Bây giờ đang là giờ cơm, trong tiệm cơm quốc doanh người đông nghìn nghịt, ồn ào náo nhiệt đều là người đến ăn cơm.
Lưu Khắc Ninh dẫn hai người đến trước một cái bàn, chào hỏi hai người mau ngồi.
Trên bàn bày sẵn 5 món ăn, thịt lợn hầm cải thảo, chân giò kho tàu, một chậu gà quay, cà tím om thịt lợn, một đĩa rau xanh, còn có 6 cái bánh bao bột mì trắng.
Toàn là món mặn, xem ra quan hệ giữa Lưu Khắc Ninh và Tống Nghị Viễn cũng rất cứng, hào phóng như vậy.
"Mau ngồi đi, tôi ước chừng thời gian cũng hòm hòm rồi, nên gọi món trước."
Tống Nghị Viễn chỉ liếc nhìn thức ăn một cái, rồi ngồi xuống.
Lâm Thanh Thanh khóe môi ngậm cười ngồi đối diện Lưu Khắc Ninh.
Lưu Khắc Ninh bày ra một nụ cười thật tươi, nói với Lâm Thanh Thanh:"Em dâu, bàn thức ăn này đều là gọi cho em đấy, em phải ăn nhiều một chút nhé."
Lâm Thanh Thanh cũng khá có thiện cảm với Lưu Khắc Ninh, đối xử với người khác nhiệt tình hào phóng lại lịch sự.
Cô cũng không cần phải khách sáo gượng gạo:"Hôm nay để anh Lưu phải tốn kém rồi." Nói xong liền cầm đũa lên ăn.
Lưu Khắc Ninh thấy cô xuất thân nông thôn, nhưng lời nói cử chỉ lại phóng khoáng tự nhiên, trong lòng cũng tăng thêm vài phần hảo cảm.
Trong tiệm cơm quốc doanh ồn ào náo nhiệt, cũng không thích hợp để nói chuyện, ba người cắm cúi ăn cơm.
Ăn cơm xong, Lưu Khắc Ninh hỏi Lâm Thanh Thanh:"Em dâu, tôi lái xe đưa hai người về."
"Vâng." Lâm Thanh Thanh cười đáp.
Người ta đây là thấy Tống Nghị Viễn đang bị thương, muốn đưa anh về, cô chính là đi nhờ xe.
Lưu Khắc Ninh dẫn hai người đến đối diện tiệm cơm quốc doanh, một chiếc xe Jeep quân dụng đậu chễm chệ bên đường.
Người qua đường đều dừng lại nhìn vài cái, xe con quân dụng người trên trấn cũng chưa từng thấy, có thể không hiếm lạ sao.
Lâm Thanh Thanh đến bên cửa xe, đợi Lưu Khắc Ninh đến mở cửa xe, cô là thôn nữ, là một thôn nữ chưa từng ngồi xe con, nếu mở cửa xe lên xe một cách thuận lợi, Lưu Khắc Ninh và Tống Nghị Viễn hai quân nhân này chẳng phải sẽ nghĩ nhiều sao.
Quả nhiên, Tống Nghị Viễn dường như nhìn ra sự bối rối của cô, vươn cánh tay dài ra, mở cửa xe, ra hiệu cho Lâm Thanh Thanh lên.
Đợi Lâm Thanh Thanh lên xe, anh đóng cửa xe lại, ngồi lên ghế phụ lái.
Lưu Khắc Ninh nhìn cảnh này, ngoài miệng trêu chọc Tống Nghị Viễn:"Ây dô, lão Tống chu đáo thật đấy, hắc hắc, chuyện cậu sắp kết hôn đã thông báo cho gia đình chưa?"
Tống Nghị Viễn lắc đầu:"Tạm thời chưa nói."
Lưu Khắc Ninh lườm anh một cái, bày ra vẻ mặt hả hê:"Hy vọng đến lúc đó cậu chịu đựng được hậu quả."
Chiếc xe con quân dụng lao vun v.út trên con đường nhỏ giữa đồng ruộng, thu hút những người đang bận rộn làm nông dưới ruộng đều bỏ dở công việc, đưa mắt nhìn chiếc xe con rời đi.
