Hai tiểu bá vương đó khó lừa thì thôi đi, lại còn bướng bỉnh y như Chu đoàn trưởng.
Những ngày tháng sau này của Hứa Thanh Lạc, chắc chắn sẽ đặc sắc lắm đây.
“Nhưng mà hai đứa trẻ nhà cô thông minh thật đấy.”
“Sau này chắc chắn sẽ không tồi đâu.”
Tôn Thúy Cúc biết hai cậu con trai của Hứa Thanh Lạc thông minh đến mức nào, còn nhỏ tuổi mà đã tinh ranh như vậy, sau này chắc chắn sẽ làm nên nghiệp lớn.
“Bây giờ ngày nào tôi cũng phải đấu trí đấu dũng với chúng nó.”
“Tôi chỉ hy vọng sau này đừng làm tôi tức c.h.ế.t là được.”
Hứa Thanh Lạc c.ắ.n mạnh một miếng kem, giọng điệu đầy căm phẫn.
Tiếng hai đứa trẻ gọi mẹ từ ngoài sân truyền vào.
Làm Hứa Thanh Lạc và Tôn Thúy Cúc giật mình suýt đ.á.n.h rơi cả kem trên tay.
“Mẹ!”
“Ăn vụng!”
Hứa Thanh Lạc và Tôn Thúy Cúc quay đầu nhìn lại, hai đứa trẻ tay trong tay đứng ngoài cửa, phồng má nhìn các cô.
Chu Duật Hành vội vàng chạy tới, trên mặt đầy vẻ bất đắc dĩ.
Anh chỉ định xào một món ăn, để Tật Phong trông hai cậu con trai.
Nhưng kết quả là hai cậu con trai chớp mắt đã tự bò qua ngưỡng cửa, thuận lợi đến trước cửa nhà Tôn Thúy Cúc.
“Tức c.h.ế.t đi được.”
Hứa Thanh Lạc bất lực nhìn Tôn Thúy Cúc, Tôn Thúy Cúc gật đầu.
Chuyện này đúng là tức thật, cũng đáng sợ nữa.
Bị bắt quả tang tại trận rồi, Hứa Thanh Lạc cũng không giấu giếm nữa.
Trực tiếp dẫn hai cậu con trai vào, ăn nốt que kem trước mặt chúng.
Tiểu Mãn và Tiểu Viên rơm rớm nước mắt nhìn cô, Hứa Thanh Lạc lập tức cảm thấy người làm mẹ như mình, đúng là không phải người.
“Được rồi được rồi.”
“Ngày mai mua đồ ăn ngon cho các con.”
Tiểu Mãn và Tiểu Viên lúc này mới tha thứ cho hành vi ăn vụng của cô, Hứa Thanh Lạc vừa bất lực vừa buồn cười, ôm hai đứa trẻ hôn lấy hôn để.
Trương Quân tan làm về, lấy từ trong túi ra hai con cào cào đan bằng tre đưa cho Tiểu Mãn và Tiểu Viên.
“Tiểu Mãn Tiểu Viên, nhận quà rồi phải cảm ơn anh Trương Quân nhé.”
Hứa Thanh Lạc dạy hai đứa trẻ nói lời cảm ơn, Tiểu Mãn và Tiểu Viên ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào, bày tỏ lòng biết ơn với Trương Quân.
“Cảm ơn~”
“Ngoan.”
Trương Quân xoa đầu hai đứa trẻ, dẫn chúng vào phòng xem mô hình mới mà cậu tự làm.
“Đúng rồi, Tiểu Võ nhà chị đâu?”
Hứa Thanh Lạc đến lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thấy Trương Võ đâu.
Nhắc đến cậu con trai út thích chạy lung tung khắp nơi, Tôn Thúy Cúc lại đau đầu.
“Lại chạy ra ngoài chơi rồi.”
Tôn Thúy Cúc vừa phàn nàn xong cậu con trai út, tiếng của Trương Võ đã từ bên ngoài truyền vào, giọng to đến mức khó tin.
