“Tiểu Hà, mình biết ngay cậu nhất định được tuyển!”

“Thật tốt quá, chúc mừng cậu!”

Trong phòng nghỉ của người mẫu truyền đến những tiếng hô kinh ngạc, náo nhiệt gấp mấy lần so với bình thường.

“Cảm ơn mọi người, nhờ có sự khích lệ của mọi người, còn có người luôn ở sau giúp đỡ em – anh Lam!” Sở Mạn Hà quay đầu nhìn Dương Lam đang đứng trong đám người, thật lòng nói.

Mặt Dương Lam vẫn mang theo nụ cười như cũ, chỉ là ánh mắt lại thêm một chút dịu dàng.

“Để ăn mừng Tiểu Hà thuận lợi được chọn, giờ anh mời mọi người đi ăn thịt bò bít tết!” Có thể thấy được Dương Lam đang vô cùng vui vẻ. “Mọi người đi thay quần áo, hôm nay có thể nghỉ sớm một chút!”

“A! Anh Lam vạn tuế!” Thoáng chốc, các người mẫu rối rít nhảy lên lớn tiếng hoan hô.

Đối mặt với không khí vui mừng này, Sở Mạn Hà chỉ có thể gượng ép nở nụ cười.

Một nhóm người cười đùa tản ra đi làm việc, chỉ có Dương Lam vẫn đứng tại chỗ, mỉm cười nhìn cô.

“Anh biết em nhất định làm được.”

“Anh Lam…” Cô muốn nói lại thôi. Không biết vì sao, một chút vui mừng cô cũng không có, thậm chí chỉ muốn chạy trốn.

Mấy ngày qua, cô không dám nhận điện thoại, không dám nhắc tới bất kì chuyện gì liên quan đến Lương Tuấn, giống như con đà điểu vùi đầu vào cát, chỉ muốn có được sự yên bình ngăn ngủi.

Thậm chí… thậm chí chuyện xảy ra vào tối hôm đó cũng không dám hồi tưởng lại, đôi môi cực nóng in lại dấu vết của anh trên người mình như thế nào, anh điên cuồng chiếm lấy nhưng lại mất hồn như thế nào…

Nghĩ đến chuyện có một ngày hợp tác với công ty ‘Siêu việt’, về sau mỗi ngày muốn tránh anh lại càng khó khăn, lòng của cô không khỏi hoang mang.

Cô vốn đơn thuần muốn giải thích mọi chuyện hiểu lầm, không ngờ lại khiến chuyện này càng thêm rắc rối, về sau chỉ sợ ngay cả gặp mặt cũng làm hai bên lúng túng.

Cô… còn cơ hội đổi ý sao?

Cô suy nghĩ nhường cơ hội bao người cầu còn không được cho người khác, làm bộ như tất cả đều chưa từng xảy ra…

Cô biết, trong mắt Lương Tuấn, cô chỉ là một người phụ nữ phóng túng vô sỉ, chỉ một ý nghĩ sai lầm, khiến cho cô mang trên lưng tiếng xấu.

Cô và Lương Tuấn căn bản là không cùng một thế giới, cũng không có khả năng xuất hiện cùng lúc, nhưng nghĩ đến ánh mắt xem thường của anh, lòng Sở Mạn Hà lại không khống chế cảm thấy đau đớn.

Cô thậm chí không dám nghĩ tới, mình để lý trí đắm chìm như thế nào, lại đem thân thể trân quý của chính mình giao cho anh; tâm tình phức tạp không thể nói rõ bị anh khơi dậy đến tột cùng là cái gì, cô chỉ sợ chân tướng cuối cùng làm mình sợ.

Hôm nay, biện pháp tốt nhất chính là, nhanh ch.óng đem chuyện chệch đường ray ngoài ý muốn này rơi vào quên lãng, cẩn thận giữ khoảng cách với anh, người đàn ông như Lương Tuấn, không phải là người cô có thể dễ dàng đụng đến…

Gia thế của anh, thân phận phó tổng hiển hách của một công ty lớn, mà cô chỉ là một người mẫu bình thường, thậm chí còn có một người anh trai làm cho người ta xấu hổ…

“Tiểu Hà, em làm sao vậy?” Dương Lam cuối cùng cũng chú ý đến vẻ mặt chán nản của cô.

“Anh Lam, em…” Muốn buông tha cơ hội này!

Sở Mạn Hà vừa ngẩng đầu, nhìn ánh mắt chứa đựng sự khích lệ và quan tâm, lời đến khóe miệng lại không thể nào nói ra…

“Em chỉ muốn nói lời cảm ơn.” Cô thật sự không đành lòng khiến anh thất vọng.

“Bé ngốc, em còn khách khí với anh làm gì?” Giọng nói Dương Lam có sự thân mật hiếm thấy, nhẹ nhàng trách móc.

Trong khoảng thời gian ngắn, Sở Mạn Hà giật mình, trong lòng có chút khó chịu.

Cô biết anh Lam luôn chăm sóc cô, quan tâm cô , cũng… thích cô, nhưng cô luôn xem anh như một người anh, anh che chở chăm sóc, khiến lòng cô tràn ngập ấm áp và cảm kích, không hơn.

Chương 15 - Yêu Em Xin Làm Chuyện Xấu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia