Y Nhân

Chương 5

08

Thứ tôi nhìn thấy là một cái đầu người.

Đầu của một cô gái.

Chính xác hơn là cô gái chỉ lộ mỗi cái đầu ra ngoài, phần thân dưới bị tấm sắt ngăn cách, giấu kín ở phía dưới l.ồ.ng.

Cô gái này tôi từng thấy qua, chính là cô gái "máu trắng" mà Vương Cường phát hiện lúc trước.

Cô gái trông rất yếu ớt, vẻ ngoài vô cùng đáng thương.

Dưới ánh mắt đầy áp lực của ông chủ, tôi ném Trương Đào vào trong l.ồ.ng.

Tiếp theo, một cảnh tượng rùng rợn diễn ra.

Trong ánh mắt bàng hoàng của tôi, Trương Đào bị cô gái hút sạch sành sanh như một miếng thạch, chỉ còn trơ lại bộ quần áo dính đầy m.á.u.

Thời gian chỉ vẻn vẹn trong vòng mười phút ngắn ngủi.

Cô gái l.i.ế.m môi, khuôn mặt ửng hồng, phát ra những tiếng rên rỉ đầy khoái lạc.

Tôi thực sự bị dọa đến hồn bay phách lạc.

Những ý nghĩ tà dâm lộn xộn trong đầu phút chốc tan biến sạch, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng.

Đây hoàn toàn không phải con người, càng chẳng phải là "nhân sâm quả" gì cả!

Mà là một con quái vật thực thụ!

"Đưa Từ Vi xuống nghỉ ngơi đi." Ông chủ vẫy tay: "Điều chỉnh lại tâm lý, sáng mai đi làm bình thường."

"À, tiện thể đưa cả Chu Kỳ xuống, dọn dẹp căn phòng cho sạch sẽ."

Hóa ra, cô gái m.á.u trắng này tên là Chu Kỳ.

Rất nhanh sau đó, gã hộ vệ lực lưỡng đã dẫn tôi rời khỏi phòng VIP 500.

Tầng năm rộng hơn tôi tưởng, nhân viên không được phép tự ý ra ngoài, hầu hết đều ở lại đây lâu dài.

Muốn rời đi đều phải được ông chủ phê duyệt.

Chẳng trách, trong ký ức của tôi, Vương Cường đã biến mất một thời gian.

...

Khi tôi dần quen thuộc với công việc ở tầng năm.

Tôi cuối cùng cũng hiểu tại sao Vương Cường lại tự sát.

Làm việc ở đây, mọi thứ trong các phòng VIP đều không thể giấu kín, người bình thường nhìn thấy những thứ này mà không bị ép đến phát điên mới là lạ.

Khoảnh khắc biết được sự thật, tôi mới thực sự ý thức được.

Thế nào là tận hưởng như thần tiên.

09

Nhân sâm quả, chính là các cô gái m.á.u trắng.

Còn các cô gái m.á.u trắng cụ thể là sinh vật gì, tôi cũng không rõ.

Chỉ biết rằng, m.á.u trắng sở hữu khả năng chữa bệnh không gì sánh bằng, chẳng khác nào linh d.ư.ợ.c trong thần thoại.

Đồng thời, bản thân các Y nhân nữ còn có khả năng ngụy trang khó tin.

Chúng có thể biến thành bất cứ hình dạng nào mà khách hàng mong muốn.

Giống như đất nặn còn sống vậy.

Mọi yêu cầu oái oăm của các vị khách quý, chúng đều đáp ứng được hết.

Có khách thích được bao bọc toàn thân, muốn trải nghiệm cảm giác nằm trong bụng mẹ, đắm chìm trong trạng thái mất trọng lực không thể kiểm soát.

Có khách lại thích hoa sen, đam mê ngồi thiền trên đài sen để tĩnh tâm.

Lại có khách yêu cầu chúng biến thành Quan Âm, quỳ trước mặt Bồ Tát mà gào khóc sám hối.

