Thủ trưởng và Chính ủy Vương kích động đi đến phòng thẩm vấn, trước khi mở cửa, hai người đã điều chỉnh lại cảm xúc.

Thủ trưởng giữ vẻ mặt nghiêm nghị, Chính ủy Vương cầm sổ ghi chép bước vào phòng thẩm vấn.

Bên trong là một phòng bệnh được dựng tạm thời, Itou Shuuichi nằm trên giường, hai tay hai chân bị còng c.h.ặ.t vào lan can giường bệnh.

Itou Shuuichi nhìn thấy Thủ trưởng và Chính ủy Vương bước vào, hắn biết hai người này là những người có tiếng nói nhất ở đây, với thân phận của hắn, không thể nào phái hai sĩ quan bình thường đến thẩm vấn được.

“Tôi muốn gặp người đó, người đã nghiên cứu ra loại t.h.u.ố.c mê kia, tôi sẽ nói cho người đó biết vị trí của một căn cứ ngầm khác đang được cất giấu.”

Lần lây nhiễm virus này, hắn chưa từng nghĩ mình còn có thể sống sót. Thầy của hắn từng nói, trên thế giới này không ai có thể nghiên cứu ra t.h.u.ố.c giải cho loại virus này, nếu có thể làm được thì chắc chắn đó không phải là chuyện mà con người có thể làm.

Thế nhưng tác phẩm hoàn hảo nhất của thầy hắn đã bị người Hoa Quốc phá giải, việc hắn hiện tại chưa c.h.ế.t chính là minh chứng rõ ràng nhất.

Bản thân hắn cũng là một chuyên gia về virus, hắn vô cùng hiểu rõ mức độ tàn phá cơ thể sau khi lây nhiễm. Vậy mà chỉ trong vòng 4 ngày ngắn ngủi uống t.h.u.ố.c của Hoa Quốc, cơ thể hắn đã hồi phục với tốc độ cực nhanh, loại t.h.u.ố.c giải này làm quá tốt!

Kế hoạch thả độc ở Hoa Quốc của bọn chúng đã trực tiếp bị đập tan, hắn phải truyền tín hiệu này ra ngoài, nếu không sẽ ảnh hưởng đến một kế hoạch quan trọng khác của thầy.

Căn cứ ngầm được cất giấu kia chỉ có hắn và thầy biết, nếu bị người Hoa Quốc phát hiện, đồng nghĩa với việc kế hoạch đã thất bại.

Như vậy cũng có thể để thầy biết hắn chưa c.h.ế.t, và việc hắn nhiễm virus mà vẫn sống sót, chắc chắn thầy sẽ điều tra, nói không chừng còn có thể đ.á.n.h cắp được công thức t.h.u.ố.c giải, thông qua công thức đó để nghiên cứu ra loại virus độc hại hơn.

Nghĩ đến đây, Itou Shuuichi chỉ muốn cười lớn.

Người nước R vô cùng xảo quyệt, hắn muốn đóng giả thành một kẻ điên cuồng si mê nghiên cứu d.ư.ợ.c lý, thông qua việc muốn gặp người chế tạo t.h.u.ố.c mê để làm giao dịch với phía Hoa Quốc, từ đó thuận nước đẩy thuyền nói ra vị trí của căn cứ ngầm.

Hắn từng suy nghĩ, nếu muốn gặp người chế tạo ra t.h.u.ố.c giải virus, chắc chắn Hoa Quốc sẽ không đồng ý, một nhân tài như vậy nhất định đã được phía Hoa Quốc bảo vệ nghiêm ngặt rồi.

Thủ trưởng và Chính ủy Vương nghe Itou Shuuichi nói thứ tiếng Hoa Quốc bập bẹ, trong mắt xẹt qua một tia khinh bỉ.

Thủ trưởng sầm mặt nói: “Chúng tôi không biết anh đang nói cái gì, người Hoa Quốc chúng tôi không vô liêm sỉ như người nước R các anh, chỉ biết sử dụng những thủ đoạn hèn hạ.”

Một câu chế nhạo khiến Itou Shuuichi đang đắc ý thầm trong lòng tức giận đến mức làm chiếc giường bệnh rung lên cọt kẹt.

Hắn gầm lên, dùng tiếng Hoa Quốc xen lẫn tiếng nước R nói: “Người đàn ông bắt tôi, chính là hắn đã dùng t.h.u.ố.c mê với tôi sao, các ông đi hỏi hắn đi.”

Thủ trưởng và Chính ủy Vương nhìn nhau, lúc đó cả 5 người Tống Nghị Viễn đều có mặt, Itou Shuuichi đang nói đến ai bọn họ cũng không chắc chắn.

Chính ủy Vương hỏi: “Anh nói cho chúng tôi biết căn cứ ngầm thì có ích gì, virus của các anh chúng tôi có thể phá giải được.”

Thông minh như Chính ủy Vương, chỉ một câu đã chỉ ra sơ hở trong cuộc giao dịch này, chuyện này đối phương đừng hòng chiếm được chút tiện nghi nào.

Thủ trưởng tiếp lời: “Trừ khi anh nói cho chúng tôi biết, nội gián mà các anh cài cắm trong quân đội Hoa Quốc là ai!”

Itou Shuuichi thấy suy nghĩ của mình bị Chính ủy Vương vạch trần, sắc mặt trắng bệch, nhưng hắn vừa từ nước R qua đây thì làm sao biết nội gián nào.

Hắn hét lên ch.ói tai: “Tôi không biết nội gián nào cả, tôi chỉ muốn gặp người có thể phá giải t.h.u.ố.c mê của tôi, tại sao t.h.u.ố.c mê của người đó lại lợi hại hơn của tôi.”

