Trong sân không có một bóng người, người nhà họ Lâm hiện tại đều đang ngồi ở nhà chính ăn bữa sáng.
Lâm Thanh Thanh trong lúc đ.á.n.h răng, nhìn quanh hoàn cảnh xung quanh.
Nhìn những căn nhà này là biết nhà họ Lâm nghèo đến mức nào rồi.
Nhà họ Lâm có hai gian nhà đất, sáu gian nhà tranh.
Thời đại này tuy mọi người đều thiếu ăn thiếu mặc, nhưng người ở nhà tranh thật sự không nhiều, gần như đều là nhà đất, điều kiện tốt hơn chút thì là nhà gạch.
Hai gian nhà đất, bố mẹ Lâm một gian, gian còn lại tự nhiên là của nguyên chủ.
Gian của bố mẹ Lâm đã nhường cho Tống Nghị Viễn dưỡng thương, họ chuyển sang ở phòng của cậu con trai út Lâm Chí Khánh.
Sáu gian nhà tranh còn lại là của sáu người anh trai, mỗi người một gian.
Nhà họ Lâm có sáu người con trai, ở cái thời đại dựa vào công điểm để ăn lương thực này, con trai tuy là lao động chính, nhưng sáu người con trai kết hôn không phải là một con số nhỏ.
Hiện tại chỉ có cậu con út chưa kết hôn, anh ta lớn hơn Lâm Thanh Thanh một tuổi.
19 tuổi chưa nói chuyện cưới xin cũng là hiếm thấy, ở nông thôn bất kể nam nữ phổ biến đều là 15, 16 tuổi đã dựng vợ gả chồng rồi.
Nguyên chủ đòi ăn thịt, chỉ ăn lương thực tinh, mặc và dùng cũng phải tốt nhất, đây mới là nguyên nhân lớn nhất khiến nhà họ Lâm nghèo.
Nhà họ Lâm có 25 nhân khẩu, thời điểm này vẫn chưa có kế hoạch hóa gia đình, đẻ con thoải mái.
Anh cả Lâm Bảo Quân có ba đứa con: Đại Mao, Đại Nha, Tam Mao; Anh hai Lâm Quốc Thắng có ba đứa con: Nhị Nha, Nhị Mao, Tứ Mao; Anh ba Lâm Đại Khánh có hai đứa con: Ngũ Mao, Lục Mao; Anh tư Lâm Quốc Cường có ba đứa con: Tam Nha, Thất Mao và Bát Mao là sinh đôi; Anh năm Lâm Chí Quân năm ngoái mới kết hôn, chị dâu năm đã m.a.n.g t.h.a.i 8 tháng.
Mỗi lần ăn cơm đều phải bày hai bàn, người lớn một bàn, trẻ con một bàn, cơm nước do các chị dâu luân phiên nấu.
Nguyên chủ thì bất cứ việc nhà nào cũng không làm.
Lâm Thanh Thanh rửa mặt xong đi đến nhà chính, liền nhìn thấy một đám đầu người đen kịt.
Cô quét mắt một vòng, đi về phía chỗ ngồi cạnh mẹ Lâm.
Các anh trai đều đang phồng má ăn cơm.
Chị dâu cả Lý Chiêu Đệ vừa thấy em chồng liền trợn trắng mắt. Cô ta gả đến sớm nhất, cũng tiếp xúc với nguyên chủ nhiều nhất, cô ta là người chướng mắt nhất với cô em chồng há miệng chờ cơm, đưa tay chờ mặc này. Con gái nhà người ta phải ôm đồm hết việc nhà, có đồ ăn ngon đều nhường cho cháu trai. Cô em chồng nhà cô ta thì chẳng phải làm gì, ruộng cũng không xuống, lại còn đòi ăn ngon nhất, mặc dùng tốt nhất, cô ta thực sự mỗi lần đều hận đến nghiến răng.
Chị dâu ba Trương Quế Liên vung đũa vù vù, đang gắp đĩa đậu đũa xào duy nhất trên bàn.
Chị dâu tư Lưu Đại Tú tay trái cầm bánh bột đen, tay phải bưng bát hồ bột đen, ăn rất ngon lành.
Chị dâu hai Lý Lan Anh và chị dâu năm Vương Xuân Hoa thì cắm cúi ăn cơm.
Mẹ Lâm nhìn thấy cái trợn mắt của Lý Chiêu Đệ, đặt mạnh bát xuống.
"Vợ thằng cả, cô mà ăn no rồi thì ra nhổ cỏ ở ruộng phần trăm đi, tôi thấy cô cơm cũng chẳng thèm ăn nữa, trợn cái mắt to tướng đó cho ai xem hả?"
Mấy cô con dâu khác thấy chị dâu cả bị mắng, tốc độ ăn cơm càng nhanh hơn.
Lý Chiêu Đệ nở nụ cười khổ:"Mẹ, con chưa ăn no mà, con ăn cơm ngay đây."
Người chị dâu cả này của Lâm Thanh Thanh tính tình thẳng thắn, đúng là liên tục chiến bại, liên tục chiến đấu.
Mỗi lần cô ta chướng mắt nguyên chủ đều thể hiện ra mặt, nhưng lần nào cũng bị mẹ Lâm mắng mỏ.
Không giống mấy cô con dâu khác biết cánh tay không vặn được đùi, đều im hơi lặng tiếng.
Mẹ Lâm tính tình bưu hãn, ở nhà nói một không hai. Nguyên chủ ở cái thời đại trọng nam khinh nữ này, có thể được cưng chiều như vậy, cũng là vì được bố mẹ Lâm bảo vệ.
Sáu người anh trai của nguyên chủ từ nhỏ cũng bị mẹ Lâm dạy dỗ trong mắt chỉ có em gái.
Lâm Thanh Thanh đến ngồi cạnh mẹ Lâm, trước mặt là một bát cháo kê vàng óng, một quả trứng gà, hai cái bánh ngô.
So với đồ ăn của cả nhà là hồ bột đen loãng toẹt trộn lẫn vỏ trấu và bánh bột đen, đúng là một trời một vực.
"Ni Nhi, vừa nãy đi gọi con, sao không thấy tiếng, mẹ còn tưởng con chưa dậy cơ."
Mẹ Lâm vừa nói vừa bóc quả trứng luộc, bỏ vào trong bát cháo kê.
Lâm Thanh Thanh lại nhìn chiếc áo ngắn tay bằng vải bông mịn in hoa nhí trên người mình, bố mẹ Lâm và mấy người anh trai chị dâu đều mặc quần áo vá chằng vá đụp, trong lòng không khỏi thổn thức.
"Mẹ, sau này cứ chuẩn bị đồ ăn cho con giống mọi người đi, cơm con cũng phải nấu. Sau này nếu con gả cho anh Tống, đến bộ đội cái gì cũng không biết làm, chẳng phải sẽ bị người ta chê cười sao."
Lâm Thanh Thanh nói là sự thật, chính vì người nhà họ Lâm làm hư nguyên chủ, cô ta mới không phân biệt được phải trái, làm ra những chuyện hủy hoại tam quan như vậy.
Hơn nữa với điều kiện hiện tại của nhà họ Lâm, nếu vẫn cứ đòi ăn ở sinh hoạt khác biệt, đây chẳng phải là đang làm khó những người đối xử tốt với mình sao.
Lời này vừa thốt ra, cả bàn người đều sững sờ.
Bố Lâm sốt sắng lên tiếng:"Ni Nhi, con sao vậy, nhà ta chỉ có mình con là con gái, không đối tốt với con thì đối tốt với ai."
Anh cả Lâm Bảo Quân cũng lên tiếng:"Đúng vậy, nhà ta đâu phải không nuôi nổi em, bọn anh già rồi, còn có mấy đứa cháu trai nuôi em cơ mà."
Ngược lại mẹ Lâm trong lòng sáng tỏ, con gái nếu theo đến bộ đội, sau này không có sự chăm sóc của họ, chẳng phải cái gì cũng phải tự mình động tay sao.
Nghĩ đến con gái có thể là sắp kết hôn, trở nên hiểu chuyện rồi, bà nắm lấy tay Lâm Thanh Thanh cười nói:"Ni Nhi nhà ta lớn rồi, Ni Nhi nói đúng, sau này kết hôn đến bộ đội chúng ta lại không thể đi theo, dạo này mẹ sẽ dạy con cách làm việc nhà."
Mấy người chị dâu đều cho rằng cô em chồng lười biếng ham ăn, vì sĩ quan Tống mà muốn cải tà quy chính rồi.
Sĩ quan Tống kia đúng là nhân tài xuất chúng, lại cao to, tướng mạo như vậy bảo sao không làm cô gái nhỏ mê mẩn đến thần hồn điên đảo.
Anh cả Lâm Bảo Quân khựng lại nói:"Đại Nha năm nay 7 tuổi rồi, anh bảo nó theo em đến bộ đội chăm sóc em."
Lâm Thanh Thanh xua tay:"Không được đâu, anh cả làm vậy chính là tác phong của tiểu thư tư bản như bên ngoài nói đấy, sẽ bị lôi ra phê bình đấu tố đó."
Bố Lâm nghe xong, gật đầu thật mạnh, lại trừng mắt nhìn con cả:"Đưa ra cái chủ ý vớ vẩn gì thế."
Chị dâu ba đảo mắt một vòng, ngày mai đến lượt cô ta nấu cơm, thế này chẳng phải vừa hay sao:"Vậy ngày mai để em chồng nấu cơm thử xem."
Mẹ Lâm còn không rõ cô ta đang nghĩ gì sao, phóng một ánh mắt sắc lẹm qua:"Cơm của hơn 20 người này Ni Nhi làm sao mà nấu nổi, các người còn muốn để Ni Nhi hầu hạ nữa hả. Đã nấu cơm thì chỉ nấu cho một mình Tiểu Tống là được rồi, sau này con cũng là nấu cơm cho cậu ấy ăn mà."
Lâm Thanh Thanh gật đầu, vừa hay có thể mượn cơ hội này thoát khỏi cái tật cái gì cũng không biết của nguyên chủ.
Mấy người anh trai cũng gật đầu, cảm thấy mẹ nói rất đúng.
Bố Lâm hiền từ nhìn Lâm Thanh Thanh, thầm nghĩ đúng là con gái lớn mười tám thay đổi, con gái lớn lên xinh đẹp, lại hiểu chuyện, Tiểu Tống có phúc rồi.
Trải qua khúc nhạc đệm này, người nhà họ Lâm lại cắm cúi và cơm, họ còn phải nhanh ch.óng xuống ruộng nữa.