cũng muốn...
Cô mặc váy ngủ nằm trên giường của mình.
Trời mới biết...
Lần đầu nhìn thấy cô trong bộ dạng ấy...
Anh phản ứng thế nào.
Dáng vẻ vừa làm nũng vừa gọi "chồng"...
Làn da trắng như tuyết in đầy dấu hôn...
Chiếc váy ngủ viền ren...
Đều giống hệt khung cảnh trong những giấc mơ mà anh từng mơ.
Trần Dịch An suýt chút nữa đã mất mặt vì phản ứng cơ thể.
Chỉ có thể vội vàng dời mắt đi.
Tự nhủ đừng làm cô sợ.
Thôi vậy.
Trần Dịch An hạ quyết tâm.
Anh đột ngột đứng dậy, kéo ghế ra, sải bước khỏi lớp học.
Ánh mắt không ngừng tìm kiếm bóng dáng Tống Khả Lộ.
Cuối cùng...
Vẫn đi theo cô.
Là kẻ thù thì sao?
Cô từng quen rất nhiều bạn trai thì đã sao?
Đáng yêu như cô...
Chỉ cần hiểu cô một chút...
Thì căn bản không thể không thích.
Trong khoảnh khắc ấy...
Trần Dịch An lại nảy sinh sự đồng cảm méo mó với đám tình địch của mình.
Nếu không thể ngăn cô thích người khác...
Vậy thì anh sẽ chen ngang.
Sẽ dùng mọi cách để quyến rũ cô.
Bởi vì...
Người cuối cùng ở bên cô...
Chỉ có thể là anh.
22
"Lộ Lộ! Ở đây này!"
Triệu Xán ra sức vẫy tay với tôi.
Trong tay cậu ấy còn cầm bữa sáng mang đến cho tôi.
Nhìn kỹ, còn có cả hộp sữa dâu tôi thích nhất.
Tôi chạy tới, vỗ vai cậu ấy.
"Sao khách sáo thế hả anh Xán?"
Rồi giả vờ thân mật khoác lấy cánh tay cậu ấy.
Xung quanh bắt đầu có học sinh liếc nhìn về phía này.
Đi đến góc khuất không có ai...
Tôi mới buông tay, nhận lấy bữa sáng.
"Chuyện hôm đó… cảm ơn cậu."
Triệu Xán chân thành nói.
Dựa vào lời cậu ấy...
Tôi đoán hiện tại là thời điểm sau chuyện đó.
Tôi vội xua tay.
Hơi ngượng ngùng cười.
"Không cần cảm ơn. Dù sao ai cũng biết tôi là người đào hoa. Thay bạn trai như thay áo. Không sao đâu. Lần sau đừng tốn tiền mua sữa dâu cho tôi nữa."
Tôi khựng lại.
Bỗng nhớ ra...
Ngày trước đều là Trần Dịch An mua những thứ này cho tôi.
Hình như...
Tôi không quen nhận lòng tốt của người khác.
Thế nhưng...
Lại luôn xem sự chăm sóc của Trần Dịch An là điều hiển nhiên.
Dù sao cũng là kẻ thù mà.
Đương nhiên phải bóc lột anh thật mạnh!
Hừ hừ!
Giọng Triệu Xán bỗng nghẹn lại.
"Tống Khả Lộ. Đây chỉ là chút tấm lòng của tôi. Cậu cứ nhận đi. Nếu hôm đó không có cậu, tôi thật sự không biết phải làm sao. Có lẽ sẽ bị họ làm nhục. Rồi trở thành kẻ dị biệt trong mắt mọi người. Cảm ơn sự lương thiện của cậu. Cảm ơn vì cậu đã dũng cảm… bảo vệ tôi."
23
Năm lớp mười hai.
Vào một buổi chiều rất bình thường.
Tôi lên sân thượng để đổi dụng cụ vệ sinh.
Lại vô tình bắt gặp Triệu Xán bị mấy đàn anh khóa trên chặn ở đó.
Ban đầu tôi còn tưởng họ chỉ đang nói chuyện.
Cho đến khi nghe thấy một câu.
"Mày tưởng chuyển trường đến đây thì sẽ chẳng ai biết mày là đồng tính à?"
Triệu Xán cao hơn mét bảy.
Nhưng đứng cạnh mấy đàn anh cao lớn kia lại trông nhỏ bé hẳn.
Cậu ấy lặng lẽ đứng sát bức tường.
Khuy áo đồng phục trên người đã bị giật bung quá nửa.
Không cần nghĩ cũng biết...
Đó là do đám đàn anh kia làm.
"Bọn tao biết hết rồi. Mày định bịt miệng bọn tao thế nào? Dùng tiền… Hay là..."
Tiếng cười càng lúc càng bỉ ổi.
Có người cười hô hố rồi trêu chọc:
"Cởi cái của mày ra cho bọn anh xem thử. Xem có khác đám bình thường bọn anh không?"
Tôi và Triệu Xán cùng làm trong hội học sinh.
Trong ký ức của tôi…