Thủ trưởng: “Đã không có thành ý thì không cần bàn nữa.” Nói xong, Thủ trưởng và Chính ủy Vương đứng dậy.

Itou Shuuichi luống cuống, vậy mà không mắc mưu sao?

Hắn vội vàng nói: “Tôi thật sự không biết nội gián nào, tôi có thể nói cho các ông biết cứ điểm của người của chúng tôi ở thành phố S nằm ở đâu.” Chuyện này chắc không tính là phản bội tổ quốc đâu nhỉ, hắn bắt buộc phải truyền tín hiệu kế hoạch thất bại ra ngoài.

Thủ trưởng nghe đến đây liền nhìn Chính ủy Vương, hai người cố gắng kìm nén khóe miệng đang nhếch lên. Không ngờ Itou Shuuichi mới đến đây ngày đầu tiên đã khai ra cứ điểm đặc vụ ở thành phố S, nếu bắt được những người đó, rồi lần theo manh mối nói không chừng có thể cạy ra được nhiều thứ hơn.

Chính ủy Vương dùng giọng điệu lạnh lùng nghiêm túc nói: “Vậy anh đưa thông tin cứ điểm cho chúng tôi trước, đây là thành ý đầu tiên của anh, nếu không thì miễn bàn.”

Itou Shuuichi cũng không ngốc, vừa rồi hắn chỉ là nóng vội nên rối loạn suy nghĩ mà thôi, hắn trầm mặc một lúc rồi nói: “Chỉ khi nào tôi gặp được người đã phá giải t.h.u.ố.c mê của tôi, nói chuyện với người đó xong, tôi mới nói ra những thứ này.”

Nói xong hắn liền nhắm mắt lại.

Một bộ dạng dù có đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không nói.

Thủ trưởng và Chính ủy Vương cũng không vòng vo với hắn nữa, lần lượt bước ra khỏi phòng thẩm vấn.

Sau khi ra ngoài, Thủ trưởng thấp giọng dặn dò 4 chiến sĩ đang đứng gác: “Căn phòng thẩm vấn này ngoại trừ tôi và Chính ủy, cùng với bác sĩ Triệu, tất cả mọi người đều không được vào, bất cứ lý do gì cũng không được.”

"Rõ." 4 chiến sĩ đứng thẳng tắp chào theo nghi thức quân đội.

Trong lòng Thủ trưởng và Chính ủy Vương hiện tại đều có chung một suy nghĩ, trước tiên phải tìm Tống Nghị Viễn hỏi cho rõ ràng.

Vì vậy hai người mới mang vẻ mặt ngưng trọng đi tìm Tống Nghị Viễn.

Tống Nghị Viễn thấy sau khi mình nói xong, biểu cảm trên mặt Thủ trưởng và Chính ủy Vương cứ thay đổi liên tục, anh lại hỏi: “Là về tên đặc vụ kia sao?”

Thủ trưởng gật đầu: “Thuốc mê của cậu từ đâu mà có? Quân đội chúng ta đâu có phát thứ này.”

Tống Nghị Viễn kể lại chuyện lần đầu tiên mình mất tích là do trúng t.h.u.ố.c mê, và cả chuyện trước ngày đi làm nhiệm vụ lần này, Lâm Thanh Thanh đã đưa cho anh viên t.h.u.ố.c và bột phấn.

“Hả, cậu nói t.h.u.ố.c mê đó là đồng chí Lâm đưa cho cậu?” Thủ trưởng trừng lớn mắt.

Chính ủy Vương cũng thốt lên: “Một cô gái nhỏ như cô ấy làm t.h.u.ố.c mê để làm gì?”

Thủ trưởng và Chính ủy Vương nhất thời suy nghĩ miên man, nhớ lại trong tài liệu về Lâm Thanh Thanh được truyền đến từ thành phố Thiểm có một dòng ghi là, dân làng nói Lâm Thanh Thanh thích nhìn trộm đàn ông trong làng tắm...

Sau này bọn họ gặp Lâm Thanh Thanh, thấy cô là một người xinh đẹp như vậy, liền cảm thấy là do phụ nữ trong làng thấy cô quá đẹp nên cố ý bôi nhọ danh tiếng, tung tin đồn nhảm.

Tống Nghị Viễn thấy hai vị lãnh đạo cũ đang để hồn bay tận đẩu tận đâu, anh nghiêm giọng nói: “Đang nghĩ linh tinh gì vậy, cô ấy làm thứ này chắc là để phòng thân, hai người nhìn nhan sắc của cô ấy là biết.”

Giải thích như vậy dường như rất hợp tình hợp lý, một cô gái xinh đẹp như vậy sao có thể không chuẩn bị chút đồ phòng thân chứ, đồng chí Lâm lại không biết võ công.

“Ừm, tên đặc vụ vừa rồi nói muốn gặp người chế tạo t.h.u.ố.c mê, sau đó sẽ nói ra cứ điểm đặc vụ ở thành phố S và vị trí của một căn cứ ngầm khác.”

Tống Nghị Viễn nhíu mày: “Không được, tôi đã tiếp xúc với người đó vài ngày, hắn quá gian xảo xảo quyệt.”

Thủ trưởng ho nhẹ một tiếng: “Cậu gấp cái gì? Làm như chúng tôi muốn để đồng chí Lâm đi mạo hiểm vậy.”

Chính ủy Vương: “Đúng vậy, cho dù hắn có nói thật thì chúng tôi cũng sẽ không để đồng chí Lâm đi đâu.”

“Được rồi, cậu nghỉ ngơi đi, chúng tôi đi đây.”

Chính ủy Vương mở cửa phòng bệnh rồi bước ra ngoài.

Xem ra tên Itou Shuuichi này thật sự biết chút gì đó, nhưng làm sao để cạy miệng hắn ra đây?