Y Nhân

Chương 1

01

Một tháng trước, tôi vừa tốt nghiệp đại học.

Nộp hơn chục bản hồ sơ nhưng đều bặt vô âm tín, phải đối mặt với cảnh thất nghiệp ngay khi vừa ra trường.

Đúng lúc tôi đang bế tắc cùng đường.

Thì trong hộp thư điện t.ử, tôi nhận được thông báo phỏng vấn của Thiên Cung Thủy Hội.

Trong trí nhớ, tôi không hề nộp hồ sơ vào công ty này, nhưng khi nhìn thấy mức lương ba mươi nghìn, tôi quyết định đi thử.

Thiên Cung Thủy Hội là một tiệm spa cao cấp, nằm ở vị trí đắc địa ngay trung tâm thành phố.

Sau khi nói rõ mục đích, ông chủ chỉ hỏi vài câu đơn giản rồi bảo tôi trúng tuyển, chuẩn bị đi làm.

Sau đó, người cũ tên Vương Cường dẫn tôi đi làm quen với môi trường và tìm hiểu quy trình làm việc.

Tiệm là một tòa nhà độc lập gồm năm tầng.

Tầng một là phòng thay đồ và khu ngâm khoáng, tầng hai là nhà hàng tự chọn, tầng ba là khu vui chơi giải trí.

Tầng bốn là khu nghỉ ngơi.

Đây cũng là nơi tôi làm việc, cung cấp các dịch vụ như mát-xa, ngâm chân.

Còn về tầng năm, mỗi khi nhắc đến đó, ánh mắt Vương Cường lại trở nên cuồng nhiệt.

Lộ rõ vẻ khao khát không chút che giấu:

"Các phòng VIP ở trên này mới là nơi làm nên danh tiếng thực sự của tiệm chúng ta."

Tôi buột miệng: "Thiên cung?"

"Đúng vậy." Vương Cường l.i.ế.m môi, vẻ mặt bí hiểm: "Cậu có biết nơi đó tính phí thế nào không?"

"Tính phí thế nào?"

"Tính theo thời gian, một giây, một vạn tệ."

Nghe câu trả lời này, tôi trợn tròn mắt.

Người ta vào tiêu xài nửa tiếng, lại bằng cả đời tôi làm không ra!

"Đắt thế này, liệu có ai tới không?"

Vương Cường khinh khỉnh: "Cậu nghĩ gì thế? Muốn vào đó phải xếp hàng, đặt lịch trước nửa năm đấy."

Tôi kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Rốt cuộc là cung cấp dịch vụ gì mà khiến bọn nhà giàu tranh nhau đến vậy?

Như đoán được suy nghĩ của tôi, Vương Cường đầy ngưỡng mộ nói:

"Biết thế nào là hưởng thụ của thần tiên không? Thần tiên ăn gì, uống gì, chơi gì thì bên trong đó đều có đủ."

Nói đoạn, anh ta lộ ra nụ cười gian tà:

"Nghe nói, nếu cậu muốn chơi với tiên nữ, chỉ cần nửa tiếng là họ sẽ được đưa lên tận giường cho cậu!"

"Nếu tôi được vào đó hưởng thụ một lần, c.h.ế.t cũng mãn nguyện!"

Điều này khơi dậy sự tò mò của tôi:

"Anh Vương, chẳng lẽ ngay cả anh cũng chưa từng vào đó?"

Nghe vậy, Vương Cường xua tay, hơi ngượng ngùng đổi chủ đề:

"Nơi đó bảo mật nghiêm ngặt lắm, ngoài ông chủ ra thì không ai được lại gần! Cậu đừng có mà nghe ngóng linh tinh!"

Thấy vậy, tôi thức thời hỏi về công việc chính của mình:

"Ông chủ nói công việc của chúng ta là tìm đàn bà, vậy tìm thế nào?"

