13.

Thời gian dài đằng đẵng cũng không làm phong thái của hắn phai nhạt.

Người nam t.ử trước mắt đầy hứng thú nhìn ta. Mái tóc đen óng như dòng nước xõa nhẹ trên vai, phong nhã mà tuấn mỹ.

Có lẽ...

Ta nên oán hận hắn.

Oán hận hắn thêm một lần trêu đùa ta.

Thế nhưng ba năm đã trôi qua, vậy mà hắn vẫn chưa từng quên ta.

Ý nghĩ ấy khiến niềm vui bất chợt nảy sinh từ tận đáy lòng, lấn át cả oán hận. Chưa kịp nói lời nào, ta đã ngẩn ngơ rơi nước mắt.

Công t.ử Phù Ung khựng người.

Đúng lúc ấy, trên đỉnh đầu vang lên giọng nói của một thiếu niên.

"Chúc mừng chủ quân, lại một lần nữa không đ.á.n.h mà khuất phục được lòng người."

Lời vừa dứt đã bị người khác phản bác.

"Phi! Nhìn chủ quân xem, ngài ấy giống đang vui sao?"

Công t.ử Phù Ung đi đến trước mặt ta. Thấy nước mắt ta không ngừng rơi, hắn khẽ thở dài.

"Mạn Cơ à Mạn Cơ! Nay ngươi đã lớn thành mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, sao vẫn chẳng có chút tâm cơ nào?"

Ta không biết phải đáp thế nào.

"Thôi vậy, xem như ta đã trêu chọc ngươi." Công t.ử Phù Ung khẽ cau mày. "Có điều, ta nhớ rõ lúc đưa ngươi đi là đến phủ Thái t.ử. Vì sao ngươi lại trở thành sủng cơ của Công t.ử Nguy?"

Ta lau sạch nước mắt, cũng bình tĩnh hơn đôi chút.

"Chuyện này... có lẽ hai vị hộ vệ của công t.ử biết rõ."

"Vút!"

Ngay sau đó, hai luồng kiếm quang xẹt ngang.

Mái tóc trước trán ta lập tức bị c.h.é.m đứt một đoạn.

Hai kiếm khách vẫn luôn ẩn mình cuối cùng cũng hiện thân, thì ra là hai thiếu niên thân hình cao gầy.

"Đừng gây thêm phiền phức cho chủ quân!"

"Đó là số mệnh của một nữ nô như ngươi!"

"Ngươi phải biết chấp nhận số mệnh!"

Hai người vung kiếm về phía ta, nhưng đều bị Công t.ử Phù Ung đưa tay ngăn lại.

Hắn chần chừ nói:

"Hôm ấy ta đi quá vội, cũng không kịp hỏi han ngươi. Ta biết Thái t.ử Giới đối đãi nữ nhân rất ôn hòa, nhưng huynh trưởng của ta..."

Hắn dừng một chút.

"Huynh ấy đối với ngươi... e rằng chẳng tốt đẹp gì."

Nghe vậy, cổ họng ta nghẹn lại.

Nước mắt dường như lại muốn tuôn rơi.

Hắn tiến lên một bước, giọng nói tha thiết.

"Nếu ngươi bằng lòng, ta có thể đưa ngươi rời khỏi nơi này."

Công t.ử Phù Ung.

Người này tinh thông đạo mưu lược, khéo léo hơn người, nhưng lại mang một tấm lòng ôn nhu và từ bi hiếm có.

Chỉ tiếc, hiện giờ bản thân hắn cũng khó bảo toàn. Mà ta lại là phu nhân của Công t.ử Nguy. Nếu cố chấp đi theo hắn, chỉ khiến tình cảnh của hắn càng thêm khốn đốn.

Sợ hắn tìm Công t.ử Nguy đối chất, ta ngấn lệ ngẩng cao cằm.

"Ta vì sao phải đi?"

"Một nữ t.ử có thể ngồi lên vị trí như hôm nay, e rằng đã là cực hạn rồi."

"Thay vì lo cho ta, công t.ử vẫn nên lo cho chính mình thì hơn."

"Ý ngươi là sao?"

"Hiện giờ công t.ử cũng chỉ là thứ dân, chẳng phải sao?"

Ta khẽ nhếch cằm nhìn hắn, cố ý tỏ vẻ khinh thường.

"Còn ta lại là phu nhân đã được sắc phong. Theo lễ, phải là công t.ử hành lễ với ta."

Lời mạo phạm ấy chẳng khiến người trước mặt nổi giận, trái lại hai hộ vệ của hắn lập tức bốc hỏa.

"Chủ quân sớm nên hiểu, không nên coi nô lệ là người!"

"Bọn chúng chỉ biết được voi đòi tiên!"

Hai người lời lẽ lạnh lùng sắc bén, mắng đến mức mặt ta nóng bừng.

Nhưng Công t.ử Phù Ung không hề trách cứ ta, chỉ bình thản nói:

"Kẻ tiểu nhân mưu cầu thân mình, bậc quân t.ử mưu việc nước, còn đại trượng phu mưu thiên hạ."

