Đang trong dịp Tết, Hứa Thanh Lạc cũng không mắng mỏ các con, suy cho cùng bản thân cô lúc đón Tết cũng rất thích mua sắm.
Chuyện mình không làm được thì đừng yêu cầu trẻ con phải làm được.
“Ông ngoại bà ngoại, cho hai người này!”
Tiểu Mãn và Tiểu Viên ôm hai đôi giày bông lao thẳng về phía Cha Hứa và Mẹ Hứa.
Cha Hứa, Mẹ Hứa vội vàng đỡ lấy hai “quả pháo nhỏ” đang lao tới.
“Chậm thôi, chậm thôi.”
“Cho này, Tiểu Mãn và Tiểu Viên mua cho đấy.”
Tiểu Mãn và Tiểu Viên định dùng tiền tiêu vặt của mình để mua giày bông mới cho ông bà ngoại.
Thật sự là ông bà ngoại của hai cậu bé quá đáng thương rồi.
Trời lạnh buốt thế này mà ông bà ngoại vẫn chỉ đi giày da.
Bàn chân chẳng phải sẽ bị cóng hỏng hết sao!
Cha Hứa, Mẹ Hứa:"......"
Giày da bỗng nhiên hết thơm rồi.
“Các cháu có tiền không?”
Cha Hứa, Mẹ Hứa buồn cười nhìn hai đứa cháu ngoại, một đôi giày bông này không hề rẻ đâu nhé.
Chút tiền tiêu vặt mà hai đứa cháu ngoại tích cóp được, liệu có đủ không?
“Mẹ có tiền ạ!”
Tiểu Mãn và Tiểu Viên chỉ tay về phía người mẹ thân yêu Hứa Thanh Lạc, tiền trong nhà đều ở chỗ mẹ hết.
Hai cậu bé không có tiền, nhưng mẹ có mà!
Hứa Thanh Lạc:"......"
Đúng là những đứa con chí hiếu.
Hai đứa trẻ có tấm lòng hiếu thảo chân thành, Hứa Thanh Lạc đương nhiên sẽ không đả kích các con.
“Mua hết, mua hết, không đủ tiền mẹ sẽ bù cho các con.”
Hứa Thanh Lạc vừa dứt lời, Tiểu Mãn và Tiểu Viên lập tức toét miệng cười hì hì nhìn cô.
Sau đó kéo Cha Hứa, Mẹ Hứa và Mẹ Chu đi chọn giày mới, quần áo mới.
“Mẹ tốt quá!”
“Mẹ hiền của con!”
Hai đứa trẻ mỗi đứa một câu dỗ ngọt Hứa Thanh Lạc, ôm lấy cổ cô hôn lấy hôn để.
Trái tim Hứa Thanh Lạc tan chảy, sảng khoái thanh toán tiền.
“Chỉ được cái dẻo miệng.”
Thím Hai Chu đứng bên cạnh nhìn dáng vẻ hiếu thảo của Tiểu Mãn và Tiểu Viên, trong lòng không khỏi có chút ngưỡng mộ Mẹ Chu.
Chị dâu cả của bà có được hai đứa cháu nội tri kỷ thế này, nghĩ đến những ngày tháng sau này thôi đã thấy đẹp đẽ rồi.
Tuy nhiên mấy đứa cháu nội cháu ngoại của bà cũng rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, Thím Hai Chu trong lòng cũng thấy thỏa mãn.
Bà tuy ngưỡng mộ Mẹ Chu, nhưng lại không hề ghen tị.
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, nhà bà tuy có chút mâu thuẫn.
Nhưng so với những gia đình khác, cũng coi như nhìn lên thì chẳng bằng ai, nhìn xuống thì chẳng ai bằng mình.
“Chị dâu cả, chị đúng là có phúc khí.”
“Đâu có đâu có, đều là do Tiểu Lạc giáo d.ụ.c tốt cả.”
Mẹ Chu cười không khép được miệng, kéo Thím Hai Chu cùng đi chọn quần áo.
Mẹ Chu chọn cho Thím Hai Chu vài bộ áo khoác phù hợp với bà.
“Em lấy một bộ quần áo là đủ rồi.”
Thím Hai Chu là người biết vun vén gia đình, hơn nữa trong nhà đông con, chi tiêu của bà và Chú Hai Chu cũng lớn.
Chú Hai Chu và Thím Hai Chu tuy lương không ít, nhưng không chịu nổi việc nhà đông con!
Trong việc tiêu tiền vẫn phải tính toán chi li.
“Một bộ quần áo thì sao mà đủ chứ?”
“Em nhìn cái áo khoác trên người em xem, đều là kiểu dáng của năm kia rồi.”
“Em dâu à.”
“Em đừng vì cháu nội cháu ngoại mà làm ấm ức chính mình.”
“Bây giờ chúng ta đều đã có tuổi rồi.”
“Không chưng diện nữa thì sau này chẳng còn cơ hội mà chưng diện đâu.”
“Hơn nữa.”
“Em luôn chăm sóc mấy đứa cháu nội cháu ngoại, mua vài bộ quần áo mới thì có sao đâu!”
Mẹ Chu càng nói càng kích động, bà thật sự không nhìn nổi cách Thím Hai Chu tự làm ấm ức bản thân.
Thím Hai Chu trước kia tuy nói là trầm ổn nội liễm, nhưng ít ra sẽ không giống như bây giờ, làm gì cũng cẩn trọng dè dặt.
Thím Hai Chu trước kia, gan lớn đến mức dám cãi tay đôi với người chị dâu cả là bà đây này.
Nhưng bây giờ thì sao?
Nói năng làm việc chỗ nào cũng thu liễm, sống một cách cẩn trọng dè dặt.
Cháu nội cháu ngoại tất nhiên phải giáo d.ụ.c tốt, nhưng cháu nội cháu ngoại là có cha mẹ cơ mà.
Cha mẹ giáo d.ụ.c không tốt, nhưng tiền và phiếu phải đưa đủ chứ!
Tiền phiếu không đưa đủ, giáo d.ụ.c lại không xong, lại còn oán trách bố mẹ chồng mang con đi, chuyện này đúng là...
Mẹ Chu cũng biết tại sao hiện giờ Thím Hai Chu lại thu liễm tính tình.
Trong lòng cũng hiểu được nỗi khổ của Thím Hai Chu.
Bây giờ con trai nhà mình đã có người nối dõi, Thím Hai Chu vì tương lai của cháu nội cháu ngoại mà suy tính.
Không muốn xảy ra xung đột với đại phòng, cho nên mới thu liễm.
Nhưng các bà đều đã ở cái tuổi này rồi, thật sự không cần thiết vì cháu nội cháu ngoại mà làm ấm ức bản thân.
Con cháu tự có phúc của con cháu.
Các bà làm ông bà nội có thể giúp được một lúc, nhưng có thể giúp được cả đời sao?
Theo bà thấy, Thím Hai Chu nên giống như trước kia.
Có bực tức thì cứ phát tiết, không vui thì hất tay không làm nữa!
Chỉ có điều đối tượng để phát tiết và hất tay phải chọn cho kỹ, đừng có lại nhắm vào người chị dâu cả là bà đây.
Thím Hai Chu:"......"
Đúng là chuyện nào không nên nhắc thì lại nhắc.
Thím Hai Chu nghe những lời của Mẹ Chu thì trong lòng xúc động, cúi đầu nhìn mấy bộ quần áo mới trong tay, c.ắ.n răng mua luôn.
“Mua!”
Thím Hai Chu trực tiếp mua mấy bộ quần áo mình thích, cục tức nghẹn trong lòng bỗng chốc được xả ra.
“Thế mới đúng chứ.”
Mẹ Chu rất biết cách xúi giục lòng người, một tràng lời nói từ tận đáy lòng, cộng thêm nghệ thuật ngôn từ của Mẹ Hứa.
Lý trí của Thím Hai Chu bay sạch trong nháy mắt.
Thím Hai Chu thế mà lại mua cho mình và Chú Hai Chu mấy bộ quần áo mới, thậm chí còn mua hai chiếc đồng hồ đeo tay mới.
Tiền giữ lại không nỡ tiêu, sớm muộn gì cũng bị người ta nhòm ngó!
Tiểu Mãn và Tiểu Viên mỗi đứa nắm một bên tay mẹ, ngẩng đầu chớp chớp đôi mắt to tròn ngấn nước nhìn bà nội và bà ngoại nhà mình.
Học được rồi nha~
Tiểu Mãn và Tiểu Viên học được chiêu mới, quay đầu liền áp dụng ngay lên người Hứa Thanh Lạc.
“Mẹ ơi, có thể mua đồ chơi mới cho bọn con không?”
“Không được đâu nhé.”
Hứa Thanh Lạc không cần suy nghĩ liền từ chối, bày tỏ sau này sẽ mua cho hai đứa dưới hình thức phần thưởng.
Tiểu Mãn và Tiểu Viên ngẩng đầu nhìn mẹ nhà mình, học theo dáng vẻ vừa rồi của Mẹ Chu và Mẹ Hứa, bắt đầu lấy lý lẽ để thuyết phục.
“Nhưng mà bây giờ có được và sau này có được, cảm giác là khác nhau mà.”
“Anh hai nói đúng đó.”
Hứa Thanh Lạc giật giật khóe miệng, cạn lời cúi đầu nhìn hai cậu con trai, vừa bực vừa buồn cười.
“Ây dô! Nói cho ông ngoại nghe xem khác nhau ở chỗ nào nào?”
“Nếu nói ra được.”
“Ông ngoại sẽ mua đồ chơi mới cho các cháu.”
Cha Hứa nghe hai đứa cháu ngoại nói vậy lập tức nổi hứng thú.
Ông biết hai đứa cháu ngoại là những đứa trẻ trưởng thành sớm, nhưng không ngờ lại thông minh đến vậy.
Tiểu Mãn và Tiểu Viên vắt óc suy nghĩ, cũng không biết phải giải thích với ông ngoại nhà mình sự "khác nhau" đã nói rốt cuộc là khác ở điểm nào.
Tiểu Viên kéo kéo áo anh trai nhà mình, bảo anh mau nghĩ đi, không nghĩ ra là không có đồ chơi mới đâu.
Tiểu Mãn phồng má lườm Tiểu Viên một cái, ý tứ không cần nói cũng hiểu.
Bảo Tiểu Viên cũng cố gắng mà nghĩ đi, nếu không đồ chơi mới này ai cũng không có được.
Tiểu Viên gãi gãi cái đầu tròn xoe của mình, câu hỏi này vượt quá chương trình học rồi, trong sách truyện còn chưa từng nói đến mà.
“Giống như....... giống như.......”
Tiểu Viên ấp úng không diễn đạt được, trong lòng cậu bé biết sự khác biệt nằm ở đâu.
Nhưng vốn từ vựng của cậu bé không theo kịp câu hỏi vượt cấp này.
Cái cảm giác đáp án rõ ràng ở trong lòng, nhưng lại vì vốn từ vựng không đủ mà không thể diễn đạt ra được.
Thật sự khiến người ta ngứa ngáy trong lòng, vô cùng bức bối.
Biết đáp án nhưng không nói ra được khiến Tiểu Viên vô cùng tức giận.
Cậu bé giận chính mình, cảm thấy mình ngốc nghếch, không nói ra được.
Tiểu Viên càng nghĩ càng khó chịu, trực tiếp tủi thân khóc òa lên.
Cái đầu nhỏ tựa vào vai anh trai nhà mình để tìm kiếm sự an ủi.
Cha Hứa lập tức không dám nhúc nhích, cũng không dám lên tiếng nữa.
Biết sớm sẽ khóc, ông đã chẳng hỏi thêm câu này làm gì.