Thậm chí còn có kẻ có những sở thích biến thái đặc biệt khác.

Ví dụ như: nhân mã, thiên sứ có cánh, chú mèo máy tròn vo, hay cả nhân vật trong Tây Du Ký...

Còn rất nhiều, rất nhiều nữa.

Chi tiết cụ thể thì không tiện kể ra ở đây.

Còn tôi, công việc chính là dọn dẹp hiện trường và thu dọn các phòng sau khi khách hàng đã hưởng thụ xong.

Tiếng 'tít' vang lên.

Đèn báo trước cửa phòng 511 chuyển từ đỏ sang xanh, đó là tín hiệu khách đã rời đi.

Tôi cầm dụng cụ dọn dẹp, chuẩn bị bắt tay vào việc.

Trong phòng bừa bộn như bãi chiến trường, Chu Kỳ nằm trên giường, quần áo xộc xệch, trên người có vài vết bầm tím rõ rệt.

Có thể thấy, vị khách lần này không dễ hầu hạ chút nào.

So với lúc mới đến, giờ đây nỗi sợ hãi của tôi đối với các Y nhân nữ đã vơi đi quá nửa.

Thậm chí tôi còn thấy chúng thật đáng thương.

Bởi vì ông chủ đã đeo cho chúng những chiếc vòng cổ đặc chế.

Một khi Y nhân nữ có biểu hiện phản kháng, chúng sẽ bị giật điện cao áp khiến bất tỉnh ngay lập tức, mất đi khả năng hành động.

Tôi gom những đồ đạc hư hỏng trong phòng mang ra ngoài.

Khi đi ngang qua Chu Kỳ, cô ấy bỗng nhìn tôi, nhẹ nhàng hỏi: "Có thể giúp tôi một việc được không?"

Tôi sững người.

Trước đây khi đi dọn dẹp, tôi cũng đã gặp cô ấy vài lần.

Nhưng cô ấy chưa từng để ý đến tôi.

Chu Kỳ lại lặp lại một lần nữa: "Có thể giúp tôi một việc được không?"

Nhìn vẻ mặt tuyệt mỹ lộ ra vẻ cầu khẩn yếu đuối ấy, lòng tôi thoáng chốc rối bời: "Giúp... giúp việc gì?"

Chu Kỳ lấy ra một sợi dây chuyền bạc, mặt dây là chữ cái "Y" viết hoa.

"Giúp tôi đưa nó cho em gái tôi, Chu Oánh."

Cô gái Y nhân mà tôi phát hiện ra, tên đúng là Chu Oánh.

Hai người này lại là chị em sao?

Kinh ngạc chưa dứt, tôi lại phát hiện ra điểm bất thường:

"Khoan đã, sao cô biết cô ấy đang ở đây?"

10

"Trên người anh có mùi của con bé." Chu Kỳ nói.

Tim tôi đập thịch một cái: "Cô ấy đến đây là để tìm cô sao?"

Ánh mắt Chu Kỳ lộ vẻ đau buồn, khóe mắt đỏ hoe:

"Là tôi đã hại con bé."

Lệ rơi như chuỗi ngọc đứt dây, trông thật đáng thương. Tôi đưa tay định an ủi cô ấy, nhưng đến giữa chừng lại khựng lại giữa không trung.

Bởi vì, tôi cũng là một trong những kẻ khởi xướng dẫn đến bi kịch này.

Chính tôi là người báo tin, khiến Chu Oánh bị bắt.

Thấy tôi bất động, Chu Kỳ chủ động nắm lấy áo tôi: "Có được không?"

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, tôi gật đầu đồng ý.

Chu Kỳ mỉm cười từ tận đáy lòng, nụ cười ấy đẹp tựa trăm hoa tàn úa, khiến tim tôi xao xuyến.

Trong khoảnh khắc bất ngờ, tôi cảm thấy má mình được hôn nhẹ một cái.

"Cảm ơn..."