Chủ động tìm anh.
Sở Mạn Hà chưa từng nghĩ tới, vì người anh trai đáng ghét này, vì đổi lấy tự do, chẳng những cô phải đóng vai một người phụ nữ lẳng lơ, hôm nay còn phải giống như âm hồn không tan đi đeo bám anh, trở thành một người thủ đoạn.
Vấn đề là cô nên lấy cớ gì để đi tìm anh?
Lương Tuấn có thể cảm thấy chán ghét khi thấy cô không? Có thể cảm thấy cô là một người phụ nữ không biết xấu hổ, đeo bám anh không dứt hay không?
Sở Mạn Hà phát hiện, mặc dù chỉ mới quen nhau trong một buổi tối ngắn ngủi, nhưng cảm xúc của cô đối với người đàn ông này không bình thường.
Ngồi trước bàn trang điểm, cô lộ ra vẻ ưu sầu, giống như đang hỏi bản thân: “Sở Mạn Hà, sao mi lại ngu ngốc như vậy, khiến mình trở nên chật vật không có chút tôn nghiêm nào?”
‘Tiểu Hà!”
Bên cạnh đột nhiên có tiếng gọi khẽ, làm thức tỉnh Sở Mạn Hà đang mất hồn.
Vừa quay đầu lại liền hiện ra một khuôn mặt đẹp trai.
“Anh Lam.” Cô miễn cưỡng mỉm cười, nhanh ch.óng tháo trang sức xuống.
Vừa trình diễn xong bộ sưu tập mùa xuân sắp ra mắt, nhưng từ đầu đến giờ cô đều ngây ra, mất hồn.
Dương Lam cẩn thận nhìn cô một lúc. “Tiểu Hà, em bị làm sao vậy?”
Anh có cảm giác mấy hôm nay Sở Mạn Hà có gì đó thay đổi, chẳng những cả ngày mất hồn, có vẻ mặt lo lắng, tâm sự nặng nề, rất khác so với cô luôn nghiêm túc trong công việc mọi ngày.
Khiến anh nghĩ không ra đó là gần đây cô hay hỏi anh về hoạt động xã giao của giới thượng lưu.
“Không có…không có gì, anh Lam sao anh lại hỏi như vậy?” Sở Mạn Hà nhanh ch.óng trở lại bình thường, giả bộ như không có chuyện gì xảy ra.
“Đừng gạt anh!” Anh dịu dàng mà kiên định nói. “ Cả ngày hồn bay phách lạc, liên tiếp phạm sai lầm, em còn nói không có sao?”
“Thật xin lỗi anh Lam!” Sở Mạn Hà cực kì áy náy, cô biết thương hiệu “Lam” khó khăn lắm mới vượt qua được những thương hiệu khác mà trở nên nổi tiếng, không thể để vì cô mà mất uy tín. Hơn nữa, những người mẫu ở đây đều là những người mẫu hàng đầu, không nên vì cô mà làm hỏng cả một tập thể.
“Đồ ngốc, em cho rằng anh sẽ trách em sao?” Dương Lam bất đắc dĩ cười một tiếng. “Anh chỉ là lo lắng cho em, nhìn sắc mặt em không được tốt lắm.”
Dưới ánh đèn vàng nhạt hiện lên khuôn mặt gầy gò, tiều tụy của cô khiến người khác không đành lòng.
“Nói cho anh biết, anh có thể giúp gì cho em.”
Anh? Sở Mạn Hà giật mình nhìn Dương Lam một lúc, không, trừ Lương Tuấn, ai cũng không thể giúp cô thoát khỏi tên Sở Triển Đường bại hoại kia.
“Anh Lam, thật sự không sao mà.” Cô không được tự nhiên tránh đi ánh mắt của anh, giả vờ bận rộn tháo trang sức.
“Tiểu Hà, anh không phải mới ngày đầu biết em, em có tâm sự hay không anh còn rõ hơn người khác.” Dương Lam im lặng nhìn cô, trong mắt bao hàm rất nhiều cảm xúc phức tạp. “Có phải anh trai em lại gây phiền toái hay không?”
Sở Mạn Hà cứng người, động tác trên tay nhất thời dừng lại.
“Anh đoán đúng rồi có phải hay không?” Dương Lam biết, trong lòng cô có chuyện sẽ không giấu được.