"Chính xác là tìm loại đàn bà có m.á.u trắng." Vương Cường đảo mắt: "Đi theo tôi, tôi cho cậu mở mang tầm mắt."

02

Dưới sự dẫn dắt của Vương Cường, chúng tôi lên tầng bốn.

Tầng bốn chủ yếu có hai khu vực là khu nghỉ ngơi và khu dự án, khu dự án lại chia thành khu A và khu B.

Vương Cường dẫn tôi tới khu thứ hai.

Trước khi vào, anh ta đưa cho tôi một chiếc kính râm:

"Nhớ kỹ, cậu bây giờ là kẻ mù."

Tôi làm theo: "Rõ."

Vương Cường gật đầu hài lòng rồi dẫn tôi bước vào.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi c.h.ế.t lặng tại chỗ, suýt chút nữa thì thốt lên những từ ngữ khó nghe.

Chỉ thấy trước mắt, từng giường nằm được ngăn cách bằng những tấm voan trắng mỏng manh.

Trên mỗi giường mát-xa đều có một vị khách nữ.

Trong làn vải mờ ảo, cảnh xuân phơi bày, họ hầu như chỉ dùng lụa che đi những bộ phận nhạy cảm.

Ngũ quan tinh xảo, dáng người uyển chuyển, chỗ cần đầy đặn thì tròn trịa căng tràn.

Toàn thân không chút mỡ thừa.

Trước đây tôi chỉ thấy những người đẹp như vậy trên tivi.

Vương Cường huých nhẹ vào người tôi: "Đừng ngẩn ngơ nữa, học hỏi kỹ thuật của chuyên viên đi."

Tôi nuốt nước bọt, hoàn hồn lại.

Trước mỗi giường đều có một nhân viên mát-xa khiếm thị phụ trách mát-xa cho khách.

Không ngoài dự đoán, họ đều là đóng giả.

Đóng làm người mù sẽ khiến khách hàng buông lỏng cảnh giác.

Qua quan sát, tôi phát hiện khi nhân viên mát-xa ấn vào lưng khách, giữa kẽ ngón tay họ sẽ lộ ra một cây kim bạc, đ.â.m nhanh vào cột sống.

Ngay khoảnh khắc đ.â.m vào, họ sẽ day ấn thật nhanh.

Như vậy vừa che giấu được cảm giác đau nhói, vừa âm thầm lau sạch m.á.u chảy ra.

Sau khi xem xong, Vương Cường kéo tôi đến chỗ vắng người:

"Đây chính là công việc của cậu, hiểu chưa?"

Tôi gật đầu liên tục, rồi hỏi lại: "Sau khi tìm được người phụ nữ đó thì làm thế nào?"

"Cứ báo lại với ông chủ là được, chuyện còn lại cậu đừng quản." Vương Cường liếc mắt nhìn lên tầng năm: "Họ sẽ được đưa lên thiên cung, hưởng lạc cực đỉnh."

Chẳng lẽ đây cũng là một phần của dịch vụ?

Lời vừa đến miệng lại bị Vương Cường lườm cho, tôi đành nuốt ngược trở vào.

Ngay chiều hôm đó, tôi chính thức đi làm.

Ngày ngày mát-xa cho người đẹp, tiện thể châm cứu, đãi ngộ không thể tốt hơn.

Trong quá trình đó, tôi nhận ra chỉ những người phụ nữ xinh đẹp mới được phân vào khu B, còn khách hàng khác thì đều vào khu A.

Còn về việc chọn ra người phụ nữ có m.á.u trắng...

Lúc đầu, tôi cứ ngỡ đó là sở thích đặc biệt của bọn nhà giàu.

Cái gọi là phòng VIP chắc chỉ là để phục vụ những dịch vụ đồi trụy trái pháp luật mà thôi.

Nhưng cho đến tận sau này, tôi đã tận mắt chứng kiến những thay đổi của các vị khách quý đó.

Mọi thứ dần trở nên vượt quá lẽ thường...

Chương 1 - Y Nhân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia