Lục Minh Nghiên nói không sai, chia tay chưa bao giờ chỉ vì một chuyện.
Nhưng riêng 300.000 tệ thì anh thật sự đã phạm tội c.h.ế.t.
Vậy mà đến bây giờ anh vẫn không hiểu.
Mười bảy ngày trước là sinh nhật tôi.
Lục Minh Nghiên thuê địa điểm, tự tay chuẩn bị mọi thứ rất công phu.
Anh còn mời tất cả bạn bè của mình đến.
Anh quỳ một gối, bàn tay cầm nhẫn còn run lên.
Anh nói: “Khương Tỉnh, lấy anh nhé!”
Anh nhìn tôi vừa kích động vừa mong đợi.
Tất cả mọi người cùng reo hò: “Đồng ý đi, đồng ý đi!”
Chỉ có tôi nhìn chiếc nhẫn trong tay anh mà lòng lạnh ngắt.
Tôi quá quen với chiếc nhẫn ấy.
Một hôm trước đó, tôi và Lục Minh Nghiên từng nhìn thấy nó trong trung tâm thương mại.
Anh nói đợi sau này kiếm được tiền sẽ mua cho tôi.
Nhưng anh còn chưa kiếm được tiền, chiếc nhẫn đã nằm trong tay anh.
Vậy tiền từ đâu ra?
Giữa tiếng reo hò của mọi người, dưới ánh đèn sân khấu, tôi lấy điện thoại ra.
Hôm đó tôi bận đến mức rất nhiều tin nhắn cũng chưa kịp xem.
Tôi mở mục tin nhắn, bấm vào thông báo của ngân hàng.
Trên đó hiện rõ một giao dịch thanh toán qua máy quẹt thẻ trị giá 300.000 tệ, số dư còn lại 2.137 tệ.
Trong khoảnh khắc, trời đất như đảo lộn, cả người tôi lạnh toát.
Tôi hỏi Lục Minh Nghiên: “Sao anh dám?”
Đúng là một màn đối đáp tuyệt vời.
Anh nói: “Khương Tỉnh, lấy anh nhé!”
Còn tôi hỏi: “Sao anh dám?”
Tôi phá hỏng màn cầu hôn của anh.
Anh siết chiếc nhẫn trong lòng bàn tay.
Anh bình tĩnh tiễn tất cả bạn bè ra về.
Sau đó cũng bình tĩnh lái xe đưa tôi về nhà.
Anh hỏi tôi: “Tại sao?”
Giọng anh đầy mệt mỏi.
Ánh mắt nhìn tôi có thất vọng, cũng có đau lòng.
Còn tôi thì sao?
Tôi chỉ cuống cuồng hỏi: “Hóa đơn đâu? Để ở đâu? Chúng ta đi trả chiếc nhẫn lại.”
Lục Minh Nghiên bật cười ngay lập tức.
Nụ cười vừa châm chọc vừa như không thể tin nổi.
“Khương Tỉnh, trong lòng em ngoài tiền ra còn có gì nữa?”
“Em có yêu anh không?”
Cảm giác bất lực ấy thật khó tả.
Bất lực như hai người nói hai thứ tiếng hoàn toàn khác nhau.
Tôi gào lên: “Đưa hóa đơn cho tôi!”
Anh im lặng, lấy hóa đơn ném xuống trước mặt tôi.
Tôi mở hóa đơn ra, gọi theo số điện thoại trên đó.
Tôi hỏi: “Có thể trả lại không?”
Người bên kia nói rất dịu dàng rằng không thể, vì đây là mẫu đặt làm riêng.
Người mua chiếc nhẫn rất có tâm, còn khắc hai chữ cái L và J ở mặt trong.
L là Lục Minh Nghiên.
J là chữ cái đầu trong tên phiên âm của Khương Tỉnh.
Cuối cùng, lần đầu tiên tôi cầm chiếc nhẫn ấy lên.
Tôi nhìn thấy hai chữ cái ở mặt trong.
Khoảnh khắc đó, chút hy vọng cuối cùng trong lòng tôi cũng c.h.ế.t hẳn.
Tôi và Lục Minh Nghiên ngồi đối diện nhau.
Anh nhìn tôi, tôi nhìn chiếc nhẫn.
Không khí yên tĩnh đến đáng sợ.
Cuối cùng vẫn là anh lên tiếng trước.
Anh đứng dậy.
“Chuyện tiền anh sẽ giải quyết.”
“Còn chuyện cầu hôn, coi như anh chưa từng nói.”
Nói xong, anh quay người rời đi.
Từ hôm đó chúng tôi không liên lạc nữa.
Cho đến hôm nay.
Tôi gọi: “Lục Minh Nghiên.”
“Thật ra mẹ anh nói không sai, chúng ta đúng là không hợp nhau.”
“Dù sao bây giờ cũng đã chia tay rồi.”
“Vậy chúc cả hai chúng ta từ nay bình an, được chứ?”
Lục Minh Nghiên không nhúc nhích.
Ánh mắt nhìn tôi không đổi.
Bàn tay đang nắm cổ tay tôi cũng không buông.
“Minh Nghiên.”
Không biết Ôn Ngôn đã đứng đó bao lâu.
Cô ấy bước ra khỏi bóng tối, tay siết c.h.ặ.t túi xách, gương mặt hơi tái.
Nhưng ánh mắt vẫn không rời Lục Minh Nghiên lấy một giây.
Cuối cùng, Lục Minh Nghiên buông tôi ra.
Ánh mắt anh lạnh buốt.
Anh lấy khăn tay ra lau bàn tay vừa nắm tôi rồi ném xuống đất.
Sau đó anh quay người nắm tay Ôn Ngôn, giọng lại rất dịu dàng: “Chúng ta đi.”
Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng hai người họ rồi dùng đầu lưỡi chạm nhẹ vào răng hàm sau.
Có cảm giác sắp toi rồi.
Lục Minh Nghiên hận tôi thật sao?
Anh sẽ không trả thù tôi đấy chứ?
Tiểu Phương nói: “Không đến mức ấy đâu nhỉ? Anh ta thiếu phẩm đến thế sao?”
Tôi đau đầu, day thái dương.
“Khó nói lắm.”
Cho dù Lục Minh Nghiên không chủ động làm khó tôi thì vẫn còn đám bạn của anh.
Bạn bè Lục Minh Nghiên đều không thích tôi.
Ban đầu tôi không hiểu tại sao.
Sau này mới biết là vì Ôn Ngôn.
Ôn Ngôn và Lục Minh Nghiên là thanh mai trúc mã.
Ôn Ngôn vẫn luôn thích Lục Minh Nghiên.
Nhưng Lục Minh Nghiên từ chối cô ấy, chọn tôi.
Đám bạn của Lục Minh Nghiên luôn cho rằng tôi không bằng Ôn Ngôn.
Dù sao khi Lục Minh Nghiên khởi nghiệp gian nan nhất, chính Ôn Ngôn đã từ bỏ cơ hội du học nước ngoài để ở lại giúp anh.
Còn tôi, với tư cách bạn gái của Lục Minh Nghiên, lại từ chối vào công ty giúp anh, đến chuyện làm sổ sách hộ cũng không chịu.
Bạn của Lục Minh Nghiên từng hỏi anh: “Với Ngôn Ngôn, cậu là người quan trọng nhất.”
“Nhưng với Khương Tỉnh thì sao? Cô ta lúc nào cũng chỉ nghĩ cho bản thân.”
“Tôi không hiểu nổi, nếu Khương Tỉnh được thì tại sao Ngôn Ngôn lại không?”
“Rõ ràng cậu với Ngôn Ngôn hợp nhau hơn.”
Lục Minh Nghiên đã trả lời thế nào nhỉ?
Anh im lặng rất lâu, không biểu cảm hút hết một điếu t.h.u.ố.c.
Cuối cùng chỉ để lại một câu: “Cậu không hiểu đâu.”
Tôi cũng không hiểu.
Nhưng điều đó không ngăn tôi biết rằng Ôn Ngôn là một người đặc biệt đối với Lục Minh Nghiên.
Vì thế, hôm màn cầu hôn bị tôi phá hỏng, người đầu tiên mất bình tĩnh chính là Ôn Ngôn.
Sau đó mới đến đám anh em của Lục Minh Nghiên.
Nếu không có Lục Minh Nghiên ngăn lại, chắc họ đã lập hội tới vặn đầu tôi mất rồi.
Bây giờ tôi và Lục Minh Nghiên cuối cùng cũng đường ai nấy đi.
Đám công t.ử nhà giàu ấy sẽ không tranh thủ lúc tôi thất thế mà đạp thêm một cú chứ?