“Mẹ! Con về rồi!”
“Về thì về, kêu gào cái gì.”
Tôn Thúy Cúc bực bội mắng vài câu, Trương Võ cũng đã quen với tính khí nóng nảy dạo này của mẹ cậu.
Dạo này mẹ cậu đến tuổi mãn kinh rồi, cha cậu nói không thể chọc vào được.
“Thím Chu, Tiểu Mãn Tiểu Viên đâu rồi ạ?”
Trương Võ thấy Hứa Thanh Lạc là tìm Tiểu Mãn Tiểu Viên ngay, Hứa Thanh Lạc cười chỉ vào trong nhà.
“Ở trong phòng anh trai cháu đấy.”
“Cháu đi tìm các em chơi đây.”
Trương Võ quay đầu chạy tót vào trong nhà tìm Tiểu Mãn Tiểu Viên chơi, trên mặt Hứa Thanh Lạc nở nụ cười hiền từ.
Hai anh em Trương Quân Trương Võ thật sự rất tốt, lần nào cũng giúp cô trông trẻ.
Hứa Thanh Lạc vui vẻ ngồi trong sân nói chuyện phiếm với Tôn Thúy Cúc, nhắc đến tình hình gần đây của những người xung quanh.
Phùng Sảng còn hai tháng nữa là sinh rồi, đến lúc đó khu tập thể lại được một phen náo nhiệt.
“Thẩm đoàn trưởng đi làm nhiệm vụ rồi.”
“Cũng không biết có kịp về lúc Phùng Sảng sinh con không.”
Tôn Thúy Cúc thở dài một tiếng, phụ nữ sinh con lần đầu là phải chịu tội lớn lắm.
Cũng không biết một mình Phùng Sảng có chịu đựng nổi không.
“Vậy ai chăm sóc Phùng Sảng?”
Hứa Thanh Lạc hỏi một câu, Phùng Sảng bây giờ đã tám tháng rồi, bên cạnh không thể không có người chăm sóc.
“Mẹ Thẩm đoàn trưởng hai ngày nữa là đến rồi.”
“Tôi nghe nói cha mẹ ruột của Phùng Sảng, trước đây suýt chút nữa đã bán Phùng Sảng cho lão mãng phu ở cách vách.”
“Phùng Sảng trực tiếp cầm d.a.o phay phát điên, mới cắt đứt quan hệ với nhà mẹ đẻ.”
Hứa Thanh Lạc nghe chuyện quá khứ của Phùng Sảng, trong lòng cũng có thể đoán được trước đây những ngày tháng ở nhà mẹ đẻ của Phùng Sảng không dễ dàng gì.
Nghĩ lại cũng là do người nhà mang đến tổn thương cho cô ấy, mới dẫn đến việc trước đây trên người Phùng Sảng luôn bao trùm một nỗi buồn bã và cô đơn khó tả.
“Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.”
Hứa Thanh Lạc không tiện bàn luận chuyện nhà người ta, đừng nói là nhà Phùng Sảng.
Ngay cả nhà họ Chu cũng tồn tại không ít mâu thuẫn.
“Đúng vậy.”
“Gia đình nào mà chẳng có chút mâu thuẫn chứ.”
Tôn Thúy Cúc thở dài một tiếng, bà và lão Trương sống rất tốt.
Nhưng họ hàng trong nhà đông, cũng có không ít chuyện khiến người ta phiền lòng.
May mà bọn họ theo quân đội đi xa khỏi đám họ hàng đó, nếu không thì, kiểu gì cũng bị chọc tức đến sinh bệnh.
“Trương Võ!”
Tiếng tức giận của Trương Quân từ trong phòng truyền ra, Hứa Thanh Lạc và Tôn Thúy Cúc vội vàng vào xem tình hình.
“Sao thế sao thế?”
Trương Quân thấy mẹ mình và Hứa Thanh Lạc vào, cũng thu lại tính nóng nảy, chỉ vào Trương Võ ở bên cạnh.
“Mẹ, mẹ xem nó kìa.”
“Cứ khăng khăng đòi cởi quần Tiểu Mãn Tiểu Viên, xem chim của hai em ấy.”
Trương Võ tò mò không biết Tiểu Mãn Tiểu Viên có phải từ trên xuống dưới đều giống nhau không, nên muốn cởi quần ra để chứng thực một chút.
Tiểu Mãn Tiểu Viên dùng bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t lấy chiếc quần bị cởi một nửa của mình, trên mặt treo hai giọt nước mắt.
Hứa Thanh Lạc nghe Trương Quân nói vậy nhịn không được bật cười, vội vàng tiến lên giúp hai cậu con trai kéo quần lên.
“Cái thằng ranh này, sao con có thể cởi quần Tiểu Mãn Tiểu Viên chứ!”
Tôn Thúy Cúc bực bội đ.á.n.h hai cái vào lưng Trương Võ.
Cậu con trai phá hoại này, đúng là chuyện gì cũng làm ra được.
“Con chỉ muốn xem xem các em có phải từ trên xuống dưới đều giống nhau không thôi mà.”
“Bọn trẻ trong khu tập thể đều đang đợi con chứng thực đấy.”
Trương Võ không phải vì bản thân, mà là bọn trẻ trong khu tập thể đều tò mò, nên cậu mới muốn xem cho rõ ràng.
“Mẹ đ.á.n.h c.h.ế.t cái đồ háo sắc nhà mày!”
Tôn Thúy Cúc tức giận đuổi đ.á.n.h Trương Võ, Trương Võ chạy vào bếp.
Trương đoàn trưởng trực tiếp xách cổ áo cậu ra, xin lỗi Hứa Thanh Lạc.
“Em dâu, xin lỗi nhé.”
“Anh chắc chắn sẽ dạy dỗ nó đàng hoàng.”
Trương đoàn trưởng trực tiếp đ.á.n.h hai cái thật mạnh vào m.ô.n.g Trương Võ, Hứa Thanh Lạc vội vàng lên tiếng khuyên can.
“Trương đoàn trưởng, đều là trẻ con đùa giỡn thôi mà.”
“Anh đừng đ.á.n.h mạnh quá.”
Hứa Thanh Lạc không cảm thấy hành động của Trương Võ có vấn đề gì lớn, trẻ con có cách chung sống của trẻ con.
Người lớn như chúng ta không thể can thiệp quá sâu, phá hỏng tình cảm giữa bọn trẻ.
Hơn nữa, cô thấy hai cậu con trai nhà mình ngoài việc hơi xấu hổ ra, thì cũng không bị tổn thương tâm lý gì.
“Xấu hổ!”
Tiểu Mãn tức giận mắng hành động vừa rồi của Trương Võ là không biết xấu hổ, giọng nói non nớt đó nghe thế nào cũng không có sức uy h.i.ế.p.
Trương Võ thấy Tiểu Mãn Tiểu Viên bĩu môi muốn khóc mà không dám khóc, trông thật đáng thương.
Vội vàng lấy kẹo mình dành dụm được ra để tạ lỗi với hai đứa.
“Mau xin lỗi Tiểu Mãn Tiểu Viên đi.”
“Nếu không ông đây sẽ bắt mày cởi truồng chạy hai vòng ra ngoài kia.”
Trương đoàn trưởng lạnh lùng nhìn Trương Võ, Trương Võ vội vàng xin lỗi.
Đảm bảo lần sau sẽ không cởi quần hai em để tìm hiểu ngọn ngành nữa.
“Tiểu Mãn Tiểu Viên, anh biết lỗi rồi.”
Tiểu Mãn Tiểu Viên ôm lọ thủy tinh đựng đầy kẹo trong tay, đâu còn nhớ chuyện Trương Võ cởi quần mình nữa.
“Anh, người tốt, bụng bự!”
Hai đứa trẻ vội vàng ôm kẹo về nhà, chỉ sợ Trương Võ đổi ý đòi lại kẹo.