Xe con chạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến ranh giới thôn Đại Sơn, nhà Lâm Thanh Thanh ở cuối thôn, phải đi xuyên qua từ đầu thôn.
Vừa vào thôn Đại Sơn, đã gây ra một trận xôn xao.
Ở thập niên 70, người nông thôn làm gì đã từng thấy xe con nào, lại còn là xe quân dụng.
Nhìn chiếc xe con chạy thẳng vào trong thôn, một số người đang làm việc bỏ nông cụ trong tay xuống, chạy theo xe vào thôn.
Xe dừng lại trước cửa nhà Lâm Thanh Thanh.
Lâm Thanh Thanh mở cửa xuống xe, một đám người lập tức xúm lại, có người tốt bụng vội vàng chạy ra đồng thông báo cho người nhà họ Lâm, trong nhà có khách quý đến.
Một bà thím kéo cánh tay Lâm Thanh Thanh hỏi:"Thanh Thanh, người lái xe kia có phải là đối tượng của cháu không."
Lâm Thanh Thanh liếc nhìn Lưu Khắc Ninh đã hơn 30 tuổi, cô chưa kịp nói gì, một bà thím bên cạnh đã phản bác:"Người lái xe kia đã hơn 30 rồi, bà Trương bà nhìn kiểu gì vậy."
Bà thím kéo Lâm Thanh Thanh nghe vậy liền buông tay, lý luận với người bên cạnh:"Người nhà họ Lâm nói là quân nhân, bà xem người kia mặc quân phục kìa."
Lâm Thanh Thanh chào hỏi Lưu Khắc Ninh vào trong sân ngồi, bây giờ đang mùa nông bận, những người này sẽ không vây quanh ở đây lâu đâu.
Ba người vào nhà, cửa đóng lại, cách ly tiếng bàn tán.
"Cô út, cô về rồi."
Đại Mao và một đám trẻ từ trong nhà lao về phía Lâm Thanh Thanh, Lâm Thanh Thanh xoa đầu mấy đứa trẻ, lấy từ trong túi ra một gói kẹo sữa Đại Bạch Thỏ và kẹo hoa quả.
Phát cho mỗi đứa một viên kẹo, rồi đuổi bọn trẻ đi chơi.
"Anh Tống, anh đưa anh Lưu vào nhà chính ngồi đi, em đi rót nước."
Tống Nghị Viễn gật đầu, dẫn Lưu Khắc Ninh đi về phía nhà chính.
Lâm Thanh Thanh bước vào bếp, lấy một ít lá trà từ ký túc xá trong không gian ra, bỏ vào hai cái cốc tráng men, rót nước sôi vào, lập tức hương trà thơm ngát tỏa ra.
Lâm Thanh Thanh đặt hai cốc nước trà trước mặt hai người, Lưu Khắc Ninh nhìn lá trà trong cốc, ngẩng đầu kinh hô:"Trà xanh?"
Lá trà ở thời đại này rất khó mua, thường chỉ có lãnh đạo, trong đơn vị mới dùng.
Lưu Khắc Ninh kinh ngạc với hoàn cảnh nhà họ Lâm, vậy mà lại có tiền uống trà.
Tống Nghị Viễn nhìn lá trà, cũng ngước mắt nhìn sâu Lâm Thanh Thanh một cái.
Lâm Thanh Thanh cười:"Đây là em hái trên núi tự làm đấy, hai anh nếm thử xem."
Lưu Khắc Ninh bưng cốc lên ngửi ngửi, cười:"Dựa vào núi ăn núi, dựa vào nước ăn nước đúng là tốt thật."
Lâm Thanh Thanh hào phóng ngồi sang một bên, chỉ về hướng núi Miêu Nhĩ nói:"Thôn chúng em có một ngọn núi lớn, trên núi sản vật phong phú, bình thường em rất thích lên núi dạo chơi."
Lưu Khắc Ninh uống một ngụm trà:"Ừm, trà ngon."
Anh ta đặt cốc xuống, khuôn mặt luôn mang theo nụ cười, đột nhiên nghiêm túc lại:"Em dâu, hôm nay tôi đến đây là có việc muốn nhờ."
Lâm Thanh Thanh nghi hoặc khó hiểu:"Ồ?"