"Chí của ta... chưa từng đặt ở một nước Tề nhỏ bé."

"... Công t.ử rồi sẽ hối hận."

Ta không biện bạch cho bản thân lấy một lời.

Hắn chỉ khẽ lắc đầu, dường như thật sự đang tiếc nuối cho ta.

Cho đến lúc rời đi, hắn không cười thêm lần nào nữa.

14.

Trở về tẩm cung, ta phát hiện đèn trường minh vẫn còn sáng.

Công t.ử Nguy đang ngồi trên giường, đôi mắt trầm tối lặng lẽ đ.á.n.h giá ta.

"Đi đâu vậy?"

Nhìn thấy trên gò má hắn có một vệt cào đỏ tươi, ta biết hắn lại chịu thiệt ở chỗ Đàm phu nhân, đành cẩn trọng đáp:

"Chỉ đi dạo quanh một chút."

"Đến tận bây giờ?"

"Vâng."

Ta tiến lên vài bước, đưa ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp huyệt Thái Dương đang căng tức của hắn.

"Hôm nay lúc múa, thân mình nô tỳ nặng nề khác thường, vì thế trong lòng vẫn luôn lo lắng."

"Vì sao?"

"Thân thể ngày một đầy đặn hơn, nô tỳ sợ chủ quân không còn yêu thích."

"A..."

Bị ta nhỏ nhẹ lấy lòng, Công t.ử Nguy đưa tay kéo mạnh, ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.

"Sao lại không thích? Hôm nay nhờ ái cơ mà ta mới thoát khỏi cảnh khó xử."

Ta dịu dàng mỉm cười.

"Được vì chủ quân chia sẻ ưu phiền là phúc phận của nô tỳ."

Công t.ử Nguy khẽ nhướng đôi mắt đẹp, thần sắc hiếm khi ôn hòa.

"Hôm nay Ung đệ trở về. Gặp lại chủ cũ, vì sao ái cơ lại chẳng có chút kích động?"

Không đợi ta trả lời, hắn đã tự lẩm bẩm:

"Quái lạ... thật là quái lạ."

"Ai nấy đều nói ngươi là người của Ung đệ, nhưng mấy hôm trước ta đã hỏi Cung Chính, tất cả đều nói ngươi chưa từng xuất thân từ phủ của hắn."

"Vậy chủ nhân thật sự của ngươi... rốt cuộc là ai?"

Toàn thân ta khẽ run lên, gương mặt vì sợ hãi mà nóng bừng.

"Nô... nô tỳ..."

Hiển nhiên Công t.ử Nguy không có ý định bỏ qua.

Đôi mắt đen sâu thẳm ấy chăm chú nhìn ta không chớp lấy một cái.

Trong ánh mắt ấy lộ ra vẻ quỷ dị và điên cuồng khó nói thành lời.

Mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Đúng lúc sống c.h.ế.t chỉ mành treo chuông, ngoài điện bỗng vang lên tiếng bước chân hỗn loạn.

Một cung nhân xách đèn hớt hải chạy vào.

"Công... công t.ử!"

"Chuyện gì?"

"Là... là Đàm phu nhân..."

Nghe đến cái tên ấy, Công t.ử Nguy lập tức đẩy ta ra.

"Nàng ấy làm sao?"

"Phu nhân... treo cổ tự vẫn!"

Đàm phu nhân tìm đến cái c.h.ế.t, hoặc gieo mình xuống hồ, hoặc treo cổ tự tận. Dường như ở bên cạnh Công t.ử Nguy, mỗi một ngày đối với nàng đều là cực hình không thể chịu đựng.

Đám cung nhân run rẩy giải thích:

"Xin công t.ử yên tâm, bọn nô tỳ phát hiện kịp thời, phu nhân chỉ hơi bị sặc..."

Đáng tiếc, chẳng ai còn nghe họ nói.

Đêm ấy, Công t.ử Nguy liên tiếp đ.á.n.h c.h.ế.t mười người.

Nghe mùi m.á.u tanh nồng nặc ngoài cửa, rõ ràng trong điện đã đốt than bạc sưởi ấm, vậy mà toàn thân ta vẫn lạnh đến phát run. Ta chỉ đành lục tìm khắp nơi, lấy ra chiếc áo choàng đã cũ.

Sau khi được Công t.ử Nguy sủng hạnh, hắn từng ban thưởng cho ta vô số áo lông quý giá.

Thế nhưng ta vẫn yêu thích chiếc áo này nhất.

Vì thường xuyên vuốt ve, lớp lông nơi cổ tay áo thậm chí đã bị mòn đi.

Giờ phút này, ta cuộn mình trong chiếc áo rộng lớn ấy, ngửi mùi hương còn lưu lại trên vải, nỗi sợ hãi trong lòng mới dần lắng xuống.

Chương 6 - Yêu Cơ Mạn Cơ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia